Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1626: Đấu trí
Cập nhật lúc: 2026-03-04 22:03:49
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm , lúc Mãn Bảo tới Sùng Văn quán biên soạn sách, nàng mới tin Vương lão thái thái trúng gió (đột quỵ), thông qua lời kể của Tiêu viện chính.
"Chiều hôm qua, hạ nhân nhà họ Vương hớt hải cầm danh tới Thái y viện mời Trần thái y. Ông đến đó một lúc thì chạy hộc tốc đến mời . Tới nơi mới lão thái thái trúng gió."
Mãn Bảo lập tức quan tâm hỏi: "Vậy lão thái thái ngài?"
Không chỉ riêng Mãn Bảo, mấy vị biên soạn của Sùng Văn quán bàn bên cạnh cũng dỏng tai lên hóng.
"Tình hình nhẹ, nhưng cũng đến mức thập t.ử nhất sinh. Từ nay về e là khó khăn, miệng méo, may là vẫn ở mức độ nhẹ. Cứ tẩm bổ từ từ, tránh tức giận, qua vài năm nữa khả năng sẽ phục hồi ."
Mãn Bảo tò mò hạ giọng hỏi: "Sao tự dưng lão thái thái trúng gió thế?"
Tiêu viện chính liếc nàng một cái đầy ẩn ý đáp: "Nghe là sơ ý trượt ngã."
Thực hư là ngã là do tức giận mà , đám thái y kẻ ngốc, chỉ cần bắt mạch là rõ ngay mười mươi.
dẫu đó cũng là chuyện nhà , họ là thái y chứ ngôn quan, đương nhiên thể tung tin đồn nhảm ngoài.
Mãn Bảo ngẫm nghĩ một lát, hiểu ngay vấn đề, chống cằm lẩm bẩm: "Vương đại nhân nguy to ."
Tiêu viện chính bộ dạng hả hê của nàng, vươn tay vỗ nhẹ lên đầu nàng: "Khẩn trương biên soạn sách của ngươi . Cuốn 《Châm Học》 ngươi mau kiểm tra cho xong gửi đến xưởng in để họ khắc bản. Điện hạ gửi công văn khắp nơi, ấn định kỳ thi khảo hạch năm nay, Thái y thự sẽ chính thức tuyển khóa học sinh đầu tiên."
Mãn Bảo tinh thần phấn chấn lên hẳn, lập tức đảm bảo: "Tiến độ sẽ nhanh thôi, ngài cứ yên tâm, quá ba ngày nữa là kiểm tra xong một lượt."
Tiêu viện chính thực sự mấy yên tâm, dặn dò: "Ngươi cứ kiểm tra thêm vài lượt nữa . Chúng là thái y, mấy chuyện triều chẳng liên quan gì đến chúng lắm, ngươi bớt nghĩ đến việc ngóng chuyện thiên hạ ."
Mãn Bảo đáp lời: "Ta ."
Chuyện nhà họ Vương đến đây coi như tạm thời khép , triều đường những lời đàn hặc nhắm Thái t.ử và Sùng Văn quán cũng vãn hẳn.
Đơn giản là cái giá Vương Tích trả cho vụ quá lớn, những chia rẽ gia đình, mà già còn sinh bệnh.
Phải rằng sự nghiệp của Vương Tích đang đà thăng tiến, nếu lúc lão mẫu mệnh hệ gì, sẽ chịu đinh ưu (về quê chịu tang 3 năm).
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Sau khi hết tang phục chức là một ẩn lớn.
Nếu cái tính tiêu diêu tự tại như Vương tộc trưởng, màng danh lợi chốn quan trường thì dễ, ngặt nỗi hạng đó.
Thế nên lúc cũng chẳng dám lượn lờ mặt lão thái thái, càng dám cầu xin lão thái thái ở chung sống cùng .
Vương thái thái khi suy tính , cuối cùng vẫn quyết định đợi Vương Vinh và lão thái thái khỏe mạnh sẽ đưa bà cùng về Thái Nguyên.
Anh em Vương Vinh và Vương Đạt dọn khỏi Vương trạch, tìm mua một căn nhà khác để định cư và tiếp tục việc học ở kinh thành. Tuy ai lên tiếng, nhưng trong thâm tâm đều ngầm hiểu, hai họ coi như nương nhờ trướng Đông Cung.
Chỉ tốn công phái mỗi một ông thái y mà Thái t.ử dễ dàng hóa giải cục diện căng thẳng, còn thu nạp hai nhân tài từ họ Vương.
Mặc dù tương lai Vương Vinh và Vương Đạt chắc nên trò trống gì vĩ đại, nhưng họ vẫn mang họ Vương. Dù chỉ là chạy vặt đưa tin, tiết lộ vài bí mật của các thế gia, thì ngần cũng đủ để Thái t.ử thu hồi vốn.
Không, cho dù Vương Vinh và Vương Đạt chẳng nên tích sự gì, chỉ riêng danh tiếng Thái t.ử gặt hái vụ việc quá đủ hời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1626-dau-tri.html.]
Lúc Thái t.ử cục súc bao nhiêu, giờ độ lượng phái thái y đến chữa trị cho chất t.ử của vị ngôn quan từng đàn hặc .
