Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1354: Mai mối (Phần 2)

Cập nhật lúc: 2026-03-02 12:18:49
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trang Đại Lang trở về, thấy đám Bạch Thiện liền mỉm lấy tiền đưa cho Trang Kỷ An, bảo nó mua ít thịt tươi.

 

"Đi nhanh lên, hôm nay là ba mươi Tết, chợ sẽ tan sớm lắm đấy."

 

Trang Kỷ An cầm tiền liền chạy ù ngoài. Nhà họ cách sạp bán thịt xa nên chẳng bao lâu thằng bé .

 

Trang Đại Lang và Bạch Đại Lang khá thiết, nhưng giữa họ cũng chẳng nhiều chuyện để , đa phần chỉ hỏi han dăm ba câu việc nhà.

 

Tuy nhiên, ông đặc biệt quan tâm đến ngày khởi hành lên kinh của bọn họ Tết. Rõ ràng là Trang cho ông , Tết vẫn sẽ theo bọn họ lên kinh thành.

 

Trang Đại Lang đặc biệt gửi gắm ba Bạch Thiện chăm sóc cho Trang . Ông , ba Bạch Thiện giống Bạch Đại Lang, ba đứa là học trò dập đầu bái sư đàng hoàng.

 

Ba Bạch Thiện nghiêm túc nhận lời, đó đôi bên chẳng gì thêm.

 

Vừa Trang Kỷ An trở về, Trang Đại Lang mỉm dậy định bếp phụ giúp thì Trang đột nhiên ngẩng đầu hỏi Trang Kỷ An: "Kỷ An, cháu cùng tổ phụ lên kinh thành mở mang tầm mắt ?"

 

Trang Đại Lang lập tức khựng , nhíu mày : "Phụ , qua năm là con định dẫn Kỷ An theo bên để rèn luyện . Trương lão gia cũng , Kỷ An thể tiếp quản vị trí của con. Kinh thành xa xôi quá."

 

Trang để ý đến Trang Đại Lang, chỉ chằm chằm Trang Kỷ An.

 

Trang Kỷ An do dự một lát, liếc phụ vẫn lên tiếng từ chối: "Tổ phụ, cháu nhà ạ."

 

Trong lòng Trang chút thất vọng. Thật lâu , mới thở dài một tiếng, gật đầu: "Được ."

 

Người run rẩy tay, lấy từ trong túi giấy một miếng điểm tâm đưa cho đứa cháu trai Trang Kỷ Nhiên đang cạnh.

 

Trang Kỷ Nhiên vui vẻ nhận lấy. Trang Đại Lang thấy , khựng một nhịp bảo: "Kỷ Nhiên, mau bếp phụ nương nhóm lửa ."

 

Trang Kỷ Nhiên nhét luôn miếng điểm tâm miệng, lạch bạch chạy .

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Bên cạnh Trang phút chốc chỉ còn một đứa cháu nhỏ nhất.

 

Trang đưa tay xoa đầu thằng bé, cũng mỉm đưa cho nó một miếng điểm tâm.

 

Chẳng hiểu , ba Mãn Bảo, Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang chợt cảm thấy đang đau lòng. Ngay cả Bạch Đại Lang cũng nhận bầu khí phần khác thường. Bốn đưa mắt , lập tức tìm chủ đề để đ.á.n.h lạc hướng Trang .

 

Mãn Bảo lên tiếng: "Tiên sinh, tứ ca của con mua ít lá huyện, chỗ nào bán ạ?"

 

Trang ngẫm nghĩ một chút đáp: "Huyện La Giang chỉ chút rời, chẳng núi nào lớn cả. Muốn mua chắc sang bên Toại Châu thôi."

 

Trang bắt đầu lục trí nhớ xem quen bằng hữu nào am hiểu vùng Toại Châu . Nghĩ một lát, quả thực nhớ hai .

 

Trang mỉm : "Đợi qua mùng ba, bảo tứ ca con lúc nào rảnh thì thành một chuyến, sẽ giới thiệu hai vị bằng hữu cho quen."

 

Mãn Bảo chỉ tiện miệng hỏi, ngờ thật. Nàng mừng rỡ, lập tức .

 

Trang Kỷ Tư tuổi còn nhỏ, ngẩng đầu Mãn Bảo tổ phụ, thắc mắc: "Tổ phụ, định ngoài ăn đồ ngon ạ?"

 

Trang bật , gật đầu hỏi : "Cháu ?"

 

Trang Kỷ Tư gật đầu cái rụp: "Cháu ạ."

 

"Vậy tổ phụ sẽ dẫn cháu ."

 

Mãn Bảo thấy thằng bé đáng yêu quá, bèn nhón thêm một miếng điểm tâm định cho nó ăn, nhưng Trang cản , bảo: "Sắp đến giờ ăn trưa , thể ăn thêm nữa."

 

Trang Kỷ Tư liền chớp chớp mắt đầy tiếc nuối.

 

Trang : "Tổ phụ cất cho cháu, tối nay thể ăn thêm hai miếng, phần còn để dành ăn dần nhé."

 

Trang Kỷ Tư lúc mới vui vẻ trở .

 

Trẻ con vốn chẳng chịu yên, Trang Kỷ Tư cũng . Huống hồ những chuyện tổ phụ và các ca ca, tỷ tỷ , nó chẳng hiểu chữ nào. Thế nên ăn xong điểm tâm, thằng bé liền nhấp nhổm cái m.ô.n.g nhỏ đòi chạy ngoài.

 

Trang cũng ép, vỗ vỗ cái đầu nhỏ của cháu: "Ra ngoài chơi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1354-mai-moi-phan-2.html.]

 

Trang Kỷ Tư liền tung tăng chạy mất.

