Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1239: Tri ân
Cập nhật lúc: 2026-02-28 22:24:40
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , Thất Lý thôn bỗng chốc rộn rã hẳn lên. Bà con lối xóm nườm nượp kéo sang nhà họ Chu phụ một tay bếp núc, nấu nướng, đa phần là chị em phụ nữ xắn tay áo .
Cánh đàn ông thì tụm năm tụm ba. Đám bô lão họ Chu oai phong lẫm liệt mở cửa từ đường. Một dàn các cụ khú đế túm cổ đám Chu Lập Học dăm ba chữ nghĩa trong từ đường để moi móc lật giở gia phả. Sau khi cúng kiếng dâng lên tổ tiên mâm gà vịt thịt dê hầm nóng hổi, bọn họ rành rẽ chép tên vợ chồng Chu Ngân gia phả, cẩn thận ghi chép trọn vẹn cuộc đời ba chìm bảy nổi của ông.
Thất Lý thôn nép nơi hẻo lánh, các thế hệ nối tiếp sinh sống yên bình. Ngoại trừ đợt loạn lạc thời Tấn tàn quân lưu manh xông càn, thì chỉ thiên tai mới đủ sức giáng xuống đầu họ họa diệt vong.
mấy cái t.h.ả.m họa đó hiếm khi xảy lắm. Thất Lý thôn ôm ấp bởi núi rừng bao la, dẫu đéo hạt lúa c.ắ.n đôi thì vẫn còn hằng hà sa rau dại cỏ hoang, cạp vỏ cây mà nhai thì cũng còn vớt vát cái mạng còm.
Một gia tộc, một ngôi làng, chỉ cần chừa dăm ba mống thở thoi thóp, vài chục năm nảy nở sinh sôi thành một ngôi làng mới. Chỉ là từ quy mô cả trăm hộ rớt đài xuống còn vài chục hộ, từ vài chục hộ teo tóp còn lèo tèo vài hộ mà thôi.
cái đợt đại hạn năm Đại Đức thứ mười một đích thị là một bài test sinh t.ử càn quét Thất Lý thôn.
Lần đó, khối nhà trong làng rục rịch gói ghém tay nải chuẩn lên đường chạy nạn. Họ tụm năm tụm ba to nhỏ bàn tính nước cờ xuôi Bắc, lê lết từng bước một tiến thẳng về kinh đô. Dẫu ngửa tay xin ăn dọc đường, chỉ cần thoi thóp giữ cái mạng qua mùa hạn hán là coi như thắng lớn.
mà, đời đéo như mơ. Người rời quê hương thì rẻ rúng vô cùng. Ôm mộng thì đấy, nhưng dọc đường ai sống ai c.h.ế.t đố ai mà lường . Chẳng lứa thanh niên trai tráng đầu tiên dứt áo cuối cùng chỉ lếch thếch lết xác về đúng ba mạng đó ? Số còn bỏ mạng chôn thây nơi đất khách quê sạch bách.
Lứa đợt đầu rặt một bọn thanh niên vạm vỡ mà hao hụt quân t.h.ả.m khốc đến nhường , huống hồ gì đám rồng rắn kéo theo cả bầu đoàn thê t.ử già trẻ lớn bé như trưởng thôn?
Đang lúc bọn họ ngập ngừng do dự tiến thoái lưỡng nan, Chu Ngân vác vai nguyên một bao tải lương thực lù lù xuất hiện. Trừ một phần đổ hũ gạo nhà , ổng rộng rãi xé lẻ bố thí cho mấy góa phụ góa con côi trong làng đang nhịn đói meo râu mấy bữa nay.
Sau đó, ổng lùa đám thanh niên trai tráng trong làng , dẫn nguyên bầy lên huyện thành, cúi đầu khom lưng xin xỏ chầu chực kiếm chác cho họ cái chân bốc vác bục mặt.
Cực nhọc vãi lúa, khổ đéo tả nổi, nhưng bù cái tọng họng để kéo dài tàn. Mớ lương thực kiếm , chắt bóp nhịn nhục san sẻ , cũng đủ để đám già con nít ở nhà lay lắt qua ngày đoạn tháng.
Chính nhờ cái phao cứu sinh việc do Chu Ngân móc nối đó mà Thất Lý thôn mới đéo khăn gói quả mướp bỏ xứ ăn mày, phần đông dân làng cũng nhờ thế mà thoát cửa t.ử.
Lão chủ thương hành vẻ khá ưng bụng Chu Ngân, bèn cắm một gã quản sự để xử lý mớ tài sản râu ria ở huyện La Giang, còn thì ôm theo thương đội và lôi tuột Chu Ngân thẳng.
Cả Thất Lý thôn ai nấy đều rành rẽ chuyện Chu Ngân tự biên tự diễn cái trò bán nô. Theo luật làng, hễ dấn phận nô bộc thì thẳng tay gạch tên khỏi gia phả. Cơ mà lúc bấy giờ, đéo một mống nào trong tộc dám hó hé đòi bôi tên ổng.
