Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1241: Đỏ mặt tía tai

Cập nhật lúc: 2026-02-28 22:24:42
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vừa vất vả tống khứ Hàn đại nương t.ử, Mãn Bảo liền vắt giò lên cổ chạy lùng Đại Cát: "Tụi dông quán ăn của Ngũ ca ."

 

Đại Cát lơ ngơ đéo hiểu xách m.ô.n.g đó mần chi, cơ mà vẫn răm rắp quất ngựa phi khỏi nội thành.

 

Mãn Bảo nhảy phốc xuống xe, xua tay đuổi khéo: "Đại Cát , vòng về bốc Bạch Thiện với Bạch Nhị qua đây lẹ , nay khao một chầu xả láng."

 

Đại Cát: ...

 

Hắn nhướng mắt lườm Mãn Bảo một phát, lầm lì một lúc lâu mới quất ngựa đầu rời .

 

Mãn Bảo thở phào nhẹ nhõm cái rụp, quăng hòm t.h.u.ố.c lên quầy, với Chu Lập Quân một tiếng là dạo phố quẫy đuôi chạy biến.

 

Con phố Bạch Thiện đang cắm cọc cách đây cũng đéo xa xôi gì. Mãn Bảo lạch bạch một chốc là tới nơi. Hai đứa bắt sóng , Khoa Khoa liền dò radar rà soát một vòng. Xác nhận con hẻm vắng tanh đéo mống nào, nó mới cho phép hai đứa chui vô.

 

Dắt con ngựa con lọt thỏm cuối hẻm, Mãn Bảo tò mò hỏi: "Con mua hết nhiêu tiền rứa?"

 

"Hai mươi chín lạng, còn thừa một lạng xài chơi."

 

Mãn Bảo toe toét: "Lát nữa lấy tiền đó khao tụi bây một chầu ăn vặt luôn."

 

Lết tới cái tọa độ thu thập ngựa , Khoa Khoa check cuối chắc mẩm đéo ai dòm trộm, mới đường hoàng thu thập con ngựa ngay mũi Bạch Thiện.

 

Con ngựa con bốc trong chớp mắt. Bạch Thiện dẫu từng chứng kiến màn ảo thuật nhưng vẫn đéo khỏi há hốc mồm kinh ngạc. Đoạn ngập ngừng chắp tay hướng về phía trống huơ trống hoác mà con ngựa , cung kính hô một tiếng "Chu thúc thúc".

 

Mãn Bảo: ...

 

Ả túm c.h.ặ.t t.a.y Bạch Thiện, lôi xềnh xệch khỏi hẻm: "Dẹp cái trò chắp tay thi lễ đó , ổng cưỡi ngựa lượn mất xác ."

 

Bạch Thiện lơ ngơ: "Thế ngựa là để cưỡi ?"

 

"Chứ đéo gì nữa, đéo lẽ rinh về để mổ thịt mồi nhậu?"

 

Bạch Thiện vò đầu bứt tai, đéo rành vụ , cơ mà cưỡi ngựa chừng cũng bảnh phết.

 

Hai đứa cứ thế nắm c.h.ặ.t t.a.y hiên ngang bước khỏi hẻm. Đám đông ngoài phố ngang qua cứ dán mắt tụi nó dòm ngó. Mãn Bảo lúc mới sực tỉnh, ngượng ngùng toan rụt tay .

 

Ai dè Bạch Thiện nắm riết đéo buông, phắt mặt sang hướng khác, hai tai đỏ lựng như gấc luộc, chỉ tay bâng quơ mấy cái sạp hàng bên đường, lấp l.i.ế.m hỏi: "Dòm kìa, nhóc thấy nguyên dãy đồ ăn vặt hấp dẫn ?"

 

Mặt Mãn Bảo cũng ửng hồng e thẹn. Ả gật gù, để yên cho nắm tay đéo giật nữa.

 

Hai đứa tản bộ một đoạn khá xa, nóng hừng hực mặt và mang tai mới từ từ hạ nhiệt. Bấy giờ mới lọt tai mớ âm thanh rao hàng lộn xộn phố: "Lụa xịn đây, lụa xịn màu mè hoa lá hẹ đây..."

 

"Vải bông đây, vải bông mềm mịn mát rượi đây..."

