Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1612: Ngươi có phúc
Cập nhật lúc: 2026-03-04 22:03:35
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiên sinh của Châu Mãn chính là Trang thị giảng, Thái t.ử nhướng mày: "Tiên sinh của ngươi thế nào?"
Mãn Bảo đáp: "Tiên sinh , nay gia đình thần như chiếc thuyền nan biển, vẫn đang ở vùng biển cạn. Lúc sóng yên biển lặng tự nhiên năm tháng tĩnh lặng, trời cao biển rộng; lỡ nổi sóng gió, tuy là thuyền nhỏ nhưng ở vùng biển nông vẫn sức liều mạng một phen. một khi tiến vùng biển sâu, bầu trời vẻ rộng lớn hơn, biển cả càng thêm hùng vĩ, nhưng đừng là nổi sóng, chỉ cần gió to một chút cũng thể lật úp chiếc thuyền nhỏ của nhà thần. Huống chi nhà thần nhân khẩu đông đúc, nền móng sâu, lúc vì nghĩ đến việc giương buồm khắp bốn phương, chi bằng hãy tập trung tu sửa bên trong. Dù những kẻ phất lên một đêm khiến ngưỡng mộ, nhưng xem lịch sử từ xưa đến nay, những cuối cùng thể tồn tại trong dòng chảy lịch sử đều là những kẻ cắm c.h.ặ.t đôi chân xuống đất."
Thái t.ử trong lòng chút chấn động, ngây ngẩn Mãn Bảo.
Mãn Bảo vẫn nhận , tiếp tục lải nhải: "Bạch Thiện cũng bọn thần tuổi còn nhỏ, thể từ từ phấn đấu. Bọn thần thể nỗ lực nhiều việc hơn, nhưng thể cứ nghĩ đến việc đem công lao mười mấy năm gộp xong trong một ngày, như là tự hủy hoại bản . Thần cảm thấy bọn họ đều đúng, nên Điện hạ , chuyện tạm thời cứ gác ."
Thực lúc đó Bạch Thiện còn thêm một câu: "Muội để Thái t.ử mua chuộc thì ý nghĩa gì? Đáng lẽ để Hoàng đế mua chuộc mới đúng."
Cậu : "Cáo phong vốn là chế độ do Hoàng đế và triều đình thiết lập để thu phục lòng đại thần. Nay là Thái t.ử đề xuất trao cáo phong cho , đợi lớn hơn chút nữa, lập công lớn, đến lúc đó để Hoàng đế thu phục mới chứ. Hoàng đế chẳng thể diện hơn Thái t.ử ?"
Mãn Bảo cảm thấy Hoàng đế keo kiệt, ngài chắc thu phục cô, nhưng cô vẫn chút động lòng. Cộng thêm lời dạy bảo của , cô mới đặc biệt chạy tới đây đợi Thái t.ử.
Thái t.ử im lặng quá lâu, Mãn Bảo cảm thấy chút kỳ lạ, kìm ngẩng đầu ngài: "Điện hạ, ngài thế?"
Thái t.ử hồn, cô : "Ngụy đại nhân mới với Cô rằng trị gia cũng như trị quốc."
Mãn Bảo gật đầu, vẻ mặt mơ hồ: "Vâng, vấn đề gì ? Quốc gia, quốc gia mà, nước với nhà từ đến nay chẳng luôn gắn liền với ?"
Thái t.ử liền đưa mắt đ.á.n.h giá Mãn Bảo từ xuống hồi lâu, đến mức trong lòng cô phát hoảng mới bật thành tiếng: "Cô từng một vài lời đồn đại, vận khí của ngươi từ đến nay , là một cực kỳ phúc. Trước đây Cô tin lắm, nhưng bây giờ Cô tin , ngươi đúng là trời cao chiếu cố."
Nói xong, ngài chắp tay lưng bỏ .
Mãn Bảo một bụng mờ mịt theo bóng lưng ngài rời , vội nắm lấy tay Ngô công công đang định lướt qua , nhỏ giọng hỏi: "Lời của Điện hạ là ý gì?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Ngô công công "Ai dô" một tiếng, liếc bóng lưng Thái t.ử nhỏ giọng đáp: "Châu tiểu đại nhân vẫn hiểu ? Điện hạ bảo ngài phúc khí, tức là ngài thật sự phúc khí đấy."
Nói xong, vội vàng vùng khỏi tay Mãn Bảo chạy đuổi theo Thái t.ử.
Mãn Bảo đương nhiên phúc khí , nhưng cô hiểu lắm, Thái t.ử đột nhiên nhận định kết quả .
Nghĩ nửa ngày hiểu, Mãn Bảo bèn cau mày tìm Bạch Thiện, thuật nguyên văn lời Thái t.ử cho Bạch Thiện , hỏi: "Huynh xem Thái t.ử ý gì?"
Bạch Thiện cũng cau mày suy nghĩ một lúc, chắc chắn lắm đáp: "Có lẽ vì Điện hạ cảm thấy Ngụy đại nhân và đều đang bảo vệ chăng?"
Chỉ trong một chốc lát, chuyện Ngụy đại nhân đồng ý cáo phong cho vợ chồng Châu Kim cũng truyền đến Đông cung. Mặc dù lượn lờ mặt Bạch Thiện châm ngòi Ngụy Tri đang chèn ép Mãn Bảo nọ, nhưng đám Bạch Thiện, Bạch Nhị Lang mới lên lớp một buổi nên rõ, Ngụy Tri chính là đang biến tướng bảo vệ Mãn Bảo, vì thế chẳng mảy may để tâm đến chuyện đó.
