Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1655: Lấp lỗ hổng
Cập nhật lúc: 2026-03-05 08:23:03
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãn Bảo : "Ta cảm thấy những kẻ ý đồ như chắc chắn ít, chúng nghĩ cách bịt kín lỗ hổng mới ."
Tiêu viện chính hỏi: "Bịt cách nào? Quy định ba đời nô tài ?"
Mãn Bảo lắc đầu: "Thế thì vơ đũa cả nắm quá. Ta đang nghĩ, khi học thành tài, bọn họ bắt buộc việc trong y quán một năm nhất định, thành xong mới tự do lựa chọn nơi ."
Tiêu viện chính đảo mắt một vòng: "Làm công (miễn phí) ?"
Mãn Bảo mặt đầy vẻ cạn lời: "Tiêu viện chính, bỏ tiền là Bệ hạ, ngài , ngài xót tiền gì?"
Phía bức tường cách đó xa, Thái t.ử suýt nữa thì phun ngụm trong miệng . Ngài liếc Dương Hòa Thư đối diện, Khổng Tế t.ửu bên cạnh, lặng lẽ đặt chén xuống gì.
Trong khi đó, hai đang ở góc khuất yên tĩnh chẳng hề gì. Tiêu viện chính ngẫm thấy cũng đúng, gật đầu : "Được thôi, thế cô định thời hạn là bao nhiêu năm?"
Khoa Khoa chần chừ một giây, phát hiện ác ý từ ba trong phòng . Hệ thống tự động phán đoán thấy lời ký chủ lúc tổn hại đến lợi ích của đối phương, nên nó im lặng nhắc nhở. Mãn Bảo ngập ngừng : "Mười năm?"
"Không ," Tiêu viện chính phản bác: "Mất mười năm mới đào tạo một đại phu giỏi, bồi dưỡng xong thả họ , thế chẳng chúng vẫn chịu thiệt ?"
Mãn Bảo phân bua: "Đâu đến nỗi đó, tận mười năm cơ mà. Ta thấy chia hai giai đoạn năm năm , năm năm đầu thì khám bệnh học tập, năm năm coi như là thạo nghề ."
"Cô thể lấy thiên phú của để đong đếm năng lực của khác ," Tiêu viện chính bác bỏ: "Chẳng xa, Trịnh thái y kìa, chật vật trong Thái Y viện cả chục năm, mãi năm ngoái mới lên chức chủ trị đấy."
Đó là còn nhờ Kế thái y – dẫn dắt – Thái t.ử c.h.é.m đầu, đó chán nản từ quan ở Thái Y viện nữa, mới đến lượt.
"Huống hồ khi Thái Y viện, kinh nghiệm mấy năm lăn lộn bên ngoài, vì chút danh tiếng chúng mới thu nhận ." Tiêu viện chính Mãn Bảo từ đầu đến chân lắc đầu: "Chu tiểu đại nhân, trường hợp của cô là ngoại lệ, cô kéo dài thời hạn cho bình thường thêm một chút nữa."
Mãn Bảo hỏi: "Vậy ngài bảo bao lâu?"
"Hai mươi năm."
Mãn Bảo: "... Thế cũng dài quá . Lỡ y quán của ngài đối xử tệ bạc với thì , bắt học trò công cả đời trong y quán cho ngài ."
"Sao là cho , là cống hiến cho Bệ hạ! Hơn nữa bổng lộc đàng hoàng, gọi là công ?"
Mãn Bảo suy tính một hồi : "Phải thêm một điều kiện nữa. Y quán khắp thiên hạ, bọn họ thì , chỉ cần thi đậu, chọn, thì bất cứ y quán ở địa phương nào cũng ép buộc giữ ."
"Thế ngộ nhỡ ai cũng chọn ở y quán kinh thành, chịu nơi khác thì ?"
"Y quán các nơi đều giới hạn lượng, thi đậu tự nhiên y quán khác thôi," Mãn Bảo đề xuất: "Quy định cho họ một thời gian trống, quá hạn mà tìm y quán nào tiếp nhận thì sẽ phân bổ bắt buộc."
Nàng chép miệng: " mà chuyện từ lâu . Tiêu viện chính , mức bổng lộc ban đầu các ngài định bèo bọt quá. Nuôi gia đình ba miệng ăn thì còn tàm tạm, nhỡ nhà nhiều cha phụng dưỡng, thê t.ử con cái đông đúc thì tính ?"
Tiêu viện chính phân trần: "Cái đó định, là do Thái t.ử điện hạ quyết định đấy chứ."
Ông than vãn: "Bây giờ Hộ Bộ chịu xuất nhiều tiền, dự toán hiện tại đều lấy từ tư khố của Bệ hạ. Bệ hạ cứ than hết tiền, ?"
Mãn Bảo càu nhàu một hồi: "Hộ Bộ cũng keo kiệt quá thể đáng, rành rành là bắt nạt Thái Y thự chúng thuộc bộ công khoa mà..."
Tiêu viện chính vô cùng đồng tình: "Chính xác..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1655-lap-lo-hong.html.]
