Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1313: Cách nhìn (Chúc thư hữu "Tiêu sái đi một hồi" sinh nhật vui vẻ)
Cập nhật lúc: 2026-03-01 15:20:41
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãn Bảo ngẩng đầu lên : "Cha, lục ca cùng Lập Trọng, Lập Quân ở kinh thành mở tiệm . Gần tết buôn bán , các nỡ đóng cửa tiệm."
Nàng nhắc đến chuyện Chu tứ lang giữ Chu lục lang và cửa hàng chỗ thương nhân Hồ con tin, mà tiếp tục : "Tứ ca và Lập Uy nhập một lô hàng da thú, chia tay với bọn con ở Miên Châu . Các mang hàng đến Mậu Châu và Ích Châu bán, đoán chừng mấy ngày nữa mới về ."
Mấy chuyện buôn bán lão Chu đầu hiểu lắm, nhưng đối với hành động về tay của Chu tứ lang và thái độ việc chăm chỉ của Chu lục lang, ông tỏ vẻ tán thưởng. Thế là ông tạm gác bọn họ đầu, cầm đũa gắp một miếng thịt cho Mãn Bảo, vui vẻ : "Tốt, chúng ăn cơm . Nào, Mãn Bảo ăn thịt , đường chắc đói lả đúng ?"
Thật cũng đói lắm, chỉ là xóc nảy quá thôi.
Tiền thị liếc lão Chu đầu đang hưng phấn thôi, cũng gắp cho Mãn Bảo một đũa thịt, đó : "Mau ăn , phòng của con nương bảo tam tẩu thu dọn xong . Trong phòng đốt chậu than, tối nếu lạnh quá thì đắp thêm một cái chăn nữa."
Mãn Bảo ngoan ngoãn .
Cả nhà vui vẻ ăn xong bữa cơm tối, bữa ăn, thắp đèn lên bắt đầu chia quà.
Đại phòng, nhị phòng, tứ phòng và ngũ phòng đều mua đồ cho nhà . Mãn Bảo tất nhiên cũng quên vợ chồng tam ca, mua cho họ hẳn một rương đồ.
Tuy nhiên đây việc chính. Mấy thứ lúc ở kinh thành phân loại cẩn thận, đều khênh về từng phòng, họ sẽ tự chia với .
Điều quan trọng là, Mãn Bảo còn mang từ kinh thành về một sách. Đây là sách nàng mua về cho bọn Tam Đầu.
Sách trong nhà phần lớn là nàng đến chỗ chép tay, đó bọn Tam Đầu từ chỗ nàng chép một bản, thực sách vẫn ít.
Lần , nàng mang về nhiều sách mà bản qua và học thuộc, bọn Tam Đầu thể mang dùng luôn.
Nếu đủ thì cũng thể tự chép thêm một bản.
Còn một xấp vải, đồ trang sức... mà Hoàng hậu và Thái t.ử phi ban thưởng, Mãn Bảo cũng mang về ít, nàng chẳng hề keo kiệt mà chia hết cho nhà.
Tiền thị sờ thử tấm gấm vóc, liền rụt tay , lắc đầu : "Vải gấm trơn láng quá, nương chỉ sợ vết chai tay xước hết sợi vải mất. Thứ loại mà nhà nông chúng thể dùng , cứ cất thì hơn."
Mãn Bảo các tẩu tẩu thật sự thích, nên : "Nương, cứ để các tẩu tẩu cất . Dù mặc, cất kỹ đó mang bán lấy tiền cũng ."
Tiền thị liếc nàng một cái, phản đối nữa, sang với bọn Tiểu Tiền thị: "Nếu Mãn Bảo , các con cứ giữ lấy . Sau lũ trẻ cưới vợ gả chồng, những xấp vải dùng đến."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Nhắc đến chủ đề , Tiểu Tiền thị nhịn liền hỏi Mãn Bảo: "Mãn Bảo, khi nào Đại Đầu mới về để lo chuyện cưới hỏi đây?"
" , Nhị Nha cũng đến tuổi ," Phùng thị hùa theo: "Ta còn tưởng Nhị Nha sẽ về cơ."
Mãn Bảo giật : "Nhị tẩu, tẩu định bàn chuyện cưới hỏi cho Lập Quân ?"
Phùng thị đáp: "Có thể bắt đầu xem mắt ."
Mãn Bảo suy nghĩ một chút lắc đầu : "Lập Quân bây giờ giỏi giang lắm, bảo về nhà lấy chồng e là thể , hơn nữa con gái gả sớm quá cũng ."
"Sao ?"
Mãn Bảo đáp: "Không cho cơ thể. Lấy chồng sớm quá, sinh con nguy hiểm, đợi qua mười tám tuổi hẵng ."
Phùng thị rối rắm: "Mười tám tuổi thì lớn tuổi quá ? , còn lão lục thì ?"
Mọi lúc mới sực nhớ , Chu lục lang vẫn lấy vợ.
Các tẩu tẩu nhao nhao về phía Tiền thị, khí chút ngưng trệ.
Mãn Bảo hì hì, chút chột .
Tiền thị thấy, liền bảo với đám Phùng thị đang vây trong phòng Mãn Bảo: "Trời cũng còn sớm nữa, các con mau về phòng ngủ ."
