Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1249: Tuyệt Kỹ Châm Cứu Giảm Đau (Bounus thêm một chương cho bạn "Lâu Chủ Bất Tại" nha)
Cập nhật lúc: 2026-03-01 07:20:19
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãn Bảo há hốc mồm kinh ngạc: "Ta rành vụ châm cứu thể cắt cơn đau, nhưng cái đó chỉ là xoa dịu chút đỉnh thôi, đéo gì vươn tới cái level gây mê ?"
"Tự nó thì đéo đủ đô, nhưng nếu mix thêm với t.h.u.ố.c thì công lực sẽ bốc đầu lên gấp bội." Mạc lão sư giải thích: "Hôm nay lôi mấy chiến hữu m.ổ x.ẻ . Tụi đều đồng tình là, nếu kết hợp châm cứu sẽ hãm phanh việc lạm dụng t.h.u.ố.c gây mê. Cái là lá chắn cực kỳ hữu hiệu bảo vệ cho cả lẫn con. Cô cứ cày nát mớ tài liệu gửi , chỗ nào đéo thông thì réo . À quên, nhớ gom gấp mớ t.h.u.ố.c gửi qua đây cho ."
Dứt lời, ổng đéo kìm mà lải nhải: "Mãn Bảo , cô đéo thể chỉ cắm đầu học y . Thảo d.ư.ợ.c cũng là thực vật cơ mà. Mang danh là ký chủ của cái hệ thống thu thập thực vật, cớ cô đéo chịu thu thập hết mớ thảo d.ư.ợ.c đó ? Nếu , bên mà cày kết quả thì cứ việc vung tiền mua thẳng, khỏi phiền cô lóc cóc đóng gói gửi bưu điện."
Đỡ ả lải nhải bài ca cước phí đắt đỏ.
Mãn Bảo vội vàng lên tiếng chống chế: "Mấy cái thảo d.ư.ợ.c đó tẩm nát bét , cây nào còn thoi thóp sức sống hốt sạch sành sanh . Chứ cái đám c.h.ế.t khô c.h.ế.t héo thì chịu c.h.ế.t, phép tiên cũng đéo thu thập ."
Ả phân bua: "Ta cũng cày cuốc trầy da tróc vảy lắm chứ bộ. Đéo tin thầy cứ khảo cung Khoa Khoa xem. Ta cứ lẵng nhẵng bám đuôi Trịnh đại chưởng quỹ, năn nỉ ổng xúi tụi sơn trạch vác mấy cây thảo d.ư.ợ.c còn tươi rói y quán. Khốn nỗi, mấy cái Tế Thế Đường ở kinh thành nhập hàng qua sơ chế sấy khô, đéo thèm ngó ngàng tới mớ d.ư.ợ.c liệu tươi sống. Chuyển lời từ thằng sang thằng khác, đéo ma nào rảnh háng ôm mớ d.ư.ợ.c liệu tươi sống nhét tay . Haizz, đành c.ắ.n răng chờ tới lúc mọc đủ lông đủ cánh, tự xách đ.í.t lùng sục khắp hang cùng ngõ hẻm moi móc đám nông dân trồng t.h.u.ố.c để thu thập ."
Mạc lão sư đéo mảy may nghi ngờ, tin sái cổ luôn lập luận của ả.
Chỉ Khoa Khoa là câm như hến, đéo thèm hé răng nửa lời.
Rõ rành rành đây là mớ văn vở xạo loz của ký chủ. Dạo ả cắm đầu cắm cổ lo âm mưu lật đổ Ích Châu vương, tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc, nên nó cũng nhắm mắt ngơ.
giờ ả chìm đắm u mê đống bệnh án, quên nó luôn nhiệm vụ cày cuốc thu thập.
Nếu đéo đợt rớt hố nước ả với Bạch Thiện đốt bay một mớ điểm tích lũy khổng lồ, chắc mẩm ả còn đéo nỡ vung điểm thu thập ngựa , xót tiền quá mà.
