Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1236: Gốc ngọn
Cập nhật lúc: 2026-02-28 22:24:37
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạc lão sư gật đầu cái rụp chút chần chừ.
Mô hình mô phỏng y khoa giá rổ đéo rẻ rúng gì, cơ mà cũng chẳng đến mức chát chúa c.ắ.t c.ổ.
Bản Mạc lão sư mang danh thầy giáo, mấy cái đường dây luồn lách kiếm hàng thiếu đéo gì. Mãn Bảo thả thính, ổng đảo một vòng là xoáy ngay hai con từ tay mấy ông thầy khác. Ổng bê y xì cái giá gốc quăng thẳng mục mua sắm giáo trình, để Mãn Bảo thích là hốt ngay.
Mỗi con giá bèo bọt tám vạn, lôi so kè với đống công nghệ cao cấp khác thì đúng là xịn xò hạt dẻ.
Cái giá rớt t.h.ả.m so với dự tính của Mãn Bảo, ả nhíu mày thắc mắc: "Thế đéo nào mà rẻ thối ?"
Bách Khoa Quán đéo bày bán cái giống , nên Khoa Khoa cũng mù tịt. Tính , mớ công nghệ mà tuồn ngoài chắc nôn một rổ tiền phạt chứ nhỉ?
"Tại vì nó là đồ dùng học tập," Mạc lão sư giành phần giải đáp Khoa Khoa: "Nó đéo là v.ũ k.h.í sát thương, cũng đéo tính năng tấn công. Chức năng duy nhất của nó là phục vụ học hành, mà Bách Khoa Quán thì luôn ưu ái ép giá kịch sàn cho mấy cái liên quan đến giáo d.ụ.c."
Mãn Bảo liếc mắt qua mớ sách y khoa bên cạnh, lôi giá sách thời đại của ả cân đo đong đếm. Ả gật gù, ừ thì cũng chuẩn.
Tim Mãn Bảo chợt nảy lên một nhịp, ả rỉ tai: "Mạc lão sư, thế cái khoang điều trị quăng luôn danh mục giáo trình đéo?"
"Đéo ," Mạc lão sư phũ phàng gạt : "Trong Bách Khoa Quán cái phòng học mô phỏng, trỏng khóa dạy xài khoang điều trị mô phỏng. Cô cày cái đó thì cứ xì tiền mua khóa học. Cơ mà cô đào mà mua khoang điều trị thật, cày cái đó cũng vô dụng thôi."
"Thế đéo nào mà trong cửa hàng cũng đéo bán?"
Mạc lão sư phì : "Cái đồ quỷ ai thèm rước về nhà gì? Khu phố nào chả mấy cái khoang điều trị tơ hơ đó xài chùa. Bệnh tật ập tới vác xác vô bệnh viện công cũng chữa free. Đứa đéo nào rửng mỡ vung tiền rinh cái khoang điều trị về nhà, chật chội thao tác lằng nhằng."
Thế đấy, đéo cung thì đương nhiên đéo gì cầu.
Mãn Bảo bèn ném cho Mạc lão sư một rổ icon cute hột me, dụ dỗ ngọt xớt: "Mạc lão sư, là thầy cũng mở cái shop online , hốt hàng."