 

Hai đứa ngoái đầu , tá hỏa phát hiện nửa con phố rặt một phường bán vải vóc, đào đéo cái sạp đồ ăn nào.

 

Bạch Thiện ngượng ngùng sang Mãn Bảo, hai ánh mắt vô tình chạm . Cả hai đồng loạt ngoắt , mặt mũi đỏ bừng như say rượu, cứ thế nắm tay lếch thếch ngược trở .

 

Tít đằng xa thấp thoáng bóng dáng quán ăn nhà họ Chu, Bạch Thiện mới luyến tiếc buông tay Mãn Bảo. Ả đỏ mặt tía tai, chắp hai tay với giấu kín bưng, chỉ dám cắm mặt thẳng phía .

 

Hai đứa câm như hến, lẳng lặng thêm một quãng thì bỗng dưng cảm thấy ớn lạnh sống lưng như ai đang soi mói. Ngẩng đầu dáo dác xung quanh, đập ngay mắt là bóng dáng Đại Cát đang chình ình ở đầu phố, chằm chằm tụi nó đéo từ thuở nào.

 

Bạch Thiện và Mãn Bảo: ...

 

Hai đứa nhột nhạt tột độ, cái mặt mới hết đỏ nay nguy cơ rực cháy trở .

 

Bạch Thiện tằng hắng một tiếng chữa ngượng, liếc Mãn Bảo một cái chủ động tiến lên: "Đại Cát, cớ lảng vảng ở đây?"

 

Đại Cát thầm buông một tiếng thở dài ngao ngán trong bụng, ngậm ngùi cảm thán: Thiếu gia nhà nay lớn khôn cmnr. Cơ mà ngoài mặt vẫn giữ vẻ lạnh như tiền, đáp: "Đường thiếu gia tới nơi , đây đón Mãn tiểu thư."

 

Hồi Mãn Bảo đuổi , Đại Cát cứ đinh ninh ả định âm mưu mờ ám gì đó. Ai dè mò về ngõ Thường Thanh mới tá hỏa phát hiện thiếu gia nhà bốc khỏi nhà từ đời nào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1241-do-mat-tia-tai.html.]

Thế là vội vã túm cổ Bạch Nhị lang và em nhà họ Hướng lên xe, phóng như bay tới đây, nơm nớp lo sợ hai đứa nó gặp biến ngoài đường. Nào ngờ chúng nó bày trò lừa khuất mắt để lén lút hú hí dạo phố với ?

 

Đại Cát liếc xéo qua đôi bàn tay buông của tụi nó, nép sang một bên nhường đường: "Thiếu gia, Mãn tiểu thư, mời lên lầu."

 

Hai đứa mặt đỏ rần rần ngoan ngoãn gật đầu.

 

Đám Bạch Nhị lang chễm chệ sẵn trong phòng bao. Thấy hai đứa nó mặt đỏ như gà chọi bước , Bạch Nhị lang nghển cổ dòm ngoài cửa sổ, thắc mắc: "Nay trời đéo gì nắng, mặt hai đỏ gay thế ?"

 

Bạch Thiện đ.á.n.h trống lảng: "Tụi bây gọi món ?"

 

"Gọi cái đéo gì, quán khác mà gọi. Chu Lục ca bưng lên cái gì thì xực cái đó thôi," Bạch Nhị lang dễ dãi vô cùng, xe vòng về chủ đề cũ: "Sáng sớm tinh sương lặn mất tăm thế? Ta tính rủ gọt giũa bài văn mới mà tìm mỏi mắt đéo thấy, cuối cùng đành nhờ Hướng đại ca tay tương trợ."

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Hướng Minh Học cạnh mỉm gật đầu: "Văn phong dẫu đéo sánh bằng Bạch Thiện, nhưng tạm cũng tàm tạm. À mà, vác mặt tới đây mời mà đến, Chu tiểu đại phu đéo thấy phiền chứ?"

 

Mãn Bảo lắc đầu nguầy nguậy: "Phiền cái đéo gì, ở ru rú trong nhà mãi cũng bí bách, ngoài lượn lờ hít thở khí trời cho thư thái mới đạo."

 

tiếp: "Khốn nỗi bệnh tình Thái hậu cứ dây dưa mãi, Trịnh thái y với mấy lão bận tối tăm mặt mũi đéo rảnh lết qua thăm . Cũng may bọn đang giải quyết mớ dịch ứ đọng và tẩm bổ sức khỏe cho , đéo vội vàng gì."