Mãn Bảo thì sống c.h.ế.t đéo chịu thừa nhận cái sự thật phũ phàng . Cơ mà hình như ả cũng đ.á.n.h luồng oán khí ngút trời tỏa từ Khoa Khoa. Thế là ả bấm bụng xì điểm nhờ Khoa Khoa in tài liệu, tung lời thề non hẹn biển: "Ngày mai lọt cung châm cứu cho Hoàng hậu, nhất quyết sẽ gạ gẫm thằng Tiểu An t.ử kiếm mớ hoa hòe hoa sói cho ngươi thu thập, thề luôn."
Khoa Khoa lạnh lùng chốt đơn, đéo thèm bày tỏ một gợn sóng cảm xúc nào.
Mãn Bảo lôi xấp tài liệu in , còn cẩn thận đóng gáy thành sách đàng hoàng. Thấy cái bìa trống huơ trống hoác, ả múa b.út phang luôn bốn chữ to đùng: "Châm Cứu Ma Túy".
Ngắm nghía thành quả, Mãn Bảo sang hỏi Khoa Khoa: "Dòm kìa, trông giống bí kíp võ công thất truyền đéo?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Đéo giống tí nào. Cô từng thấy cuốn sách cổ nào mà giấy trắng tinh tươm, thơm mùi mực in thế ?" Khoa Khoa phũ phàng bóc phốt: "Hơn nữa, cái nét chữ gà bới bìa phát là tỏng hàng pha-ke của cô."
Mãn Bảo lúc mới sực tỉnh nhận chơi ngu: "Haizz... kệ nó , dù cuốn sách cũng chỉ để ngâm cứu."
Mãn Bảo văng khỏi hệ thống, ôm khư khư cuốn sách toan chạy sân phơi nắng cày cuốc. Dạo thời tiết dở chứng lạnh teo bugi, ru rú trong phòng lạnh thấu xương, tranh thủ lúc hột nắng tắm nắng cho ấm .
Ai dè ả bày binh bố trận b.út mực giấy nghiên lên bàn ngoài sân, chuẩn tư thế sách note ý chính, thì Bạch Thiện và Bạch Nhị lang tan học rầm rập phóng về.
Bạch Thiện nhào vô gạ gẫm Mãn Bảo luôn: "Đi đua ngựa đéo?"
Mãn Bảo thế lòng cũng rạo rực. Ả liếc xéo cuốn sách chình ình bàn, vẻ đắn đo vật vã: "Đua ở xó nào giờ? Ngoài đường đông như kiến."
"Tụi cưỡi ngựa diễu hành quanh phố một vòng, vòng qua hẻm Nhị Liễu thỉnh an tổ mẫu và mẫu , men theo bờ sông thả dáng, thêm một vòng nữa cua về." Bạch Thiện thấu cái sự thèm khát của ả, bồi thêm nhát chí mạng: "Hôm qua lúc về còn la ó cái bộ yên ngựa Hàn đại nương t.ử tặng xài ngon ẻ. Hôm nay Đại Cát ráp lên ngựa xong xuôi , đéo lên cưỡi thử xem êm đ.í.t cỡ nào ?"
Mãn Bảo lập tức dọn dẹp sạch sẽ đồ đạc: "Duyệt, lượn một vòng."
Cơ mà ả vẫn ráng vớt vát lý do lý trấu cho bản : "Chiều nay căng mắt sách mệt mỏi vãi lúa, tranh thủ ngoài thư giãn cửa sổ tâm hồn tí."
Hướng Minh Học chứng kiến cảnh Mãn Bảo nướng nguyên buổi chiều trong phòng: ...
Thế là ba đứa quăng cmn giỏ sách, dọn dẹp đồ đạc gọn gàng, xách roi ngựa rầm rập phi thẳng chuồng ngựa.
Đại Cát thắng ngựa sẵn sàng chờ lệnh. Chính cũng dắt theo một con ngựa trưởng thành to đùng chờ.