"Dẹp cái mộng tưởng đó . Chưa bàn tới chuyện hàng họ dễ tuồn , dẫu móc nối mua , thì cô trị bệnh cũng c.ắ.n răng sắm thêm cái mớ dung dịch t.h.u.ố.c men kèm. Mấy cái dung dịch đó đéo là mớ nước t.h.u.ố.c, cao t.h.u.ố.c Đông y của cô ." Nhắc tới vụ , Mạc lão sư khẽ nhíu mày, gửi thẳng một đoạn voice message cho ả, "Chu Mãn, cái trò y thuật bám víu ngoại vật thì đéo đường dài . Ta đéo phủ nhận khoang điều trị mang sự tiện lợi và lợi ích khổng lồ trong việc chữa trị, nhưng song song đó, nó cũng bóp nghẹt sự phát triển của y học. Giờ đám sinh viên y đ.â.m đầu tu nghiệp thiết y tế với d.ư.ợ.c phẩm sinh học, y học lâm sàng đá văng xuống ch.ót bảng."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Ngay cả với cái nền tảng công nghệ tối tân của chúng mà còn lòi hàng tá rắc rối, huống hồ cái thời đại khỉ ho cò gáy của cô cái đéo gì cũng đéo . Ta thèm tới cái gì xa xôi, cô điện đéo? Có đá năng lượng đéo? Có dung dịch t.h.u.ố.c men đéo?" Mạc lão sư quăng một tràng câu hỏi, "Lỡ cái khoang điều trị dở chứng hỏng hóc cô đường sửa đéo? Biết update hệ thống đéo? Biết check phần cứng đéo..."
Sau khi vứt cả rổ câu hỏi hóc b.úa, Mạc lão sư chốt hạ: "Cô định vứt xó cái nền y học cô đang cày cuốc ngày đêm chỉ vì một cái khoang điều trị thôi ?"
Mãn Bảo đương nhiên là đéo chịu . Ả chỉ tò mò cái viễn cảnh Mạc lão sư vẽ : bệnh ngã lăn , mở nắp, chui tọt khoang, tiêm dung dịch, êm ái như trong vòng tay hiền đ.á.n.h một giấc, lúc tỉnh dậy bệnh tật bay sạch sành sanh.
Thấy dập tắt cái suy nghĩ ảo tưởng của Mãn Bảo, Mạc lão sư vô cùng mãn nguyện, bèn dặn dò: "Đã thấy giá hạt dẻ thì rinh nhiều nhiều mô hình về mà cày cuốc chéo cho nhuần nhuyễn. Cái video cô gửi bữa m.ổ x.ẻ nhận xét xong . Ta còn tia một đứa sinh viên chuyên xào nấu y thuật cổ đại lâm sàng nhờ nó cái clip phẫu thuật, cũng xài đúng bộ dữ liệu của Hướng Minh Học đấy. Tình hình quan sát phẫu thuật đang khả quan, cô thể tải về mà ngâm cứu."
Mãn Bảo tỉnh cả , vội vàng bấm nhận hai cái video ổng b.ắ.n qua. Vừa bật xem, ả tiện miệng tọc mạch: "Mạc lão sư, cớ thầy đéo tự tay cầm d.a.o mổ luôn?"
Mạc lão sư hắng giọng: "Mảng của chuyên sâu về nghiên cứu y thuật cổ đại Trung y, tất nhiên cũng đá đưa chút đỉnh Tây y cổ đại, nhưng cốt lõi vẫn là đào bới lịch sử y học. Giờ xương gãy, gân đứt cứ quăng khoang điều trị nắn là xong, cái rành rẽ trò m.ổ x.ẻ nối gân thủ công giờ mót hiếm lắm ."
Chả là ổng thấy Mãn Bảo cứ vác d.a.o băm vằm cái chân của mô phỏng nát bét be bét m.á.u, mới sực nhận mấy cái giáo án chữ nghĩa với hình ảnh nó phèn quá. Thế nên mới lóc cóc lùng sục đứa sinh viên trong trường để nhờ nó múa d.a.o clip mẫu.
Bách Khoa Quán đéo rảnh rỗi mà cấm cản mấy cái vụ tuồn tài liệu học tập ngoài .
Mãn Bảo nhận xong video, định bụng banh mắt soi thì Khoa Khoa báo tiếng gõ cửa. Ả vội vàng out khỏi hệ thống, mở cửa.
Bạch Thiện lo lắng ngó ả: "Muội đéo chứ?"
Mãn Bảo lắc đầu nguầy nguậy, hiệu vẫn ngon lành cành đào, ngược còn trố mắt khó hiểu: "Ta thì biến gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1236-goc-ngon.html.]