Bọn Phùng thị bèn ôm mấy tấm gấm vóc chia rời .
Tiền thị bảo Tiểu Tiền thị: "Con đun thêm một nồi nước nóng nữa , kẻo lát nữa Mãn Bảo và mấy đứa rửa mặt đủ nước."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1313-cach-nhin-chuc-thu-huu-tieu-sai-di-mot-hoi-sinh-nhat-vui-ve.html.]
Tiểu Tiền thị cũng bước , Mãn Bảo vội vàng lôi một cái tay nải lớn đưa cho tẩu : "Đại tẩu, đây là áo khoác da cáo cho tẩu, mặc ấm lắm đấy."
Tiểu Tiền thị ôm một xấp vải gấm và một cái tay nải lớn về phòng.
Đám Phùng thị đều thấy, ngay là đại tẩu nhiều hơn họ một cái tay nải, nhưng lúc phần lớn là ngưỡng mộ, chuyện họ cũng sớm quen .
Đợi hết, Tiền thị mới kéo Mãn Bảo hỏi: "Lục ca con ở kinh thành trong lòng hả?"
Mãn Bảo: "Sao nương ?"
Tiền thị đáp, hỏi ngược : "Là thế nào?"
Mãn Bảo gãi gãi đầu đáp: "Lục ca nhờ tứ ca về đỡ đấy ạ."
Tiền thị gõ nhẹ lên trán nàng: "Cho nên con định giấu nương, giấu đến tận lúc tứ ca con về ?"
Mãn Bảo ngượng ngùng , ngó ngoài một chút mới ghé sát tai Tiền thị nhỏ: "Là khuê nữ của quán thịt dê nhà bên cạnh quán ăn nhà , họ Khâu, năm nay mười tám tuổi ạ."
Tiền thị nhíu mày: "Mười tám tuổi vẫn đính hôn, là giống như lục ca con lập gia đình, vì nguyên nhân nào khác?"
Mãn Bảo: "Nhà họ chỉ một tỷ là con gái."
Tình huống quá đỗi quen thuộc, Tiền thị mảy may suy nghĩ liền hỏi: "Nhà họ bắt rể?"
Mãn Bảo đang định trả lời , khựng một chút hỏi ngược : "Nương, nương đồng ý cho lục ca ở rể ?"
"Không đồng ý." Tiền thị sầm mặt : "Cũng vì phần hiếu kính của lục ca con, ngoài nó còn năm đứa con trai nữa, đủ để vợ chồng dưỡng lão . Chỉ là rể nhà dễ chịu gì, đến ánh mắt của ngoài, chỉ riêng trong nhà cũng thể khinh thường nó."
Tiền thị tiếp: "Nhà bây giờ cũng thiếu tiền cưới vợ, tại ở rể?"
Mãn Bảo : "Cha ruột của con cũng là ở rể mà. Nương, chẳng nương từng ông ngoại đối xử với cha ruột con ?"
Tiền thị nàng nhắc đến chuyện , liền hiểu nàng đang nghĩ gì, vươn tay xoa xoa đầu nàng : " là , nhưng thời thế bây giờ khác . Lúc đó cha ruột con chẳng gì trong tay, ngay cả cái mạng cũng là do cứu, nếu cưới xin nhà thì giờ nhiều chuyện rắc rối suy nghĩ thế ."
Mãn Bảo nhỏ giọng hỏi: "Chuyện rắc rối gì cơ ạ?"
Tiền thị nhéo má nàng, mắng yêu: "Biết còn cố hỏi, còn chuyện gì nữa, tất nhiên là chuyện con ghi tên gia phả ."
Mãn Bảo thở dài, : "Nương, nương thấy con gọi là Chu Mãn êm tai hơn, gọi Hạ Mãn êm tai hơn?"
Tiền thị đáp: "Đều êm tai, xem con thích cái tên nào thôi."
Bản Mãn Bảo cũng do dự quyết. Nàng tất nhiên thích cái tên mang theo từ nhỏ đến lớn hơn, nhưng thì vẻ cha ruột nàng và nhà họ Hạ đạo nghĩa, dù ban đầu cũng rõ là ở rể cơ mà.
Tiền thị cũng thở dài theo: "Lục ca con đáng lẽ nên về đây, để cha con đ.á.n.h cho một trận là xong."
Mãn Bảo rùng , lập tức hồn, vội vàng giải thích: "Nương, nhà họ Khâu bắt lục ca ở rể , chỉ là một đứa con mang họ nhà họ thôi."
Tiền thị: ...
Bà trầm lặng Mãn Bảo.
Mãn Bảo lấy lòng : "Thì con đang cái của nương về việc ở rể thế nào mà?"
Tiền thị chọc trán nàng một cái, lúc mới tỉ mỉ hỏi thăm cảnh nhà họ Khâu.
Mãn Bảo là Tiền thị khuynh hướng đồng ý , nàng tự dưng thấy lỗ. Xem đợi tứ ca về bắt đưa mười lạng bạc của lục ca cho nàng, vì hôn sự là do nàng thuyết phục nương mà.
Chúc thư hữu "Tiêu sái" sinh nhật vui vẻ, sự nghiệp thăng tiến, sớm ngày thoát ế, sớm ngày mua nhà, sớm ngày cái gì cái gì cái gì đó...
Hẹn mai gặp .