Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1250: Lớn rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-01 07:20:20
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ đến nay, Mãn Bảo vẫn luôn để kiểu tóc . Hồi nhỏ tóc ngắn cần chăm chút, qua sáu tuổi nhà mới bắt đầu để tóc dài cho cô bé, và luôn do đại tẩu chải tóc giúp.
Sau đến Ích Châu học, Mãn Bảo bắt đầu tự học chải đầu. Vì dây buộc tóc thời dễ dùng lắm, cuối cùng cô bé đành hệ thống mua nhiều dây buộc mới màu sắc tiệp với màu tóc. Dây buộc tóc ở thời đại của Khoa Khoa dùng cực kỳ thích, độ co giãn , dù tay nghề của cô bé bằng đại tẩu thì vẫn thể buộc tóc gàng sạch sẽ.
Buộc thành hai b.úi tóc nhỏ, đó cài thêm một hai đóa hoa lụa xinh xắn là xong.
Ở độ tuổi của cô bé, những trâm cài nạm ngọc mà Hoàng hậu ban thưởng dùng tới .
Trịnh thị giúp cô bé tháo tóc , cảm thấy dây buộc tóc lạ nhưng cũng để tâm mấy. Dạo bên ngoài bao thứ kỳ lạ, kiểu dáng sợi dây thoạt cũng na ná đồ bán ngoài phố, chỉ là thể co giãn thôi.
Bà là năng khiếu trong việc trang điểm điểm tô, nên chỉ chốc lát cách dùng sợi dây cho nhất.
Bà xõa tung mái tóc của Mãn Bảo, bắt đầu tết thành những b.í.m tóc nhỏ xíu. Trong hộp trang sức là những đóa hoa lụa nhỏ mà bà tự tay , hạt châu tết bằng dải lụa màu. Bà chọn vài thứ hợp mắt cài lên cho Mãn Bảo, lùi ngắm nghía, vô cùng ưng ý.
"Phải thế mới chứ."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mãn Bảo soi trong gương đồng. Tuy rõ lắm, nhưng cô bé cũng là hơn hẳn kiểu tự buộc .
Đã là con gái thì ai thích cái , Mãn Bảo tít mắt, vuốt ve mái tóc : "Đẹp thật ạ."
"Đi ngoài cho bọn họ xem thử ."
Mãn Bảo liền chạy ù ngoài khoe với .
Bạch Thiện đang chuyện cùng tổ mẫu, nhân tiện chờ ăn bữa tối. Vừa ngẩng đầu thấy Mãn Bảo từ trong nhà chạy , bỗng ngẩn ngơ.
Lưu lão phu nhân thấy liền đầu . Nhìn thấy cách ăn vận của Mãn Bảo, bà mỉm vẫy tay gọi: "Bé gái thì chải chuốt thế . Cháu xem, như chẳng ?"
Mãn Bảo hớn hở bước tới, hỏi Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang: "Có ?"
Bạch Thiện khẽ đỏ mặt, gật đầu.
Bạch Nhị Lang ngó nghiêng một hồi cũng gật gù: "Đẹp thì thật, nhưng chải ?"
Mãn Bảo: "Không ."
Bạch Nhị Lang liền giang tay: "Vậy thì ích gì ?"
Cô bé thể ngày nào khi ngoài cũng chạy sang đây một chuyến, nhờ chải tóc xong xuôi mới .
Trịnh thị liếc Bạch Thiện một cái mỉm : "Lát nữa bá mẫu dạy cháu, cái khó ."
Mãn Bảo gật đầu. Cô bé nghĩ bụng, học xong thì hễ tới ngày nghỉ sẽ chải kiểu , còn ngày thường thì thôi bỏ , đủ thời gian mất.
Ăn xong bữa tối, Trịnh thị dậy tiễn ba đứa trẻ cửa. Bà ráng chiều đỏ rực phía chân trời, dặn dò ba : "Về thẳng nhà nhé, chạy chơi lung tung nữa ."
Ba đứa , ngoan ngoãn về.
Trang cũng hết lời khen ngợi cách ăn mặc mới của Mãn Bảo, gật gù : "Mãn Bảo cũng lớn ."
Chu Lập Quân từ quán ăn về nhà cũng liên tục gật đầu: "Tiểu cô ngày càng xinh ."
Rồi đến tối hôm đó, Mãn Bảo "lớn" thật. Bản cô bé chẳng cảm giác gì, mãi đến khi Khoa Khoa nhắc nhở nội tiết tố của cô đổi lớn, cô bé mới nhận điều bất thường.
Là một đại phu, cô quá hiểu chuyện , nên chỉ hoảng hốt trong chốc lát bình tĩnh ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1250-lon-roi.html.]
Cô bé bóng đêm đen kịt bên ngoài, cảm thấy lúc tìm Chu Lập Quân thì tiện lắm, sẽ đ.á.n.h thức cả viện dậy mất.
Thế là Mãn Bảo mở hệ thống thương thành, mua sạch những thứ bỏ giỏ hàng từ .
Cô bé từng xem video hoạt hình tuyên truyền mà Mạc lão sư gửi, nên cách dùng mấy món đồ .
Chưa đầy một khắc, Mãn Bảo tự xoay xở xong xuôi. Sau đó cô bé lặng yên giường, phát hiện chẳng thấy khó chịu chút nào, cứ thế mơ màng ngủ .
