Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1375: Không nhớ đường
Cập nhật lúc: 2026-03-02 15:31:14
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Theo lẽ thường với cái tốc độ rùa bò , họ thúc xe qua thành Miên Châu thêm chừng mười hai dặm nữa tới một thị trấn nhỏ mới dừng chân. Cơ mà hẹn rước Bạch Đại Lang, thà nán một đêm còn hơn.
Lúc xe, Trang lõm Nhị Lang nhắc đến, bèn mỉm hỏi thăm: "Chẳng hôn sự của Đại Lang ngã ngũ nhỉ."
Nhóm ba Bạch Thiện lọt lỗ tai, lập tức chụm mắt đảo liếc . Tên Bạch Nhị Lang khi nãy sợ rét sợ xóc nay xung phong dõng dạc: "Lát nữa đu bám cưỡi ngựa theo hai ."
Cả ba liếc tủm tỉm nham hiểm, bụng bảo bứt tốc xông thẳng vô thành hóng hớt chuyện giật gân.
Trang thuộc làu làu tâm can ba đứa học trò, lia thấy nụ đểu cáng rạng rỡ mặt chúng lắc đầu ngao ngán, nhưng cũng ậm ừ phó mặc cho tụi nó .
Ba đứa tức tốc quất ngựa vụt thẳng hướng thành Miên Châu.
Tam Đầu chỏng trơ dựa cằm hờ hững tựa cửa xe ngắm bầy phi ngựa khuất dạng mờ mịt, ngoắt sang huyên thuyên với bầy : "Đợi mốt tao trúng mánh kiếm bộn tiền, tao tậu hẳn một con siêu mã luôn."
Tứ Đầu bĩu môi đáp: "Thế thì chờ đến tết Công-gô nhé. Bây giờ đang ăn bám học hao tài tốn của, thi cử đốt thêm cục tiền, lọt cửa quan quan cũng mất khối bạc, chừng nào mới thấy mặt mũi tiền lương rơi túi."
Tam Nha đệm thêm: "Còn nộp tiền cưới vợ nữa chứ."
Tứ Đầu lập tức bừng tỉnh: "Lấy vợ thì đẻ lòi đàn con, đẻ thì gồng lưng cõng thêm miệng ăn."
Nó rũ mắt thương hại Tam Đầu, lắc đầu chặc lưỡi phán: "Gảy bàn tính mà đếm thì, Tam ca , vứt cái giấc mơ cưỡi ngựa đó ."
Tam Đầu gân cổ rống : "Cớ tao vắt giò lên cổ kiếm tiền, vẹn cả đôi đường rước vợ tậu ngựa luôn?"
Tứ Đầu vặn : "Cái thì mần ăn gì lòi bạc?"
Tam Đầu sượng mặt nghệt suy tư.
Tứ Đầu giảng giải: "Rán mài mực vặn vẹo chữ cho hồn cha. Em tiểu cô rỉ tai, lên kinh đô hành nghề chép sách cày tiền, chữ nghĩa nắn nót xuất thần mới đắt sô."
Tam Đầu lập tức bật : "Chữ của hơn ngươi."
Tứ Đầu bĩu môi: "Đâu ."
Tam Nha mặt chứng cho Tam Đầu: "Chữ Tam ca thuận mắt hơn thật đấy."
Tứ Đầu mặt sấp xuống chán nản chiều t.h.ả.m thiết: "Thiệt hả trời?"
Tam Nha gật đầu lia lịa quả quyết: "Chớ , bịp quái gì?"
Bọn Bạch Thiện rồ ga phi một mạch đến tận cổng thành Miên Châu. Bữa nay mới mùng Tám tháng Giêng, kẻ tấp nập, ba đứa đành tụt xuống ngựa xếp hàng lếch thếch.
Hai tên hộ vệ rà rà kè kè theo , lọt cổng thành bẩm báo: "Thiếu gia, Đường lão gia với ắt hẳn đóng bốt ở biệt viện."
Bạch Nhị Lang hăm hở vọt miệng: "Ta dư xó biệt viện nhà xó nào."