 

Hướng Minh Học gật gù chiều thấu hiểu.

 

Sự chú ý của Bạch Nhị lang rốt cuộc cũng bẻ lái thành công. Y sang hỏi Hướng Minh Học: "Hướng đại ca, cái chân mà lành lặn thì định cái đéo gì tiếp?"

 

Hướng Minh Học sững , ngẫm nghĩ một hồi lâu mới đáp: "Chắc về quê chăn bò thôi. Từ đường tổ tiên cũng xây cất cho đàng hoàng. Đám sinh t.ử cùng báo thù nay cũng đéo chốn dung , đất đai Đông Khê trang nhà bạt ngàn, chia chác cho tụi nó một ít để yên bề gia thất ăn cũng là hợp tình hợp lý."

 

Thấy kế hoạch đời trai của ổng nhạt như nước ốc, Bạch Nhị lang thất vọng tràn trề.

 

Bạch Thiện tọc mạch: "Thế đéo tính chuyện cưới vợ đẻ con ?"

 

Hướng Minh Học khổ: "Lấy vợ sinh con là chuyện hiển nhiên . Đời cũng đéo còn cửa vác lều chõng thi quan nữa, nên tính mở cái lớp học cỏn con ở thôn trang. Tương lai mà bám đuôi một nửa trình độ của Trang nhắm mắt xuôi tay mãn nguyện ."

 

Bạch Thiện hứa hẹn: "Thế để lúc đó tụi quyên góp cho mớ sách vở."

 

Làm thầy gõ đầu trẻ thì sách vở là v.ũ k.h.í thiết yếu. Đéo cho học trò mài răng , mà thầy để nhét chữ đầu mới cái mà nhả cho học trò chứ.

 

Mãn Bảo cũng hùa theo: "Ta sẽ bảo đại ca gửi tặng mớ lúa mì giống mới. Giống làng xịn xò lắm, năng suất đè bẹp ba cái loại lúa tào lao ngoài thị trường luôn."

 

Hướng Minh Học tươi rói: "Cái danh từ lâu . Nếu thì đa tạ các nhiều lắm."

 

Bạch Nhị lang dòm dáo dác trái , lúng túng hỏi: "Thế tặng cái đéo gì bây giờ?"

 

Bạch Thiện đảo mắt tinh ranh: "Đệ vác vài con bò tậu cho ổng ? Trâu bò cày cuốc ngon lành, chỗ ổng đất rộng thưa, hợp lý vãi."

 

Một con bò giá chát ngầm ba bốn lượng lận á.

 

Bạch Nhị lang xót ruột vô cùng. Y đại gia như Dương huyện lệnh, đào lắm tiền thế?

 

Mãn Bảo sực nhớ điều gì, gật đầu lia lịa: " cmnr, tặng bò . Đệ thể nhét luôn tình tiết tiểu thuyết nữa chứ. Đệ với Hướng đại ca tình thương mến thương thế , cho thiên hạ bái phục gương."

 

Mắt Bạch Nhị lang sáng rực lên. Nghĩ tới cảnh đéo chỉ chễm chệ chình ình bìa sách mà còn lù lù xuất hiện trong tiểu thuyết, y gật đầu cái rụp: "Duyệt luôn, để chốt quả . Hướng đại ca, quất luôn mười con bò tặng nhé."

 

Bạch Thiện và Mãn Bảo hài lòng gật gù, chạm mắt tít thò lò.

 

Hướng Minh Học: ...

 

Chu Lập Trọng bê mâm cơm rượu lên: "Tiểu cô, Lục thúc bảo mới muối vại cá, tiểu cô tính xách miếng nào về nhắm đéo?"

 

Mãn Bảo lắc đầu từ chối: "Thôi dẹp , Lục ca muối cá dở ẹc, đéo bằng một góc đại tẩu ."

 

Chu Lập Trọng cũng thấy chí lý, gật gù: "Cũng , thế để lát nữa dụ khị mấy lão thương lái Ích Châu ngang qua mua. Bọn họ khoái xách theo mấy hũ dưa chua muối đường buôn lắm."

 

Hẹn gặp ngày mai nhé.

 

 

Loading...