Hôm , cô bé tỉnh dậy đúng giờ, đ.á.n.h răng rửa mặt xong xách rương t.h.u.ố.c đến Tế Thế đường như khi.
Cứ ngỡ sẽ đau bụng, ai dè đến tận tiệm t.h.u.ố.c mà Mãn Bảo vẫn chẳng cảm giác gì, trong lòng bỗng thất vọng.
Mãn Bảo mặt mày ỉu xìu dẫm lên ghế bước xuống xe. Đại Cát khỏi liếc cô bé, hỏi: "Mãn tiểu thư, cô ?"
Mãn Bảo lắc đầu: "Ta chỉ chợt nhận sức khỏe của vẻ khá ."
Đại Cát: ... Đây chẳng là chuyện , cớ gì trưng vẻ mặt thất vọng ?
Tuy thế là , nhưng thực Mãn Bảo dùng cớ để xin tiệm t.h.u.ố.c nghỉ hai ngày, nhân tiện thử phẫu thuật mở ổ bụng xem .
Mãn Bảo đón lấy rương t.h.u.ố.c từ tay Đại Cát, vẻ mặt sâu xa : "Ngươi hiểu ."
Hắn đúng là hiểu. Đại Cát bỗng ngẩng phắt đầu về phía , cùng lúc đó, một giọng chan chứa đủ cung bậc cảm xúc nổ vang bên tai Mãn Bảo: "Chu tiểu đại phu—"
Giọng to đến mức Mãn Bảo giật nảy . Cô bé ngẩng lên, thấy Đậu lão thái thái bước ba bước gộp hai lao tới, vồ lấy tay cô bé : "Chu tiểu đại phu, đa tạ cô chữa khỏi bệnh cho cháu rể !"
Mãn Bảo "A?" lên một tiếng, vội vàng đáp: "Không cần khách sáo, cần khách sáo, chữa bệnh vốn là trách nhiệm của bọn mà."
Đậu lão thái thái căn bản cô bé gì. Cảm tạ xong, bà vui vẻ bảo hai đứa cháu trai châm lửa mấy phong pháo mang theo, cứ thế nổ lẹt đẹt râm ran ngay cửa Tế Thế đường.
Mãn Bảo: ...
Trịnh đại chưởng quỹ chắp tay lưng, ung dung , hài lòng gật gù. Ông còn vẫy tay với Mãn Bảo: "Chu tiểu đại phu đến , mau đây, mau đây. Sáng sớm tinh mơ, Đậu đại nương mang bao nhiêu đồ ăn đến tiệm t.h.u.ố.c, đều là để cảm tạ cô chữa khỏi bệnh cho cháu rể bà đấy."
Mãn Bảo bước tới. Đậu lão thái thái bắt đầu nhiệt tình rêu rao với đám đông vây xem rằng Chu tiểu thần y chữa bệnh cho cháu rể bà thế nào. Bây giờ cháu dâu bà mang thai, tầm năm đứa trẻ chắc cũng trăm ngày tuổi, đến lúc đó bà sẽ đến tạ ơn Chu tiểu thần y nữa...
Mãn Bảo cạnh Trịnh đại chưởng quỹ, liếc gói đường đỏ, gói bánh ngọt và gói táo đỏ đặt chình ình chiếc bàn ngay chính giữa sảnh lớn. Cô bé kìm ánh mắt đầy nghi ngờ ông, hạ giọng hỏi: "Đại chưởng quỹ, ông xúi bà ?"
"Nói bậy," Trịnh đại chưởng quỹ cũng hạ giọng, mặt vẫn giữ nụ thiết về phía , mấp máy môi: "Đây đều là đồ tự nguyện mang đến tặng. Một đại chưởng quỹ tiệm t.h.u.ố.c như thể mấy chuyện đó chứ?"
Mãn Bảo: " nhớ sảnh của chúng giờ gì cái bàn nào..."
Hơn nữa, gói đường đỏ, táo đỏ , cô bé kiểu gì cũng thấy quen mắt...
Trịnh đại chưởng quỹ hắng giọng: "Người xách quà đến cửa cảm tạ, thể đuổi ngoài đúng ? Chuyện truyền ngoài cũng là một giai thoại mà, nên mới sai bày quà lên đấy chứ."
Đinh đại phu cũng bước tới cạnh Mãn Bảo, khẽ gật đầu : " , cơ hội bao, Chu tiểu đại phu cứ việc nhận lấy là ."
thế, Trịnh đại chưởng quỹ thầm nghĩ: Không thấy phòng khám Bảo Hòa bên cạnh và Bách Thảo đường đối diện đỏ hết cả mắt lên ?
Đậu lão thái thái chân thành cảm tạ Mãn Bảo một phen, nhưng Mãn Bảo cứ thấy chỗ nào sai sai. Mãi đến lúc phòng khám xuống, cô bé mới nghĩ thông: "Sao Đậu lão thái thái dắt hai đứa cháu trai của bà tới? Người nhà họ Thi ?"
Tiểu Thược giải thích: "Cô , Đậu lão thái thái vẫn còn giận chuyện Thi đại lang dùng tên cháu trai bà để khám bệnh đấy, thế nên bà cố ý mang bánh trái và pháo đến để cảm tạ cô."
Mãn Bảo: ... Vậy nên đường đỏ và táo đỏ quả nhiên là do Trịnh đại chưởng quỹ độn thêm ?