Đấy là con ngựa chuyên để kéo xe của tụi nó.
Bốn mạng dắt ngựa khỏi nhà. Ba đứa nhóc lóc nhóc nhảy phốc lên lưng ngựa , Đại Cát thì đủng đỉnh cưỡi ngựa khóa đuôi chốt sổ, mắt dán c.h.ặ.t tụi nó.
Cái thời còn ở Thất Lý thôn, ba đứa Bạch Thiện từng training kỹ năng cưỡi ngựa, cũng từng tự vận động phi ngựa ầm ầm. Cơ mà đua ngựa ở làng quê và phố xá thị thành nó là hai cái vũ trụ khác bọt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1249-tuyet-ky-cham-cuu-giam-dau-bounus-them-mot-chuong-cho-ban-lau-chu-bat-tai-nha.html.]
Dưới quê đéo gì đông thế . Hồi tụi nó tập tành cưỡi ngựa trúng ngay mùa thu hoạch xong xuôi, ruộng đồng trống hoác đéo còn cọng lúa nào, tha hồ bung lụa phi ngựa mỏi cẳng.
Đến lúc xuống giống lúa mì vụ đông, tụi nó mới ráng kiềm chế một tẹo. Trừ ruộng lúa mì , mấy bãi đất trống còn cứ gọi là mặc sức quẩy.
giờ lọt thỏm giữa phố xá đông đúc, dân tình qua nườm nượp. Giờ đúng cữ tan ca tan học, thiên hạ túa đường lùng sục mua đồ ăn thức uống về chuẩn cơm chiều, đường phố đặc kín là .
Ba đứa đang hừng hực khí thế, tới đường lớn bỗng dưng tắt nắng. Chỉ đành thu lu lưng ngựa, kìm cương bắt nó lê lết từng bước nhỏ. Ngựa chậm thì càng xóc nảy, xóc long óc.
Ngựa phóng lẹ thì êm ru, Mãn Bảo cáu bẳn nghĩ thầm, thà bắt nó tà tà còn sướng hơn.
Rõ rành rành Bạch Thiện cũng đồng cảm sâu sắc. Hắn ghì cương ép ngựa lết từ từ. Ngó thấy Bạch Nhị lang lon ton cưỡi ngựa bỏ xa cả khúc, hốt hoảng gào lên: "Bạch Nhị, chậm thôi mậy, đéo khéo tụi lạc bây giờ."
Bạch Nhị lang ngoái đầu , tá hỏa phát hiện ba rớt tuốt luốt phía . Y bực oai oái: "Mấy bò rề rề thế, lẹ lên chút , lết tới bờ sông là vắng tanh vắng ngắt ."
Vắng cái mả mầy!
Bốn đứa lếch thếch cưỡi ngựa tới bờ sông thì đập mắt là cảnh tượng đông như trẩy hội, còn tởm lợm hơn cả đường lớn. Đường lớn ít còn rộng thênh thang, còn cả làn xe chạy, chứ cái xó thì bít cửa.
Thế là tụi nó đéo cửa đầu đổi tuyến đường, đành rùng nương theo dòng cuồn cuộn trôi dạt, mang cái bản mặt đưa đám như đưa tang lết tới hẻm Nhị Liễu.
Lưu lão phu nhân thấy tụi nó ủ rũ như gà rù, nhịn ôm bụng sặc sụa. Bà với tay kéo Mãn Bảo , trêu: "Lũ nhóc tụi bây ngốc quá, phi ngựa thì xách m.ô.n.g ngoại ô, hoặc chui vô mã trường, chứ vác mặt đường phố chật chội thì đéo gì cửa mà đua đòi thú vui?"
Mãn Bảo than thở: "Tụi con đéo thời gian mà lết xác khỏi thành."
"Thế thì ém đó đợi hôm nào rảnh rỗi ngày nghỉ , việc đéo gì cuống cuồng lên thế?"
