Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1617: Trượng hình

Cập nhật lúc: 2026-03-04 22:03:40
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai cỗ xe ngựa lộc cộc chạy khỏi Hoàng thành, rẽ qua một góc liền tiến Sùng Viễn phường. Mãn Bảo sợ nóng nên cuộn rèm cửa lên từ sớm. Nhìn thấy xe rẽ con phố quen thuộc, nàng khẽ chớp mắt.

 

xe đến nhà nàng rẽ sang hướng khác, thẳng qua Sùng Viễn phường, tiến Quang Đức phường ở phía .

 

Cuối cùng xe dừng một cánh cửa phụ.

 

Thứ t.ử Vương gia nhảy xuống xe, chạy chậm tới mời Mãn Bảo, đầu đầy mồ hôi chỉ tay trong: "Châu đại nhân mời trong, đại ca đang ở bên trong."

 

Mãn Bảo kìm liếc , hỏi: "Vẫn công t.ử xưng hô thế nào."

 

"Tại hạ Vương Đạt, Vương Vinh là ca ca của ."

 

Vương Vinh chính là đứa chất t.ử Vương Tích đ.á.n.h tơi tả .

 

Mãn Bảo theo qua cửa phụ. Vừa bước thấy một sân, hạ nhân đợi sẵn từ sớm, thấy khách lập tức dẫn đường trong viện.

 

Mãn Bảo còn tưởng hậu viện, ai ngờ qua một cánh cửa mới phát hiện đây là một tiểu viện hai gian độc lập, cửa nẻo riêng biệt, bệnh đang ở gian thứ hai của tiểu viện.

 

Một phụ nữ trẻ đang hiên, bên cạnh là v.ú em đang bế một đứa trẻ. Thấy Châu Mãn xách hòm t.h.u.ố.c bước tới, nàng lập tức tiến gần đón: "Là Châu thái y trong cung đúng ạ?"

 

Mãn Bảo gật đầu.

 

Nàng lập tức lau sạch nước mắt, mời Mãn Bảo nhà: "Mẫu đang đợi bên trong."

 

Ngay lập tức nha vén rèm lên. Mãn Bảo bước phòng, lập tức ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c nồng nặc. Một phụ nhân trung niên đang giường, trong phòng còn hai vị đại phu nữa.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Vừa thấy hai vị đại phu , Mãn Bảo bất giác "Hơ" một tiếng, bởi vì quá quen mặt, một là Đinh đại phu, chính là Trịnh Cô.

 

Mãn Bảo chằm chằm Trịnh Cô: "Hôm nay ngươi cung ?"

 

Trịnh Cô: "Sư phụ, đồ nhi ở đây từ tối qua ."

 

Người phụ nữ trẻ tuổi gọi phụ nhân trung niên là "Mẫu ", Mãn Bảo đoán ngay bà chính là Vương thái thái.

 

Vương thái thái vội vàng dậy với Mãn Bảo: "Châu thái y, ngài mau xem cho con với, nó sốt ly bì từ tối qua đến giờ."

 

Mãn Bảo liên tục gật đầu, buông hòm t.h.u.ố.c xuống, cũng chẳng buồn lấy gối bắt mạch của , trực tiếp kéo tay đang sấp giường đặt lên gối bắt mạch của Đinh đại phu. Vừa bắt mạch nàng : "Nằm sấp thế bắt mạch chuẩn lắm ."

 

Đinh đại phu liếc Châu Mãn một cái, dứt khoát lật lớp vải đắp bệnh nhân lên cho nàng xem vết thương ở m.ô.n.g và thắt lưng: "Hắn ngửa ."

 

Mãn Bảo thấy vết thương, giật thót : "Sao nghiêm trọng thế ? Đây... đây giống như chịu trượng hình (đánh bằng gậy lớn) ."

 

Chỉ thấy từ thắt lưng đến tận đùi non của Vương Vinh bộ đều đ.á.n.h nát bét. Có lẽ do chăm sóc , hoặc do thời tiết quá nóng, lúc vết thương bắt đầu mưng mủ. Đây nào một hai vết xước nhỏ, mà là cả một mảng lớn.

 

Trượng hình, Mãn Bảo mới chỉ thấy qua một , đó là Hướng Triều kiện cáo ngự trạng năm ngoái đ.á.n.h. Lúc đó Hướng Triều cũng liệt nhúc nhích nổi, thương tích vô cùng nặng.

 

lúc đó trời bắt đầu trở lạnh, dù ở trong ngục nhưng t.h.u.ố.c men cũng thiếu, thêm đó gân cốt Hướng Triều cường tráng, nên chỉ sốt nhẹ hai bình an vượt qua.

 

Mãn Bảo vết mủ , nhịn đưa tay sờ lên trán bệnh nhân.

 

Đinh đại phu hạ giọng : "Từ tối qua sốt đến giờ, đó là đại phu của Bảo Hòa y quán xem mạch."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1617-truong-hinh.html.]

 

Vì quan hệ giữa Châu Mãn và Trịnh thái y, Tế Thế đường ít nhiều coi là cận với Thái t.ử, nên ban đầu Vương gia gọi đại phu cố ý tránh Tế Thế đường.

 

Cho đến tối hôm qua thấy tình hình , Vương gia mới mời Đinh đại phu tới. Trịnh Cô cũng theo học hỏi, vốn tưởng chỉ là chứng bệnh nhỏ, ai ngờ cả hai thầy trò hao tâm tổn trí ở đây suốt một đêm.