Bạch Thiện lườm ả đầy nghi hoặc: "Thế đéo nào đùng đùng phi thẳng về phòng?"
Mãn Bảo định bụng bảo đéo gì, nhưng chợt nhớ tới cái topic treo lên diễn đàn. Mặc xác lát nữa đứa nào nhảy trả giá , ả vẫn hốt thêm một con ngựa cái nhỏ.
Bách Khoa Quán xì điểm tích lũy bèo bọt thì bèo bọt, nhưng dẫu đó cũng là điểm tích lũy, đéo mà chê?
Thế là ả dán mắt Bạch Thiện.
Bạch Thiện cũng trân trân ả. Hai đứa lườm một chốc, Mãn Bảo đưa tay túm cổ lôi tuột phòng, thì thầm rỉ tai: "Ta tậu thêm một con ngựa nữa."
Bạch Thiện ngớ , hỏi vặn : "Mua lắm ngựa về tế ?"
Mãn Bảo chọc chọc ngón tay: "Có việc để xài."
Bạch Thiện cúi xuống ả: "Viêm màng túi hả?"
"Tiền thì đéo thiếu, đéo cần hốt loại xịn xò , tầm hai ba chục lượng là ô kê la , cơ mà là ngựa cái nhé."
Bạch Thiện đơ : "Cái loại ngựa rẻ mạt thế ..." Rước về đéo gì?
Hắn chợt nảy cái gì đó, ngó dáo dác ngoài cửa hạ giọng hỏi: "Con ngựa hôm nọ tậu cũng rẻ thối đúng đéo?"
Mãn Bảo gật đầu cái rụp.
Bạch Thiện ánh mắt sâu thẳm: "Con ngựa đó là để cúng cho Chu thúc thúc hả?"
Mãn Bảo chần chừ một giây, rụt rè gật đầu một cái. Phán thế cũng đéo trật , quả thực là cúng cho "Chu tiểu thúc" mà vẫn đinh ninh trong đầu.
Bạch Thiện lúc mới thở phào nhẹ nhõm, : "Cứ quăng cục lo . Muội mua một bận , để lết xác xa mã hành tậu cho. Có cần hốt con ngon ngon chút đéo? Mua đồ rẻ rúng quá quở đéo?"
"Đéo , đéo mua đồ xịn, ổng xót của đấy."
Khoa Khoa: ... Xót cái đéo.
Ai dè Bạch Thiện gật gù phụ họa: "Cũng , cái nết y chang và cha thôi, thấu hiểu mà."
Mãn Bảo xoay chui buồng trong, lôi ba đĩnh bạc to oạch ấn tay : "Đừng tậu con xịn quá nha, liệu đường mà né mắt thiên hạ."
Bạch Thiện gật đầu, đẩy tiền trả : "Vụ để thầu."
"Thế đéo nào , đồ xài cớ bắt xì tiền?"
"Cứ coi như chút đỉnh hiếu kính dâng lên Chu thúc thúc," Bạch Thiện chép miệng cảm thán: "Đợt rớt xuống nước, nếu đéo Chu thúc thúc tay, cái mạng quèn của e là bỏ đáy hồ . Đáng lẽ đéo nên để gánh chung tiền thưởng, ngặt nỗi cái vụ mờ ám nước đéo thể bô bô cái miệng , nên mới nhắm mắt ngơ đéo từ chối."
Bạch Thiện hạ giọng thì thầm: "Muội nhắn nhủ với Chu thúc thúc, ổng thèm khát món gì, cứ vòi , bao thầu tất."
Mãn Bảo rưng rưng cảm động, cơ mà ả vẫn lắc đầu cự tuyệt: "Thôi dẹp , danh sách mong của ổng dài ngoằng ngoẵng, nhiều đéo đếm xuể."
Ví dụ như con chim công, nhắm hốt nổi đéo?