Trịnh thị bê một khay điểm tâm thơm nức mũi mời tụi nó, : "Bọn đang bàn tính, đợi tụi bây nghỉ học, cả nhà chuyến Huyền Đô quan dâng hương đ.á.n.h đàn lễ."
Món Mãn Bảo rành rẽ lắm. Năm đéo nào trời chớm đông, ả cũng lôi cổ ả lên đạo quán cúng bái. Ả gật đầu như gà mổ thóc: "Ngon ẻ, tụi chung cho xôm."
Bạch Thiện và Bạch Nhị lang cũng đéo ý kiến gì phản đối.
Trịnh thị sướng rơn, bắt đầu vắt óc lên thực đơn những món cần xách theo lên đạo quán.
Lưu lão phu nhân giữ tụi nó xơi cơm chiều, phái một gia nhân tạt qua ngõ Thường Thanh b.ắ.n tin cho Trang .
Hẻm Nhị Liễu và ngõ Thường Thanh sát vách . Đi bộ xách dép lên cổ chạy giỏi lắm cũng chỉ tốn một khắc đồng hồ (15 phút). Thế mà đám Bạch Thiện vì đam mê cưỡi ngựa nên ngoan cố đường vòng, rốt cuộc mất nó ba khắc (45 phút) mới lết tới nơi.
Trịnh thị đéo hiểu nổi trong cái sọ tụi nó chứa cái đéo gì mà hành xác thế.
Thấy Mãn Bảo vẫn lủm khủm trong bộ đồ cũ rích từ năm ngoái, ống tay áo co rút lộ cả khúc cổ tay, chứng tỏ ả trổ giò cao lên. Trịnh thị liền lôi tuột ả phòng, lôi hai bộ đồ mới toanh ướm thử lên , mỉm: "Bộ dì đích may cho con đấy. Đại tẩu ở quê đóng gói gửi lên chắc đồ mỏng dính của mùa thu đúng đéo?"
Mãn Bảo gãi đầu ngại ngùng: "Đại tẩu con đéo ngờ cái khí lạnh ở kinh thành nó ập đến nhanh và buốt hơn ở quê nhiều, nên nhờ xách theo đồ thu thôi."
Trịnh thị tặc lưỡi, cho rằng ả còn nhỏ dại, đéo tự lo cho . Ướm thử hai bộ đồ thấy vặn khít khịt, bà gật gù hài lòng: "Chuẩn size , đéo cần sửa sang gì sất. Chốc nữa dì gói ghém cho con xách về."
Mãn Bảo tò mò hỏi thăm: "Trịnh di, thế Bạch Thiện với Bạch Nhị đéo phần ?"
"Của tụi nó thì giao cho hạ nhân đem qua . Con là gái dặm trường, giống tụi đực rựa ," bà tiếp: "Áo xống của con thể để rơi tay đám hạ nhân thô lỗ đó ?"
Trịnh thị hớn hở lôi một chiếc hộp, kéo Mãn Bảo gần ấn xuống, vuốt ve hai chỏm tóc củ tỏi của ả: "Làm con gái thì điệu đà tươm tất một chút. Nhìn con xem, sắp bước sang tuổi mười ba mà vẫn quất cái quả đầu trẻ trâu ? Để dì hóa phép cho con kiểu tóc xinh xẻo hơn nhé."
Hẹn gặp ngày mai nha,
Thèm gửi cho mấy thím chiêm ngưỡng quả bàn phím què quặt của vãi lúa. Nó rụng mất một cái keycap , mà nghiện xài phím Shift bên trái, nên giờ dí tay trần lên cái switch đỏ quạch. Trông cậy cả shipper chạy lẹ lẹ, mang cái keycap đặt mua về sớm sớm giùm.
Cho nên rút kinh nghiệm xương m.á.u nhé, đéo việc gì thì đừng rửng mỡ lôi bàn phím tháo lắp, ba cái đồ lặt vặt khác cũng dẹp luôn .