Hắn xắn tay đòi hùng hổ tiên phong mở đường. Ai dè một tiếng thét giật nảy màng nhĩ, gã gia nhân đang gà gật dựa cột thành rớt hồn rớt vía bừng tỉnh, men theo giọng gào chạy xồng xộc tới vồn vã: "Nhị thiếu gia!"
Cả đám đồng loạt xoay m.ô.n.g dòm ngó.
Tên gia nhân nhào lộn đến mặt chắp tay khom lưng ríu rít: "Nhị thiếu gia, Đường thiếu gia, Mãn tiểu thư, lão gia với đại thiếu gia chực chờ lệnh dặn dò tiểu nhân phơi thây ở đây lóng ngóng đón . Biệt viện tân trang quét dọn sạch sành sanh ... Ơ kìa, độc thiếu gia tiểu thư, lão phu nhân ráo ?"
"Mọi đang ì ạch rề rề ngoài kìa," Bạch Nhị Lang cự tuyệt sự dẫn dắt của gã, vẫy vẫy phẩy tay: "Ta rành mười mươi đường chui biệt viện, ngươi cứ cắm cọc ở đây đợi thúc tổ mẫu với ."
Tên gia nhân load kịp, ba Bạch Thiện vắt chân lên ngựa rục rịch biến mất dạng. Hắn chỉ kịp níu vạt áo hộ vệ lấp bấp: "Cái ..."
Hộ vệ trấn an: "Ngươi cứ chôn chân đợi ở đây, tụi quất ngựa vù vù phi tới, lão phu nhân kẹt phía xa, tính nhẩm cũng tầm hai ba khắc (nửa tiếng) nữa mới nhích tới."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1375-khong-nho-duong.html.]
Mà kìm chân ép ba vị tiểu chủ nhân m.á.u rần rần chầu chực nếm mùi hai ba khắc ở đây đúng là chuyện hoang đường tưởng.
Gia nhân đành buông tay, mếu máo ngó theo ba bóng dáng thúc ngựa v.út bóng.
Thành Miên Châu sầm uất chả bì Ích Châu, độ phồn hoa xôn xao xô bồ cũng chả so với kinh đô, đường xá chật chội. Cả ba ghìm cương ép tốc, thong dong cưỡi ngựa ngó lơ láo xung quanh kiếm chuyện lạ. Dạo một vòng mỏi nhừ, Bạch Thiện chợt ngộ sai sai, liền giật cương ép ngựa chắn đầu Bạch Nhị Lang tra khảo: "Phi nữa lọt tuốt ngoài thành đấy, ngươi rốt cục nhớ cái biệt viện ở xó xỉnh nào ?"
Bạch Nhị Lang c.ắ.n răng gãi đầu gãi tai nhíu mày vắt óc lục lọi ký ức. Rõ ràng xó nào cũng thấy lờ mờ quen quen.
Hồi tết năm ngoái chạy qua đây cũng ghé Miên Châu, nhưng bấy giờ kéo binh đoàn nườm nượp, kể lên kế hoạch từ nên dạt tọt mướn khách điếm, mảy may rảo chân đụng chạm tới biệt viện.
Tính già tính non, thò mặt tới Miên Châu ch.ót lọt cũng từ cái Tết năm kìa năm kỉa .
Bạch Nhị Lang giương đôi mắt vô tội ngơ ngác dòm Bạch Thiện. Mãn Bảo bên cạnh thở dài ngao ngán: "Kệ , bảo đảm quên sạch trơn ."
Nàng ngước cổ sang hỏi bọn hộ vệ lưng: "Mấy thì , ai dò trúng la bàn ?"
Tên hộ vệ nhăn nhở xòa: "Tiểu nhân rõ thưa, địa chỉ là 68 phố Nhị Hồ."
Bạch Thiện nhíu mày: "Phố Nhị Hồ chui rúc ở ngõ nào?"
Hai gã hộ vệ: ... Tụi đầu giẫm chân tới đây mà, tụng niệm mỗi cái địa chỉ dằn túi thôi chứ bộ.
Bạch Thiện và Mãn Bảo trợn mắt ngó hai tay hộ vệ. Gã sáng láng nhất khẩn cấp vớt vát: "Để tiểu nhân xách m.ô.n.g dò hỏi."
