Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1234: Dò la được (Cập nhật thêm phần thưởng cho độc giả "Tư Khuynh Lam Ngữ" 2)

Cập nhật lúc: 2026-02-28 22:24:35
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hướng Triều đéo thể nào thẩm thấu nổi cái bầu khí sặc mùi mọt sách của đám nho sinh . Đặt Hướng Minh Học ngay ngắn ghế xong là vắt giò lên cổ chuồn thẳng.

 

Ân Hoặc tuy thi thoảng cũng lén lút liếc trộm Hướng Minh Học, nhưng vẫn giữ chút cốt cách. Sợ sượng sùng, Ân Hoặc cố ý lảng sang chuyện khác, hỏi bọn Bạch Thiện: "Mấy nghĩ tên gì ho cho ngựa cưng của ?"

 

Bạch Nhị lang lập tức hớn hở, vỗ n.g.ự.c tự đắc: "Ngựa của màu xanh mướt, gọi là Thanh Truy ?"

 

Bạch Thiện phang thẳng một câu đéo nể nang: "Phèn ỉa!"

 

Ân Hoặc đang định mở miệng thì khựng , chép miệng: "Bệ hạ cũng một con chiến mã tên là Thanh Truy đấy."

 

Cả đám: ...

 

Bạch Thiện giả lả ho khan một tiếng chữa ngượng: "Nãy giờ các thấy gì đúng ?"

 

Cả hội gật đầu cái rụp. Nghe thấy thì , đéo bô bô cái miệng ngoài là ngon ẻ.

 

Bạch Nhị lang gãi đầu bứt tai: "Thế túm là đặt tên gì?"

 

Ánh mắt y bất giác dán Bạch Thiện. Đặt tên đặt tuổi ba cái trò , cứ táng cho thằng bụng đầy chữ nghĩa như Bạch Thiện là chuẩn bài nhất.

 

Bạch Thiện chống cằm suy ngẫm một lúc phán: "Ta thấy ba con ngựa của chúng đều thuộc dạng cực phẩm. Chi bằng mượn tạm tên trong Bát Tuấn của Chu Mục Vương ghép cho oách?"

 

Hướng Minh Học tu ực ngụm liền sặc sụa, ho sặc sụa.

 

Ân Hoặc nén khuyên can: "Chơi lớn ? Bát Tuấn của Chu Mục Vương là hàng thần câu ngày vạn dặm đấy."

 

Mãn Bảo thấy ý tưởng bá cháy bọ chét: "Gửi gắm chút hy vọng mong manh thôi mà. Ai cấm lớn lên chúng nó đéo hóa thành thiên lý mã, vạn lý mã ?"

 

Bạch Nhị lang gật gù tâm đắc: "Vậy con ngựa của sẽ xưng danh là Du Luân Lục Nhĩ đây?"

 

"Chốt Lục Nhĩ ," Mãn Bảo dõng dạc: "Nãy nghía kỹ , lông tai nó ngả vàng đấy."

 

Bạch Nhị lang chốt đơn: "Duyệt, từ nay mày mang tên Lục Nhĩ."

 

Bạch Thiện tít mắt: "Vậy con của sẽ là Đạo Ly."

 

Mãn Bảo hùa theo: "Con của chốt là Xích Ký."

 

Ba đứa sướng rơn đập tay ăn mừng, thế là yên bề gia thất cho mấy con ngựa.

 

Ba mạng còn chứng kiến tốc độ chốt tên nhanh như chớp của tụi nó, đơ mặt há hốc mồm.

 

Mãn Bảo hú Bạch Nhị lang xuống bếp rinh đồ ăn vặt lên. Cả đám tụ tập trong thư phòng, nhâm nhi bữa trưa c.h.é.m gió xuyên lục địa.

 

Sau cơn sốc, Lưu Hoán rốt cuộc cũng load nhiệm vụ Bạch Thiện giao phó: "Đại ca hóng hớt . Kiếm Nam Đạo bế cả mớ quan , giờ chỗ đó đang trống hoác nhân sự. Bọn họ đang dốc sức trồng lúa mì vụ đông, còn rục rịch tu sửa thủy lợi thềm xuân mới nữa. Thế nên Lại bộ cấp tốc điều binh khiển tướng xuống đó."

 

Y tiếp lời: "Ngoài việc bưng quan viên từ nơi khác tới lấp chỗ trống, triều đình cũng tính đường thuyên chuyển quan từ kinh đô xuống. Phó Lương mà nhắc tới từng thâm niên mài đũng quần ở Kiếm Nam Đạo. Lại bộ bới hồ sơ đ.á.n.h giá, thấy mấy năm liền đều ẵm điểm Tốt. Tuy đéo công trạng gì đột phá, nhưng cũng chẳng dính phốt nào to tát, còn từng Ngụy đại nhân nâng đỡ. Thế nên Lại bộ tính ném ổng về Kiếm Nam Đạo. Còn cái ghế ở Kiến Châu thì đôn khác lên ."