Dù bẽ mặt một vị ngôn quan, nhưng nếu với cái tính khí đây của Thái t.ử, chắc chắn ngài sẽ đời nào cử thái y , ngược còn dửng dưng . Đợi c.h.ế.t , ngài mới mượn cái xác đó để trò đấu đá với Vương Tích.
Mặc dù ít kẻ vẫn Thái t.ử ý đồ sâu xa, nhưng họ cũng đành thừa nhận một điều: Thái t.ử ngày càng nhân từ.
Mà đối với bậc quân vương, lòng nhân từ là một yếu tố then chốt để thu phục lòng trung thành của quần thần. Ngay cả Vương tộc trưởng - một hiếm khi dính líu đến tranh đấu chính trị, nay cũng bắt đầu nghiêm túc xem xét vận mệnh tương lai của triều Đại Tấn.
Liệu họ Vương nên đưa một vài quyết định đầu tư mang tính định hướng trong cuộc đua giành ngai vàng chăng?
Rất nhiều đều cảm thấy đợt Vương Tích và các thế gia thua t.h.ả.m bại, Dương hầu gia cũng cùng suy nghĩ. Lúc dùng bữa tối, ông nén nổi sự hào hứng, bèn đàm đạo cùng con trai: "Vương Tích mắng c.h.ử.i thê t.h.ả.m. Mấy chuyện đ.á.n.h đ.ấ.m chỉ cần qua loa cho là . Vậy mà ông định mượn cớ hãm hại đích t.ử của đại phòng, tâm địa cũng quá sức hiểm độc."
Dương Hòa Thư ngừng gắp thức ăn, khẽ cau mày hỏi: "Cha cũng hùa theo bọn họ đàn hặc Sùng Văn quán ?"
"Ta hùa theo gì, mấy việc vặt vãnh đó mà. Nhà trung thành với Bệ hạ, tham gia đảng phái tranh chấp," Dương hầu gia liếc con trai: "Hơn nữa con đang phục vụ trong Đông Cung, đối đầu với Sùng Văn quán để ích gì?"
Mặc dù Dương hầu gia mấy ưa Thái t.ử, nhưng ông hài lòng với đứa con trai , tuyệt đối bao giờ những chuyện gây cản trở con đường thăng tiến của con.
Dương Hòa Thư thế mới yên tâm. họ Dương cũng là một đại gia tộc thế gia, dạo gần đây mối quan hệ giữa Bệ hạ, Thái t.ử và các thế gia phần căng thẳng. Vì thế, kín đáo dặn dò phụ : "Cha , nhà giống các nhà khác. Bọn họ dính dáng mấy vụ vẫn còn đường lui, giữ gìn gia tộc an rút lui, nhưng họ Dương chúng thì ."
Bởi vì trong hậu cung một vị Dương phi xuất từ họ Dương bọn họ, Thất hoàng t.ử cũng là cốt nhục của dòng họ Dương.
Dương hầu gia hiển nhiên thấu hiểu điều , ông gật gù: "Vi phụ ngốc, mấy chuyện tự khắc rõ."
Nhớ điều gì đó, Dương hầu gia hạ giọng hỏi nhỏ: "Phía họ Dương tất nhiên vấn đề, nhưng còn họ Thôi... Con dâu dạo thiết với nhà đẻ ?"
Dương Hòa Thư đáp lời: "Phụ , Thôi thị là hiểu thư hương, nàng tuyệt đối gì tổn hại đến con ."
Dương hầu gia soi xét nét mặt con trai một lát, khẽ gật đầu tỏ vẻ hiểu.
Mặt Dương Hòa Thư cứng đờ. Hắn rõ ràng ý đó, nhưng lúc đính chính thì cũng muộn.
Hắn khẽ lắc đầu, thi lễ với cha cáo lui.
Thôi thị đang chống hông chậm rãi dạo quanh phòng để tiêu cơm. Nhìn thấy trượng phu bước , nàng nở nụ tươi rói đón: "Phu quân dùng ?"
Dương Hòa Thư mỉm , nắm tay vợ ân cần hỏi: "Không vội, nàng thấy trong thế nào ?"
"Càng lúc càng nặng nề hơn. Bà đỡ tính ngày , một tháng nữa là sinh." Vì đây là đầu , Thôi thị vẫn chút lo sợ. Lúc nắm tay, nàng cũng nhịn nhắc ước nguyện nung nấu bấy lâu: "Ta định đến lúc đó mời Mãn Bảo đến phủ xem qua một chút, nàng đỡ đẻ cũng mát tay lắm."
Dương Hòa Thư trầm ngâm: "Chỉ là nàng đang việc trong cung, e là khó mà tự do ..."
Thấy vợ khẽ nhíu mày, lập tức trấn an: "Chuyện cứ để lo. Mai mốt sẽ thưa chuyện với Điện hạ, xin ngài cho mượn ngoài một chuyến."
Thôi thị lúc mới thở phào nhẹ nhõm, gật đầu lia lịa.
Đã "mượn" , Dương Hòa Thư tự nhiên ngỏ lời với Mãn Bảo. Ngày hôm lúc cung, mở lời hỏi. Mãn Bảo chẳng nghĩ ngợi gì, đáp luôn: "Được thôi, cũng lâu gặp Dương phu nhân. Lần sờ bụng tỷ thấy t.h.a.i nhi đầu , lúc sinh chắc sẽ suôn sẻ thôi."