Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1238: Ăn mừng (Cập nhật thêm cho phần thưởng của độc giả "Tử Tử")
Cập nhật lúc: 2026-02-28 22:24:39
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão Chu đầu xách m.ô.n.g lượn lờ một vòng, tá hỏa nhận đéo việc gì cho nhúng tay . Chu Đại lang quán xuyến nhà cửa đấy, còn Chu Nhị lang thì lùa sạch đám quan sang nhà họ Bạch b.ú rượu cmnr.
Lão lủi thủi loanh quanh vô định, cuối cùng lết xác về buồng, đành rảnh rỗi sinh nông nổi lôi rương hòm bới móc lục lọi.
Tiền thị thắp xong ba nén nhang cho Thiên Tôn lão gia, sang thấy thế liền càu nhàu: "Ông tìm cái quái gì thế?"
"Tìm quần áo chứ tìm gì. Mấy bộ Mãn Bảo gửi về cất trong tủ mà, bà giấu ?" Lão Chu đầu nôn nóng: "Bên ngoài quan lớn đấy, lát nữa diện đồ bảnh bao một chút tiếp khách mới oai chứ."
Tiền thị kéo tuột lão : "Đừng bới tung lên, để tìm cho."
Tiền thị moi quần áo quăng cho lão, cau mày hỏi: "Bên ngoài thu xếp êm xuôi hết ?"
"Thằng Cả lo liệu sạch sẽ , chả cần đến tay ."
Tiền thị lúc mới thở phào nhẹ nhõm, gật gù.
Đám Mãn Bảo cũng gửi thư về nhà, vẫn sai hạ nhân trong nhà cầm thư lên đường. Ngặt nỗi dạo trời bắt đầu trở rét, ngựa của tư nhân chạy đứt cũng đéo đọ tốc độ của xe ngựa quan gia.
Thế nên đám quan sai mới nẫng tay , hạ cánh xuống Thất Lý thôn thư nhà một nhịp.
Bạch lão gia cũng nóng ruột lo cho sự an nguy của Lưu lão phu nhân và đám Bạch Thiện, an tọa lôi chuyện kinh thành hóng hớt.
Lần nhận thư của đám Bạch Thiện, tụi nó chỉ báo vắn tắt là cáo ngự trạng, lượn lờ trong thiên lao một vòng xách đ.í.t ngoài an vô sự.
Cơ mà hậu vận thì đéo ai rõ.
Nay nhà họ Chu rinh thánh chỉ phong thưởng, chắc nhà họ Bạch cũng đéo kém cạnh gì nhỉ?
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
là nhà họ Bạch cũng húp trọn lộc lá. Nghe quan truyền chỉ loan tin Bạch Khải cũng truy phong Châu Mục, mà là Châu Mục của Thượng Châu (châu lớn, quan trọng) nữa chứ. Ông thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng ngàn cân, lập tức sai gia nhân lôi vò rượu ngon nhất , bày tiệc nhậu nhẹt .
Chu Đại lang nhanh thỉnh các bô lão và thôn trưởng tới nhà. Vài bà cô, thím tẩu thiết cũng xắn tay áo sang phụ giúp nấu nướng.
Chu Lập Học đ.á.n.h xe bò lọc cọc rước lý trưởng tới nơi. Tiểu Tiền thị dọn sẵn ba mâm cỗ ê hề. Chu Đại lang bèn vọt sang nhà họ Bạch mời Bạch lão gia và đám quan sai qua dùng bữa.
Nhà Lão Chu chỉ để Lão Chu đầu, Chu Đại lang, Chu Nhị lang và Chu Tam lang mặt tiếp khách, đám đàn bà con nít còn đều dạt hết cái sân nhỏ phía ăn riêng.
Cơ mà bụng nào mà nuốt trôi cơm, ai nấy đều dỏng tai lên vểnh mỏ hóng chuyện ngoài nhà chính.
Dân làng Thất Lý cũng tò mò sốt ruột tình hình của Mãn Bảo kinh thành lắm. Khốn nỗi đám quan sai đào đéo nhiều chuyện thâm cung bí sử thế mà kể?
Họ chỉ thả thính vài câu là Hoàng đế đéo bắt tội, cũng phóng thích khỏi ngục .
Thế là Lão Chu đầu bắt đầu lân la lái sang chuyện hậu sự của Chu Ngân. Lão vòng vo tam quốc dò hỏi xem mấy cái phán quyết gán mác đạo tặc của quan nha ngày xưa giờ coi như xé nháp hết đúng ? Sau nhà lão cứ tha hồ tổ chức cúng bái rình rang theo đúng quy củ mà đéo sợ ai dòm ngó nữa ?