 

Chỉ trong vòng hai tháng kể từ ngày Tân Tư mã nhậm chức bay thẳng lên ghế Trưởng sử, Tân Tư mã kế nhiệm tiếp tục đu trend thăng cấp thành Trưởng sử.

 

Cái vị trí đó bỗng chốc trở thành cái ngai vàng thơm bơ nhất Kiến Châu.

 

Mãn Bảo hóng hớt liền: "Biết ổng hạ cánh xuống cái ghế nào ?"

 

Lưu Hoán lắc đầu nguầy nguậy: "Cái thì đại ca mù tịt. Chắc chốt đơn. Đại ca thư ký, văn thư của Lại bộ kiểu gì chẳng qua tay ổng chép bợ. Nếu chốt thì ổng đéo thể ."

 

Bạch Nhị lang nhíu mày đắn đo: "Khéo nào là Huyện lệnh Hoa Dương? Chẳng Đường huyện lệnh sắp sửa cuốn gói về kinh ?"

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Mùa xuân đéo ," Bạch Thiện gạt phắt: "Phó huyện lệnh đủ lông đủ cánh."

 

"Thế quái nào đủ lông đủ cánh," Bạch Nhị lang cãi lý: "Ổng leo lên tới chức Trưởng sử cơ mà. Từ Trưởng sử Hạ châu tụt xuống Huyện lệnh Thượng huyện, tính phẩm trật còn rớt giá chứ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1234-do-la-duoc-cap-nhat-them-phan-thuong-cho-doc-gia-tu-khuynh-lam-ngu-2.html.]

 

Bạch Thiện thủng thẳng: "Cái 'lông cánh' ở đây đéo là thâm niên quan."

 

Hắn phân tích: "Cái đất Ích Châu đó Huyện lệnh gốc gác gia thế bự chà bá mới đè đầu cưỡi cổ tụi nó. Đem cái nết của Phó đại nhân ném thành Ích Châu, khéo trăm cái hại đéo lòi cái lợi nào. Ổng đéo đủ trình xoay xở trong cái mớ bòng bong quan trường Ích Châu ."

 

Mãn Bảo gật gù phụ họa: "Chuẩn cmnr, kể còn cả lố lưu dân đang chờ há mỏ đó kìa."

 

Nàng tiếp tục: "Triều đình giờ gọi Đường huyện lệnh về kinh, ổng chắc chắn đéo rảnh háng lo liệu chu cho bộ lưu dân , giỏi lắm cũng chỉ giải quyết mấy vụ cháy nhà c.h.ế.t thôi. Phó đại nhân mà xách m.ô.n.g tới đó, ôm sô mệt nghỉ luôn."

 

Bạch Thiện bồi thêm: "Trong thành Ích Châu đéo chỉ thế gia, quan , hương hào, mà còn cả bọn trọc phú. Đủ thứ thế lực nhung nham chen chúc. Đường huyện lệnh mới giật cờ khỏi tay bọn chúng, của nả giờ chất thành đống trong huyện nha. Đệ nghĩ Phó đại nhân đủ bản lĩnh để giữ khư khư đống đó ?"

 

"Lúc , cái lũ hóng cổ mong mỏi một Huyện lệnh vô bợ vô bờ, còn thích chơi trò dĩ hòa vi quý như Phó đại nhân hạ cánh xuống Ích Châu nhất, lẽ chính là đám tai to mặt lớn trong thành nhỉ?" Bạch Thiện chốt hạ: "Người như ổng mà thò mặt đó, đéo đè bẹp dí đến mức đéo thở nổi thì cũng tụi nó gặm đéo còn mống xương."

 

Ân Hoặc gật gù tán thành: "Phụ cũng bảo, ghế Huyện lệnh Hoa Dương quanh quẩn cũng rớt tay Tạ Hằng Lượng hoặc Lưu Ích thôi."

 

Lưu Hoán đang nhai liền sặc, vuốt n.g.ự.c hỏi: "Ai cơ?"

 

Ân Hoặc liếc y một cái: "Đại ca và Tạ Hằng Lượng."

 

Lưu Hoán đơ tập: "Đại ca ... đéo thể nào, ổng đang mát ăn bát vàng ở Lại bộ, tự dưng đ.â.m đầu xuống Ích Châu đéo gì?"

 

Bạch Thiện nhạt: "Cậu bớt bộ voi đòi hai bà Trưng . Huyện lệnh Hoa Dương đấy nhé. Ích Châu là đất Thiên phủ chi quốc (nơi đất đai màu mỡ). Ngoài kinh thành, Ung Châu, Tấn Châu và Thái Nguyên , thì Ích Châu là cái ổ sầm uất phồn hoa nhất đấy."