 

Đợi thằng bé , Bạch Thiện mới lên tiếng hỏi: "Tiên sinh đưa Kỷ An lên kinh thành ạ?"

 

Trang khẽ : "Phụ mẫu nó nỡ xa con, thôi bỏ ."

 

Người sang Bạch Đại Lang, mỉm : "Vốn dĩ còn nghĩ nếu nó chịu Huyện học sách, đến lúc đó sẽ nhờ các đồng môn của Đại Lang ở Huyện học chiếu cố thêm đôi chút."

 

Bạch Đại Lang thì kinh ngạc: "Nếu Kỷ An thi đỗ Huyện học, thì cớ Trang sư cho nó tiếp tục việc học, mà giữ bên rèn luyện?"

 

Trang lắc đầu: "Sức học của nó chỉ tầm tầm, thi đỗ . quen vài vị bằng hữu, bỏ chút tiền bạc thì vẫn thể Huyện học dự thính."

 

Chỉ là kiểu học sinh dự thính dùng tiền mua suất dễ các học trò khác trong Huyện học bài xích, vì mới nhờ Bạch Đại Lang chiếu cố.

 

Dẫu , quen là các phu t.ử, còn phu t.ử thì hiếm khi can thiệp những xích mích tư thù giữa đám học trò với .

 

Bạch Nhị Lang lầm bầm nhỏ giọng: "Học vấn của kém gì mấy vị phu t.ử trong Huyện học cơ chứ..."

 

Trang buông một tiếng thở dài thườn thượt, hồi lâu gì.

 

Người dõi mắt ngoài cửa, từ chỗ vặn thể thấu sang gian bếp đối diện. Mãi lúc , mới nhẹ giọng bảo: "Mỗi một chí hướng, con cháu bình an là ."

 

, nhưng thẳm sâu trong lòng vẫn mang chút xót xa.

 

Vốn dĩ, sớm buông xuôi, chẳng mảy may nuôi hy vọng cho con cháu dấn con đường khoa cử quan nữa. Suy cho cùng, nửa đời trả một cái giá quá đắt, mà Đại Lang cũng chẳng hề mong .

 

kinh thành một chuyến, chợt nhận bản dường như cũng đến nỗi tệ hại, thế nên mới nhen nhóm ý định bồi dưỡng hậu bối.

 

Tuy nhiên, Trang Đại Lang ưng thuận. Hiểu con ai bằng cha, và ngược , hiểu cha ai bằng con. Ông hiểu nhi t.ử của , thấu hiểu phụ .

 

Trong mắt ông, phụ đủ thông minh, cũng đủ tài giỏi, nhưng chỉ vì một kẻ gian hãm hại mà cuộc sống rơi cảnh khốn cùng.

 

Thuở ấu thơ ông nếm trải đủ đắng cay, ông tuyệt đối con cháu vết xe đổ đó nữa.

 

Ông thông tuệ bằng phụ , nhi t.ử của ông cũng chẳng sánh bằng. Hơn nữa, tự bản ông hiểu rõ, cả ông và con trai đều chịu nổi cái khổ của việc đèn sách.

 

Vậy thì thà cứ yên phận thủ thường, ở cái huyện La Giang . Tuy chẳng thể vươn tới phú quý vinh hoa, nhưng cũng lo cái ăn cái mặc, an tự tại. Đối với ông, như là quá đủ .

 

Trang đại tẩu cũng con trai theo công công. Đứa trẻ còn nhỏ như thế, thể rời xa vòng tay phụ mẫu, thế ?

 

Thấy trượng phu mặt mày ủ dột bước bếp, nàng ngó ngoài một cái, nhỏ giọng hỏi: "Sao thế, công công nhắc đến chuyện bảo Kỷ An lên kinh thành ?"

 

Trang Đại Lang ậm ừ một tiếng.

 

Trang đại tẩu liền dứt khoát: "Thiếp đấy, đồng ý cho Kỷ An kinh thành , nó còn nhỏ lắm."

 

Trang Đại Lang gật đầu: "Biết , đồng ý."

 

Trang đại tẩu lúc mới thở phào nhẹ nhõm. Vừa băm thịt, nàng liếc ngoài, hạ giọng : "Vừa nãy xem qua , năm nay lễ vật nhà họ Châu biếu trọng hậu hơn hẳn. Hoa văn mấy xấp lụa cực kỳ, sờ thử thấy còn mịn màng hơn cả lụa nhà họ Bạch biếu cơ."

 

Trang Đại Lang dặn: "Vậy nàng cất kỹ , cắt một ít may cho nha đầu và nàng mỗi một bộ áo mới."

 

Trang đại tẩu hớn hở lời, thủ thỉ: "Mới nửa năm gặp mà Châu Mãn trông càng ngày càng trổ mã xinh xắn. Kỷ An nhà cũng đến tuổi , xem ướm hỏi con bé đó thế nào?"

 

Trang Đại Lang nhíu mày: "Không , lệch vai vế đấy."

 

Trang đại tẩu chẳng lấy bận tâm: "Vai vế gì chứ, hồi nhỏ Kỷ An chẳng cũng từng công công vỡ lòng ? Cũng tính là học trò của công công mà? Nếu nhà họ để bụng chuyện , thì cứ cho Kỷ An bái công công là xong."

 

Trang Đại Lang im lặng. Người sách quả thực câu nệ mấy chuyện , phụ t.ử cùng chung phận sư nhiều nhan nhản, nhưng mà...

 

Trang Đại Lang cau mày : "Đợi chiều nay chuyện với cha xem ."

 

Bản ông cũng thấy Châu Mãn , cốt yếu là con bé chữ, hiểu lễ nghĩa.

 

 

Loading...