Một già một trẻ im lặng một lát. Mãn Bảo lên tiếng: "Chuyện chúng bàn tính kỹ , cho lấp lỗ hổng, gây tổn hại đến lợi ích của học viên."
Tiêu viện chính bổ sung: "Còn lợi ích của Bệ hạ nữa." Ông : "Tiền là do Bệ hạ xuất , cô suy tính cho Bệ hạ đầu tiên."
Mãn Bảo cau mày: "Để Bệ hạ xếp ch.ót . Mục đích thành lập Thái Y thự ngay từ đầu là để mang lợi ích cho bách tính, giúp nghèo cũng khám bệnh, kiểm soát dịch bệnh rủi khi lây lan. Tự nhiên đặt bách tính lên hàng đầu, đó mới nghĩ cách để an tâm đến việc ở y quán các nơi, nhất là tranh mà . Về phần Bệ hạ , Bệ hạ thấy quốc thái dân an ắt sẽ vui lòng ."
Thái t.ử: ...
Tiêu viện chính nhíu mày, thấy Mãn Bảo mang vẻ mặt nghiêm túc, bèn nghĩ cần tính toán so đo với một đứa trẻ con gì. Dù chuyện bọn họ cũng chẳng tự quyết định , đến phút ch.ót chắc chắn vẫn để Hộ Bộ và Đông cung dây dưa kỳ kèo mới chốt . Thế là ông gật đầu lấy lệ: "Được , cô thì là , còn chuyện gì nữa ?"
Mãn Bảo lắc đầu, chợt nhớ điều gì, đột nhiên hạ giọng thì thầm: "Tiêu viện chính, chuyện ngài tuyệt đối đừng với ai là do đề xuất nhé."
Tiêu viện chính thắc mắc: "Tại ?"
Mãn Bảo rầu rĩ thở dài, : "Hết cách , cửa nhà là một bạn. Kết quả những giúp, còn chặn luôn đường lùi của tỷ . Nếu truyền ngoài, chắc chắn tỷ sẽ đau lòng và tức giận lắm, nên ngài ngàn vạn đừng mách lẻo với ai nhé."
Tiêu viện chính: ...
Pha xử lý cồng kềnh của Chu Mãn cũng ngoài sức tưởng tượng của Tiêu viện chính. Dẫu , ông vẫn giấu nổi tò mò: "Người bạn đó của cô là ai ?"
Mãn Bảo lập tức mím c.h.ặ.t môi tiếng nào.
Tiêu viện chính ung dung quan sát sắc mặt nàng mà đoán mò: "Là Đường phu nhân, Dương phu nhân, Trình nhị phu nhân, là Đại nương t.ử, Ngũ nương t.ử nhà họ Hàn?"
Mãn Bảo trợn tròn mắt, Tiêu viện chính với vẻ khó tin: "Tiêu viện chính, ngài đoán ?"
Tiêu viện chính đắc ý: "Những kẻ nảy cái ý đồ đưa hạ nhân trong nhà Thái Y thự học y, kéo về đại phu tư gia, là thế gia thì cũng là huân quý. Chẳng lẽ là gia đình bình thường chắc?"
Ông lập luận: "Gia đình bá tánh bình thường, mấy ai nghĩ đến chuyện nuôi đại phu riêng trong nhà?"
Tiêu viện chính gặng hỏi tiếp: "Rốt cuộc là nhà nào? Ta thăm dò xem ai nhận hối lộ ngầm mà đồng ý với ả ."
Mãn Bảo lập tức lắc đầu quầy quậy: "Chắc chắn là , tỷ chỉ mới dò hỏi một tiếng, chứ hề đưa hối lộ gì . Ngài tra thì tra nhà khác ."
Mặc dù trong lòng bứt rứt ngứa ngáy , Mãn Bảo vẫn c.ắ.n răng kiềm chế. Chuyện nàng còn kể cho Bạch Nhị lang , thể hé môi với Tiêu viện chính ?
Thế là nàng hít một thật sâu nén , dõng dạc với Tiêu viện chính: "Ngài đừng hỏi nữa, hỏi cũng khai ."
Tiêu viện chính đào đáp án, nhưng trong lòng thừa cũng chỉ quẩn quanh mấy gia tộc đó thôi. Mà dù chắc mười mươi, ông cũng chẳng gì họ. Ông chỉ là thái y chứ ngự sử mà đòi dâng sớ hạch tội.
Tiêu viện chính thở hắt , chuyển chủ đề: "Quyển 'Châm Học' của cô tự rà soát xong ?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Xong ạ, thể mang khắc in ."
"Vậy cô mau về , bàn một bản đề cương chi tiết chúng soạn thảo, năm quyển là phần việc của cô, liệu bề cố gắng thành trong vòng một tháng nhé."
Mãn Bảo lập tức ỉu xìu: "Nhiều thế cơ ạ, trong tay vẫn còn một quyển y thư sửa xong mà."
Tiêu viện chính phán: "Người giỏi thì gánh vác nhiều, với cô trực đêm ở Thái Y viện. Bọn đây sửa sách, tối đến còn thức trực Thái Y viện nữa kìa."