Lúc thứ thể khiến Thái t.ử Mãn Bảo phúc khí thì chỉ mỗi chuyện đó thôi.
Mãn Bảo ngẫm nghĩ, cũng chắc lắm: "Chắc là nhỉ?"
Hai kẻ vẫn còn đang lơ mơ hề rằng Thái t.ử khi trở về tẩm cung sai Ngô công công mang một vò rượu tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1612-nguoi-co-phuc.html.]
Ngô công công ngập ngừng một lát, mang nguyên một vò mà chỉ rót một chút xíu rượu mang lên.
Từ khi Thái t.ử thể uống quá nhiều rượu nếu sẽ ảnh hưởng đến con cái, bất luận là bản Thái t.ử những hầu hạ xung quanh đều đang cố ý kiêng rượu.
Tuy thỉnh thoảng tiệc tùng vẫn tránh khỏi uống, nhưng Thái t.ử uống ít. Chí ít thì hơn nửa năm nay, ngài từng say nào.
Ngô công công rót cho Thái t.ử một chén rượu, Thái t.ử uống một ngụm thở dài: "Có một dường như sinh thông minh, thật là kỳ lạ. Cô là Thái t.ử, cớ sách bằng bọn chúng?"
Ngô công công lập tức : "Điện hạ, ngài là Thái t.ử, cần sách quá giỏi. Những như Châu tiểu đại nhân, Bạch tiểu công t.ử, nay sách học bản lĩnh, mai đều là để dốc sức phục vụ cho Điện hạ."
Thái t.ử suy nghĩ một lúc đáp: "Cũng đúng."
Khóe miệng ngài nhếch lên, mỉm : "Vậy thì bắt đầu từ bây giờ , phái gọi Tô Kiên đến đây. Sùng Văn quán là nơi bồi dưỡng bạn của Cô, một nơi nhỏ bé thế thể để cho cá rồng lẫn lộn, hạng nào cũng ."
Đám Bạch Thiện hề Sùng Văn quán sắp một trận động đất, bởi vì ngày hôm bọn họ nghỉ phép về nhà .
Hơn nữa, trận động đất là nhắm khác, liên quan gì đến mấy Bạch Thiện, thế nên ngày hôm họ vẫn vui vẻ phấn khởi xách đồ đạc xuất cung.
Ân Hoặc vẫn cùng đường với họ, với Bạch Thiện: "Hai ngày tới thể sẽ ốm một trận, các cần lo lắng, cùng lắm ốm chừng chục ngày là khỏi thôi."
Ba Mãn Bảo: ...
Bạch Thiện nhanh hiểu ý, hỏi : "Sắp đến Trung thu , Trung thu chúng vẫn thể đón cùng chứ?"
Ân Hoặc : "Chắc là . Thái t.ử cũng kẻ ăn chay, trong triều các việc cũng bận rộn, đây vốn chỉ là một chuyện nhỏ, cho dù kẻ mượn cớ lớn chuyện, nửa tháng cũng đủ để bọn chúng ầm ĩ chán chê ."
Ba lúc mới yên tâm. Mãn Bảo : "Vậy đến lúc đó dịp Trung thu chúng cùng phố ngắm hoa đăng."
Ân Hoặc gật đầu: "Năm nay bệnh của đỡ nhiều, hẳn là thể ngoài. Các tỷ tỷ của chắc sẽ dựng rạp đèn, đến lúc đó mời các vị ghé qua rạp đèn nhà chơi."
Những năm , Ân Hoặc đều thể ngoài. Sương đêm lạnh lẽo, ai mà hít ngụm khí lạnh nào mà đổ bệnh, vì một trận ốm mà đời nhà ma luôn ?
năm nay khỏe hơn nhiều, hẳn là thể .
Mãn Bảo đồng tình : "Vốn dĩ định t.h.u.ố.c viên cho , t.h.u.ố.c viên khó uống như , nhưng nghiên cứu một chút thấy d.ư.ợ.c hiệu của t.h.u.ố.c viên bằng t.h.u.ố.c sắc, nên cứ tiếp tục uống t.h.u.ố.c sắc ."
Ân Hoặc uống t.h.u.ố.c như uống nước lã, : "Không , uống t.h.u.ố.c sắc cũng ."
Họ đến cổng cung. Lưu Hoán cùng mấy đồng song chạy cổng cung từ sớm vẫy tay từ đằng xa: "Sao các chậm thế. Hôm nay chơi đây, Triệu Lục lang bảo sẽ mở tiệc đãi khách ở Trạng Nguyên lâu, ăn mừng chiến thắng của chúng ."
Mãn Bảo : "Cha đ.á.n.h sưng cả đầu , lấy chiến thắng?"
"Thế vẫn còn hơn Vương đại nhân," Lưu Hoán ngó nghiêng xung quanh hạ giọng : "Nghe Vương Tích hạch tội trị gia nghiêm, dung túng chất t.ử trong nhà dẫm đạp lên lúa non của nông dân, hiện giờ đang Bệ hạ yêu cầu đóng cửa tự kiểm điểm ."