Đám quan sai đương nhiên bám sát tinh thần của thánh chỉ mà tâng bốc lòng trung nghĩa của Chu Ngân lên mây xanh. Lý trưởng và thôn trưởng cũng đéo dạng mù tịt, lọt lỗ tai là hiểu ngay vấn đề.
Sau khi chè chén no say, khí êm thấm hòa thuận, bèn lục đục tiễn khách.
Bạch lão gia thấy nhà họ Chu để quan sai về tay , đéo chút quà cáp bôi trơn nào, liền nháy mắt nhăn mặt hiệu cho Lão Chu đầu.
Lão Chu đầu đơ mặt đéo hiểu mô tê gì. Bạch lão gia đành quăng ánh mắt sang Chu Nhị lang.
Chu Nhị lang sững một chốc cũng vỡ lẽ, thọc tay túi móc mót mãi đéo một cắc bạc cắc nào. Bạch lão gia thấy thế thì nhức đầu óc, toan móc tiền túi bao ch.ót thì đám quan sai leo lên lưng ngựa, chắp tay cáo từ phóng mất hút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1238-an-mung-cap-nhat-them-cho-phan-thuong-cua-doc-gia-tu-tu.html.]
Bạch lão gia chỉ còn nước giương mắt đội kỵ mã khuất bụi, thở dài ngao ngán trách móc Chu Nhị lang: "Sao mấy đéo chuẩn tiền nong gì từ thế?"
Lão Chu đầu ngơ ngác hỏi : "Chuẩn cái ôn gì?"
Lý trưởng cạnh ngứa tai xỉa xói: "Tiền chứ cái đéo gì nữa. Người lặn lội đường xa vạn dặm mang thánh chỉ tới cho nhà ông, ông đéo điều xì tiền bồi dưỡng cho ?"
Lão Chu đầu trợn tròn mắt, đéo tin tai : "Bắt bồi dưỡng cho ổng á? Đùa , chỉ là thằng bần nông khố rách áo ôm, ổng đường đường là đại quan, đéo chuyện nhét tiền cho ổng?"
Cái đéo ổng ném tiền cho mới đúng quy trình ?
Lý trưởng lập luận: "Sau nhỡ thằng Lập Học nhà ông thi đỗ Tiến sĩ, đến gõ cửa báo hỷ, ông chẳng xì tiền thưởng cho sứt đầu mẻ trán ?"
"Thì lúc đó tới báo tin là tiểu tép riu, là chuyện đại hỷ, đương nhiên thưởng . Cơ mà mấy lão tới đây là đại quan bự chảng, đéo đắp bao nhiêu tiền cho lòng tụi chả nữa?" Lão Chu đầu ngoắt sang sỉ vả Chu Nhị lang: "Đéo nôn tiền là chuẩn cmnr. Mày mà xì tiền tao bẻ gãy nó giò mày. Cho ít thì mấy lão đại quan dòm khinh cho thối mặt."
Mọi xong thế quái nào thấy Lão Chu đầu phán lý vãi lúa. Đến cả Bạch lão gia cũng gật gù đồng tình: "Cũng đúng, từ kinh thành xuống ắt hẳn đéo thiếu tiền tiêu ."
Đương nhiên , thiếu thì cũng đéo cho.
Lão Chu đầu thầm nhẩm tính trong bụng. Lúa mì giống mới năm nay rớt giá thê t.h.ả.m, bán rẻ như bèo bằng giá lúa mì thường. Sang năm mùa khéo giá lúa còn tụt thê t.h.ả.m hơn nữa, đéo đào nhiều tiền.
Giờ thu nhập chính của cả nhà chỉ trông chờ mớ d.ư.ợ.c liệu trồng núi thôi. Đám thằng Năm thư gửi về tuyền báo tin vui, giấu nhẹm mấy chuyện buồn. Ngay cả vụ Mãn Bảo bóc lịch trong tù cũng ém nhẹm cho đến khi tù mới dám xì . Lão đéo kinh thành tụi nó đốt bao nhiêu tiền để vớt khỏi ngục.
Lão Chu đầu thừa hiểu cái nguyên lý, một khi lọt ngục tối, đéo tiền đ.ấ.m mõm thì đừng hòng lết xác ngoài. Mấy ông quan bự chảng ở kinh thành đéo dễ xơi như Dương huyện lệnh .