 

Nghĩ mới thấy Tiên đế cưng nựng thằng con út đến mức nào. Kinh đô khỏi bàn, Ung Châu là bồi đô (kinh đô thứ hai), Tấn Châu là đất phát tích của hoàng tộc, còn Thái Nguyên là pháo đài trọng yếu, quân lính đóng dày đặc. Mấy chỗ đó đố mà đem đất phong .

 

Thế là cái miếng mồi ngon Ích Châu lọt thỏm tay Ích Châu vương.

 

Lưu Hoán cuối cùng cũng ngộ chân lý. Dẫu y cũng mang danh ông trùm hóng hớt của Quốc T.ử Học, não nảy liên tọi, lôi ngay mấy cái tin vịt thưở nảo thưở nào nhai : "Ta nhớ ! Hồi xưa thiên hạ đồn ầm lên là Đường học trưởng nung nấu ý định ghế Huyện lệnh Hoa Dương. Chả những cậy nhờ ông bô Lão Đường đại nhân tay, mà cả nhà vợ họ Vương, cả nhà họ Dương của Dương học trưởng cũng xúm bơm thổi. Nhờ thế mà chập chững quan hốt ngay cái ghế Huyện lệnh Thượng huyện ngon ẻ."

 

Ân Hoặc đang nhâm nhi bỗng khựng , thắc mắc: "Thế á? Sao hóng từ mấy bà chị là Dương học trưởng mới là thèm khát cái ghế Huyện lệnh Hoa Dương, nhưng rốt cuộc Đường học trưởng phỗng tay . Hai lão đó còn vì vụ mà choảng sứt đầu mẻ trán cơ mà."

 

Mãn Bảo và ba đứa : ...

 

Tụi nó vắt óc nhớ , đồng loạt lắc đầu phủ quyết: "Ân Hoặc , đồ rằng mấy bà chị của hít nhầm tin vịt . Còn cái tin của Lưu Hoán khéo chuẩn cơm nấu."

 

Bạch Thiện phân tích: "Dương huyện lệnh vẻ đéo mặn mà gì với cái ghế Huyện lệnh Hoa Dương ."

 

Mãn Bảo đế thêm: "Về Huyện lệnh La Giang của tụi sướng hơn . Tuy huyện nghèo rớt mùng tơi, nhưng dân tình chân chất thật thà lắm nha."

 

Dẫu Bạch Thiện và Bạch Nhị lang thấy lời ả thốt đéo sai trật nhịp nào, nhưng vẫn ngượng ngùng đéo dám gật đầu xác nhận.

 

Bạch Thiện lục lọi trí nhớ về những việc Dương huyện lệnh khi nhậm chức, tằng hắng một cái: "Dương huyện lệnh ví dày tiền rủng rỉnh, nên đồ rằng ổng khoái chui rúc mấy cái huyện nghèo nàn mạt rệp hơn."

 

Cả hội: ...

 

Lưu Hoán gãi đầu gãi tai: "Dương học trưởng giàu nứt đố đổ vách lắm hả?"

 

Lần thì Bạch Thiện, Mãn Bảo và Bạch Nhị lang gật đầu như gà mổ thóc, quả quyết chắc nịch: Siêu cấp giàu!

 

Ân Hoặc ngập ngừng: "Vụ hóng . Cơ mà Dương Hầu gia chỉ độc mỗi Dương học trưởng là đích t.ử. Cái thể loại gia thế nhà tụi thì đéo bao giờ chuyện thiếu tiền ."

 

Thế là cả đám xúm m.ổ x.ẻ xem rốt cuộc Dương Hòa Thư giàu đến mức độ nào.

 

Hướng Minh Học ké nãy giờ, thấy đám bắt đầu bẻ lái sang chuyện Dương Hòa Thư hot họt cỡ nào ở kinh thành. Nào là mỗi dịp lễ lạt, nhất là mồng hai tháng hai đạp thanh tết Trùng Dương mùng chín tháng chín leo núi, mấy tiểu thư khuê các trong kinh thành vì giành slot ngắm Dương Hòa Thư mà choảng xé áo xé quần. Ổng đéo nhịn nổi nữa, tằng hắng nhắc nhở: "Đéo nãy giờ tụi bây đang bàn xem Phó đại nhân sắp hạ cánh xuống cái xó nào ?"

 

"Ồ, chuẩn cmnr," Mãn Bảo như mây rớt xuống: " là tụi đang m.ổ x.ẻ vụ đó."

 

Cơ mà chuyển đề tài từ Dương Hòa Thư sang Phó đại nhân, cả đám bỗng chốc tụt mood đéo c.h.é.m gió nữa. Bọn nó trân trân, đồng loạt cắm mặt xuống: "Thôi cứ uống gặm bánh ngọt tiếp ."

 

Hẹn gặp ngày mai nhé.

 

 

Loading...