"Ta ngộ !" Bạch Nhị Lang ôm đầu trầm tư bỗng òa lên hú hét, xoay ngựa vòng vèo chỏ ngón tay về đường cũ: "Nhắm thẳng phía ngay khúc ngã rẽ , đ.â.m sầm lọt thỏm , miết vô trong là tới nơi, trúng phóc, ngay ngã tư mọc sạp bánh thịt áp chảo xơi bá cháy."
Nghe Bạch Nhị Lang nổ phát s.ú.n.g, cái bụng Bạch Thiện và Mãn Bảo bắt đầu reo rắt. Cả hai tức thì xoay cương ngựa ngược dòng, bộ mặt nghiêm trọng trầm trọng hóa: "Lên đường nào, đảo qua thị sát tình hình ngay tắp lự."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Tên hộ vệ ngập ngừng: "Thiếu gia, thiết nghĩ cũng nên bắt rẽ hỏi han đường lối..." Chạy đôn chạy đáo loanh quanh sái cổ mà lộn chuồng thì tổ tốn công vô ích.
Thế nhưng Bạch Thiện chiều sùng bái Bạch Nhị Lang tới cực điểm, phũ phàng chặn họng tên hộ vệ: "Ta một lòng tin tưởng Nhị Lang, nhỡ sai mười mươi thì kiếm đường hỏi thăm ."
Bạch Nhị Lang phổng mũi vênh mặt ngẩng tít trời cao, cưỡi Lục Nhĩ tiên phong xông trận phi tiên.
Mãn Bảo với Bạch Thiện lẽo đẽo đeo bám. Hai xáp gặng hỏi: "Ngươi đoan chắc đấy chứ, chỗ đó sạp bánh thịt bá cháy thật ?"
"Cam đoan đinh đóng cột, cha với đại ca từng dẫn ăn hôi . Mỗi dịp hành hương sang dượng chúc Tết thảy đều ghé Miên Châu lỳ một hai hôm, hừng đông cứ xơi tọng bánh thịt ở sạp đó thôi, súp thịt dê của tiệm cũng nhức nách."
Mãn Bảo qua thì thào với Bạch Thiện: "Lúc nãy ngự ở cổng thành ngửi thấy mùi súp thịt dê thơm lừng lựng trôi dạt tận đó."
Bạch Thiện gật gù: "Ta cũng ngửi trúng phóc."
Ba bon bon cuốc ngựa, hương thơm đủ thứ đặc sản tấp nập vờn quanh sống mũi. Chạy ráng đoạn nữa, hương súp thịt dê nồng nàn sực nức cùng độ béo ngậy của thịt khét khét xộc lên não.
Nhị Lang cỡi ngựa phi rẹt phía ngó thấy tấm biển vẫy gọi thì hú hét sướng rơn: "Trúng cmn , đích thị cái sạp !"
Cả ba rà rà cưỡi ngựa ghé đỗ sạp, đằng trong tay chủ sạp tướng tá lực điền băm thịt bôm bốp. Ngước ngó thấy ba bóng thiếu niên tuấn tú ch.ói lóa cỡi bạch mã cưỡi ngựa oai vệ án ngữ tiệm chằm chằm lườm ổng, gã băm thịt chột hoảng hồn run rẩy suýt băm toác luôn cái thớt.
Chờ ba cô v.út xuống ngựa, ông chủ quán đon đả cất lời: "Ba vị tiểu thiếu gia sương sương bánh thịt ạ?"
Cả ba thi gật đầu cái rụp. Bạch Thiện liếc cái bánh bằng cái đĩa, hào sảng vung tay: "Chiên luôn cho năm cái."
Chủ sạp bùi tai, vui như bắt vàng hớn hở chắp tay rốp rẻng.
Hắn thọc tay vồ cái bánh nướng sém xém vàng xém trong lò, xẻ dọc đôi thốc thịt cùng rau vô bụng bánh. Chủ quán thuộc dạng bốc đồng quá tay, tọng thịt nhét nhiều, chừa lưa thưa mớ rau, chèn ép đến trào thịt tràn trề ròng ròng bọc tọt giấy dúi vô tay Bạch Thiện.