Thằng Tư khi xách m.ô.n.g vét sạch sành sanh vốn liếng trong nhà mang theo . Giờ bảo lão đào đống tiền để ném cho cái tay đại quan bự chảng đó?
Đám quan khuất bóng, Lão Chu đầu thở phào nhẹ nhõm cái rụp, vung tay tuyên bố dõng dạc: "Đánh tiếng cho bà con lối xóm , ngày mai nhà mổ gà g.i.ế.c cừu, khao cả làng một chầu xả láng!"
Thôn trưởng thừa cái hầu bao nhà họ Chu giờ ngoài mớ tiền đồng cắc lẻ thì đéo còn cục bạc nào to tát, bởi mới hôm nọ họ ôm bạc tới đổi lấy tiền lẻ chỗ ổng xong. Thế nên ổng cản : "Khoan , đây là chuyện hỷ sự của dòng họ Chu , cũng là đại sự của cả Thất Lý thôn. Đéo thể để nhà ông gánh vác chi phí , mỗi nhà góp một tay một chân, chúng quất luôn một mâm cỗ lưu thủy tịch (cỗ dọn liên tục) ăn uống linh đình cho sướng."
Lão Chu đầu xua tay từ chối nguầy nguậy: "Đéo , đéo . Sao bắt bà con hao tài tốn của ? Yên tâm , dẫu vốn liếng tiền mặt thằng Tư ôm sạch , nhưng dư sức thiết đãi bà con một bữa trò."
Lão thao thao bất tuyệt: "Mùa màng năm nay trúng đậm, gạo nướng bột mì nhà trồng , bao bụng. Rau cỏ ngoài đồng thiếu đéo gì. Gà vịt trứng vịt cũng của nhà nốt. Chỉ móc hầu bao mua ít thịt cừu thịt lợn thôi, tiền đó nhà vẫn dư dả."
Thấy Lão Chu đầu khăng khăng đòi bao trọn gói, thôn trưởng cũng đéo thèm giành giật nữa. Cùng lắm mai mốt ăn cỗ thì xách theo ít quà cáp đóng góp là xong.
Bây giờ cả Thất Lý thôn ai ai cũng rành rẽ cái vụ Mãn Bảo vì cáo ngự trạng mà tống đại lao. Đợt thư nhà gửi về, nhà họ Chu rống lên t.h.ả.m thiết, dẫu trong thư rào đón là ngợm bình an vô sự, vớt .
ai mà đéo cái chốn ngục tù đó dễ xơi thế nào? Đứa nào lọt đó mà đéo lột mất một lớp da? Mãn Bảo đéo chịu đựng những đòn t.r.a t.ấ.n tàn khốc nào nữa.
Nên nhà họ Chu hóng tin dữ, lập tức xua Chu Tứ lang gom sạch tiền mặt trong nhà, chất đầy một xe d.ư.ợ.c liệu sơ chế đem theo lên kinh đô. Cả con la và cỗ xe cũng mới tậu nóng hổi, mang lên kinh bán tống bán tháo quy bạc trắng ném cho Mãn Bảo, thề sống thề c.h.ế.t lôi về cho bằng .
Thế nên giờ cả Thất Lý thôn đều đinh ninh nhà họ Chu đang cháy túi sạch bách. Từ cái vị trí á quân giàu sụ của làng rớt t.h.ả.m hại xuống bét bảng, đéo trụ nổi nữa, bởi tình hình kinh đô lúc đang mù tịt.
Dẫu đéo rõ Mãn Bảo chịu nhục hình gì lúc bóc lịch, nhưng vụ Chu Ngân truy phong đích thị là chuyện đại hỷ . Cả làng ăn mừng rộn rã tưng bừng.
Lúc thì bà con lối xóm trút bỏ rào cản, lôi chuyện mười hai năm buôn dưa lê bán dưa chuột đéo kiêng dè gì nữa.
Cuối cùng cũng thả phanh c.h.é.m gió, chứ đéo như dạo hễ đá động tới Chu Ngân là cứ ậm ừ ám chỉ qua , hiểu nhiêu thì hiểu.
Các bô lão họ Chu chốt hạ sẽ khắc ghi cái đoạn lịch sử đen tối mười hai năm đó gia phả, dùng nét mực đậm nhất để tô đậm thêm. Bọn họ đéo tin tưởng lắm cái trình độ lách cùi bắp của Chu Lập Học, nên quyết định giao phó trọng trách cho cháu nội của thôn trưởng. Dù thì thằng ranh đó cũng mài đũng quần ở trường lâu năm hơn Chu Lập Học.
Hẹn gặp ngày mai nhé.