Gia cảnh nhà họ Chu vẫn túng quẫn như xưa, cuộc sống của cả Thất Lý thôn cũng đéo khá khẩm gì cho cam. Những năm trúng mùa, thắt lưng buộc bụng chắt bóp thì cũng lết qua một năm.
Năm nào xui xẻo mất mùa, đành nghiến răng thắt c.h.ặ.t ruột gan mà ráng gồng chịu đựng qua ngày.
Nên những lúc rảnh rỗi sinh nông nổi, bà con tụ tập gốc đa đầu làng buôn dưa lê. Ai cũng đinh ninh với cái độ khôn lanh tháo vát của Chu Ngân, cộng thêm sự sủng ái nâng đỡ của ông chủ thương hành, chắc mẩm ổng đang rung đùi ăn sung mặc sướng nơi nào đó. Sớm muộn gì cũng b.ắ.n tin gửi thư về nhà báo bình an thôi.
Khốn nỗi, nhà họ Chu và bà con Thất Lý thôn mòn mỏi chờ đợi năm qua năm khác, Chu Ngân vẫn bặt vô âm tín như đá chìm đáy biển.
Nhà họ Chu ruột gan nóng như lửa đốt, bèn sai lân la dọ hỏi đám lái buôn qua đường. Khốn nạn , tin dữ dội dội về. Kẻ thì phao tin ông chủ thương hành đụng độ đám tàn quân lưu manh và thổ phỉ dọc đường, thương đội cướp sạch sành sanh, ngợm cắt tiết đéo chừa một mạng...
Kẻ thì bô bô cái miệng bảo đéo gì cái thương hiệu đó đời. Chắc mẩm lừa bán mấy khu mỏ tít tắp trong rừng thiêng nước độc cày cuốc như trâu ngựa . Lọt cái động quỷ đó thì đừng hòng tơ tưởng chuyện moi xác , đến cái mẩu xương vụn cũng nghiền nát bét cho xem...
Thế là năm tháng nọ trôi qua, dân làng Thất Lý cũng chôn vùi cái tên Chu Ngân quên lãng. Đến cả nhà họ Chu cũng đéo buồn đả động tới nữa. Thôi thì tin tức cũng đéo hẳn là tin . Biết ổng theo thương đội phiêu bạt chân trời góc bể, nhất thời kịp b.ắ.n thư về báo tin. Đã phận nô bộc hầu hạ thì đéo do định đoạt ...
Bẵng một thời gian, đến tận năm Đại Trinh thứ ba, Chu Ngân bỗng nhiên đ.á.n.h con la kéo xe rước vợ con hớn hở trở về Thất Lý thôn. Cả cái làng nhỏ bé bỗng chốc sôi động hẳn lên, như thể trúng mánh lớn.
Đến như Trương thị, kẻ vốn bằng mặt đéo bằng lòng với Tiền thị, nửa đời đ.â.m thóc chọc gạo , mà với Chu Ngân thì đéo chút thành kiến nào, cũng lăng xăng xúm hóng hớt ké.
Đấy là còn kể đến mấy hộ gia đình thiết cốt nhục với nhà họ Chu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1239-tri-an.html.]
Đám chiến hữu từng tắm mưa cởi truồng chung với Chu Ngân năm xưa như Chu Hổ giờ cũng yên bề gia thất, dựng vợ gả chồng đề huề. Tụi nó khấp khởi mừng thầm, đinh ninh phen Chu Ngân vinh quy bái tổ, kiểu gì cũng quất chục mâm cỗ linh đình thiết đãi em một chầu xả láng.
Chu Ngân cũng đéo thèm chối từ, vỗ n.g.ự.c cái rụp hứa hẹn chắc nịch: Đợi ổng phi lên huyện hốt mớ đồ đạc nhờ thương hành chuyển phát về xong xuôi là sẽ mở tiệc khao làng liền.
Nào ngờ vợ chồng ổng một mạch đéo ngày trở .
Bảo Chu Ngân là phường lục lâm thảo khấu, đ.á.n.h c.h.ế.t dân làng Thất Lý cũng đéo thèm tin. Chu Ngân mà là thổ phỉ á? Mơ !
Thổ phỉ c.ắ.t c.ổ ổng thì lý hơn!
Vì lẽ đó, năm xưa khi bọn quan sai lăm lăm tờ lệnh truy nã mờ căm của Chu Ngân tới tận nơi tra xét. Cánh đàn ông con trai thì túm cổ đầu làng gạn hỏi từng mống một. Đám đàn bà con gái thì lanh tay lẹ mắt lôi chiếu rách bó xác hai vợ chồng ổng , hợp lực đội mưa lôi xềnh xệch giấu tịt đống rơm rạ. Sợ vệt m.á.u rỉ lộ tẩy, bọn họ giăng áo mưa che chắn cẩn thận...