 

Mãn Bảo bắt mạch xong, quan sát sắc mặt và sắc môi của đối phương, đó mới xem phương t.h.u.ố.c của Bảo Hòa y quán và Đinh đại phu kê.

 

Mãn Bảo nhấc b.út một phương t.h.u.ố.c mới đưa cho nhà họ Vương, dặn: "Đi bốc t.h.u.ố.c , đây là t.h.u.ố.c uống trong. Chúng sẽ xử lý vết thương ngoài cho ."

 

Đinh đại phu liếc phương t.h.u.ố.c của Mãn Bảo, ngoài mặt biến sắc nhưng trong lòng khỏi kinh ngạc. Mới vài tháng gặp, phương t.h.u.ố.c Châu Mãn kê vượt xa lão .

 

Đinh đại phu Châu Mãn, trong lòng chỉ còn sự kinh ngạc thán phục. Người như , như thế , thành công là điều hiển nhiên.

 

Mãn Bảo vẫn đang chăm chú quan sát vết thương ở thắt lưng, m.ô.n.g và đùi của Vương Vinh, đầu ngoảnh hỏi: "Đinh đại phu, chúng sạch vết thương cho đúng ?"

 

Trịnh Cô phát hiện Đinh đại phu đang phân tâm liền đưa tay chọc chọc. Đinh đại phu lập tức bừng tỉnh, vội gật đầu : "A, đúng thế, sạch mủ và phần thịt hoại t.ử, đó đắp bột tam thất lên."

 

Mãn Bảo ngẫm nghĩ bảo: "Chỉ dùng bột tam thất e là đủ, lấy thêm vài vị t.h.u.ố.c nữa."

 

Nói xong nàng một đơn t.h.u.ố.c bảo nhà họ Vương sang Tế Thế đường lấy. Đang lúc ba bận rộn thì hạ nhân bẩm báo: "Thái thái, Thạch chưởng quỹ của Bảo Hòa y quán đến ."

 

Vương thái thái chẳng gặp ai. Kể từ lúc nhi t.ử đ.á.n.h, bà tìm của Bảo Hòa y quán đến chữa, kết quả ngày càng nguy kịch. Bà xách gậy đến tận cửa quậy phá là may lắm .

 

Mãn Bảo xem qua phương t.h.u.ố.c của Bảo Hòa y quán, tuy tình trạng ban đầu của bệnh nhân thế nào, nhưng nàng từng trị vết thương do trượng hình nên phương t.h.u.ố.c ban đầu kê vấn đề gì.

 

Thế là nàng khuyên: "Thái thái, chi bằng cứ cho hỏi xem , bên đó tìm phương t.h.u.ố.c cũng nên."

 

Thạch chưởng quỹ tìm t.h.u.ố.c , nhưng ông tìm một vài phương t.h.u.ố.c mới chuyên trị ngoại thương, nên ôm t.h.u.ố.c chạy tới.

 

Ninh đại phu cũng cùng ông. Hai bước phòng, thấy Mãn Bảo thì giật kinh ngạc. Nàng đang thái y trong cung , ngoài ?

 

Mãn Bảo giơ tay chào họ, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c quen thuộc liền khịt khịt mũi hỏi: "Các ngài mang thảo sâm (nhân sâm dại) tới ?"

 

Thạch chưởng quỹ khựng một nhịp gật đầu: " , nghiền thành bột , còn mang theo cả bột sắn dây nữa."

 

Mãn Bảo "A" lên một tiếng vui vẻ: "Ta đang cần mấy thứ đó đấy."

 

Thạch chưởng quỹ lập tức nước lấn tới, : "Để giúp ngài một tay nhé, ngài điều chế t.h.u.ố.c trị thương ?"

 

Đinh đại phu liếc ông một cái sát gần Châu Mãn, lên tiếng: "Chúng đang định xử lý vết thương cho Vương công t.ử đây."

 

Vết thương lúc vẫn đang để trần, Thạch chưởng quỹ thấy cũng nhịn thở dài: " xử lý ."

 

Mãn Bảo bèn mời họ cùng , : "Diện tích vết thương lớn quá, chỉ với Đinh đại phu thì đến bao giờ. Thạch chưởng quỹ và Ninh đại phu cùng phụ một tay nhé?"

 

Thạch chưởng quỹ mang t.h.u.ố.c đến lúc vốn là để cứu vãn danh tiếng, đương nhiên vô cùng bằng lòng. Ông bèn sang gia chủ là Vương thái thái.

 

Vương thái thái từ lúc lật tấm vải lên trong lòng đau như d.a.o cắt. Đứa con trai lành lặn của bà đ.á.n.h thành nông nỗi . Giờ Mãn Bảo hỏi, bà ngước đôi mắt đẫm lệ hỏi: "Phải sạch thế nào?"

 

Mãn Bảo đáp: "Phải nặn hết mủ , cắt bỏ phần thịt hoại t.ử mới đắp t.h.u.ố.c, như mới mau khỏi. Hắn hiện tại là trong ngoài đều nguy ngập. Bên trong thì giờ chỉ thể cố gắng hạ sốt , chốc nữa sắc t.h.u.ố.c xong cho uống một thang xem , thì đổi phương t.h.u.ố.c khác. ngoại thương cũng xử lý ngay, vết thương bà cũng thấy đấy, nếu cẩn thận thì cái mạng ..."

 

 

Loading...