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Xong xuôi còn ranh ma xách mấy xô nước dội trôi sạch dấu vết hiện trường. Đợi quan sai lết xác tới xét nhà, cả đám liền lăn đùng đất giãy giụa giả vờ kêu gào lóc ỉ ôi hòng đuổi cổ bọn chúng .
Từ đó về , đéo ai dám hé răng nửa lời rò rỉ thông tin. Đợi màn đêm buông xuống đen kịt, trai tráng trong làng hì hục đào một cái hố chà bá ngay tại khu mộ tổ nhà họ Chu. Hòm bệ đéo , chỉ đành cuộn xác hai trong chiếc chăn rách, phủ lớp chiếu lên đắp đất chôn cất qua loa...
Dạo , bọn quan sai còn mò tới quấy rầy thêm hai bận nữa. Lý trưởng cũng nơm nớp lo sợ dòm chừng động tĩnh. Mãi , đám bô lão họ Chu mới lén lút mở từ đường, lấy b.út gạch toẹt một đường qua cái tên Chu Ngân, dựng lên vở kịch ổng bán nô lặn mất tăm biệt tích, đéo bao giờ vác mặt về làng nữa, nên xóa tên khỏi gia phả.
Sóng gió dần dần lắng xuống, đéo còn ai rỗi vác mặt đến tra vấn gốc gác Chu Ngân nữa. Câu chuyện tưởng chừng trôi tuột dĩ vãng, dân làng cũng vờ như quên béng . Thế nhưng suốt bao năm ròng rã, trong thâm tâm mỗi ai nấy đều đau đáu một mớ hoài nghi bùng nhùng đéo gỡ nổi.
Rốt cuộc Chu Ngân gây chuyện tày đình gì ngoài giang hồ mà chuốc lấy cái c.h.ế.t t.h.ả.m khốc đến thế? Và thế đéo nào mà ổng chọc trúng ổ kiến lửa, rước nguyên bầy quan sai sát thủ truy sát gắt gao đến tận cửa nhà?
Đéo chỉ dân làng mù tịt, mà chính nhà họ Chu cũng mờ mịt đéo kém.
Mãi cho tới cái dạo thiên hạ đồn ầm lên chuyện Ích Châu vương phất cờ khởi nghĩa, ngoài loạn đả binh đao, tàn binh đào tẩu chạy rông khắp chốn. Rồi bức thư của bọn Mãn Bảo loanh quanh một hồi cũng bay về tận Thất Lý thôn. Bấy giờ họ mới tường tận ngọn ngành cái bi kịch m.á.u me mười hai năm .
Và cũng tới lúc đó họ mới ngã ngửa rằng, cái con ranh con mà họ chứng kiến lớn lên từ thuở còn cởi truồng tắm mưa, nay đủ lông đủ cánh, to gan lớn mật đến mức dám cha đẻ vác xác gõ trống kêu oan mặt Vua.
Đám bô lão hắng giọng oang oang những chiến tích hào hùng cho bọn hậu bối chép sổ sách, trong lòng dâng trào một nỗi xúc động nghẹn ngào. Thời gian trôi qua nhanh như ch.ó chạy ngoài đồng, ngoảnh ngoảnh bao năm .
Thôn trưởng liếc ngòi b.út thằng cháu nội nhấc lên, gãi đầu gãi tai hỏi Lão Chu đầu: "Kim thúc , con bé Mãn Bảo nên điền tên trướng của Tiểu Ngân thúc đéo? Ả là con gái rượu độc nhất, giỏi giang xuất chúng, dư sức ghi danh gia phả đấy."
Lão Chu đầu ngẫm nghĩ một thoáng gật gù: "Ghi nó ."
Thôn trưởng ngớ : "Thế ghi theo họ Chu của nhà theo họ Hạ bên ngoại ?"
"Ghi họ Hạ cái đéo gì, đương nhiên là đính kèm họ Chu . Chu Mãn, cái tên chính miệng đặt, hồi đó thằng Hai cũng gật đầu cái rụp . Cứ theo vai vế của thằng Cả mà phang vô."
" hồi đó Tiểu Ngân thúc phán rõ ràng là Hạ Mãn cơ mà? Dẫu ổng cũng ở rể..."
Lão Chu đầu nóng m.á.u, giật phắt cây b.út gắt lên: "Ai? Ai phán cái đéo gì? Chu Mãn! Hơn chục năm nay ả vẫn xài cái tên đó, ông định đổi họ cho nó thì dẹp vụ ghi chép ."
Thôn trưởng thấy Lão Chu đầu xù lông liền ngoan ngoãn gật đầu hùa theo. một cụ bô lão cạnh đéo ưng bụng, há cái miệng móm mém mắng mỏ lúng b.úng: "Làm giữ lấy chữ Tín chứ, giữ chữ Tín chứ..."
Lão Chu đầu giả điếc ngơ đéo thèm .
Hẹn gặp lúc 6 giờ chiều nhé.