Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2065: Đi trước
Cập nhật lúc: 2026-03-06 11:26:25
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãn Bảo đáp: "Huynh thể đến Thái y viện tìm Trịnh Cô, châm cho ."
Ân Hoặc lắc đầu: "Thôi bỏ , đợi cô về châm, quen để khác ."
Bạch Thiện ngẩng lên khỏi chén , Mãn Bảo : "Đều do chiều hư."
Ân Hoặc mỉm nhạt, hỏi: "Ngày mai giờ nào lên đường? Ta sẽ tiễn."
Mãn Bảo ngăn : "Trời sáng , lúc đó là âm khí nặng nhất, trời lạnh, đừng đến."
Bạch Thiện cũng đồng tình: "Đến lúc đó lỡ ốm , bọn cũng yên tâm."
Ân Hoặc im lặng một thoáng, hồi lâu đành thở dài, coi như chấp thuận.
Cả Mãn Bảo và Bạch Thiện đều thở phào nhẹ nhõm.
Ân Hoặc quanh một vòng, hỏi: "Bạch Nhị ?"
Mãn Bảo cũng đưa mắt sang Bạch Thiện.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Bạch Thiện : "Đệ bảo chuyến Tết về kịp , nên chạy tìm Triệu Lục lang . Lần Triệu Lục lang đ.á.n.h cược thua, hứa mời một chầu rượu ở Trạng Nguyên lâu. Lần tiện thể nhắc nhở Triệu Lục lang đừng quên món nợ giữa bọn họ."
Thôi , cả hai lập tức cạn lời.
Đến chập tối, Bạch Nhị lang mới vác cái bụng no tròn vo trở về, no đến mức bữa tối cũng nhét thêm miếng nào. Cậu còn xin Mãn Bảo hai viên t.h.u.ố.c tiêu thực, lúc đó mới thể an tâm ngủ.
Chỉ là trời còn sáng, đội khí lạnh mà thức dậy.
Cậu quấn chăn co ro giường. Gã tiểu tư bày sẵn y phục sốt sắng thúc giục: "Nhị thiếu gia, Đường thiếu gia bên đang mặc y phục ..."
Lát vóng lên: "Nhị thiếu gia, Đường thiếu gia bên lấy nước nóng, đang rửa mặt chải đầu ..."
"Nhị thiếu gia, Đường thiếu gia đổ nước, hình như xỏ giày tất xong ..."
Bạch Nhị lang lúc mới ngơ ngác buông tha cho cái chăn vai, thò tay lấy quần áo. Cậu thực sự hiểu nổi, hai ngày vì cái cớ gì mà nhất quyết đòi Hạ Châu cùng bọn họ chứ?
Thực , ở kinh thành lo lắng cho họ cũng mà.
Mặc xong y phục, Bạch Nhị lang cầm khăn úp lên mặt lau qua loa, ủ rũ ghế để tiểu tư chải đầu. Xong xuôi, rụt cổ lên sảnh dùng bữa sáng.
Người nhà họ Chu và họ Bạch đa đều dậy theo. Khi đến nơi, Bạch Thiện và Mãn Bảo ăn sáng xong xuôi.
Thấy xuất hiện, hai cùng vẫy tay gọi. Bạch Đại lang bên cạnh thì bắt đầu lải nhải dặn dò, bảo đến Hạ Châu lời sai bảo của Dương đại nhân, chạy lung tung, gây họa...
Bạch Nhị lang vẫn còn ngái ngủ, nên mấy lời chẳng lọt tai chữ nào, cùng lắm chỉ bay vòng vèo quanh vành tai cái đầu lơ mơ dội ngược , chỉ thấy tiếng "ù ù cạc cạc", chẳng rõ câu gì.
Mãi đến lúc cửa lên ngựa, gió lạnh tạt thẳng mặt, mới bừng tỉnh. Cúi đầu xuống, thấy Đường tổ mẫu, Trịnh di và đại ca đang ngẩng lên họ với ánh mắt đầy lo âu.
Bạch Thiện và Mãn Bảo vẫy tay từ biệt nhà. Bạch Đại lang Bạch Nhị lang, cất tiếng thở dài: "Nhị lang, bảo trọng đấy."
Bạch Nhị lang cảm động gật đầu, vung roi ngựa đuổi theo Bạch Thiện và Mãn Bảo.
Đại Cát và đám hộ vệ cũng lục rục kẻ cưỡi ngựa, đ.á.n.h xe bám sát theo .
Đến cửa thành, lúc nhóm Lư thái y cũng tới nơi. Nghe tiếng vó ngựa, ông vén rèm xe , thấy Chu Mãn kéo theo một đoàn rầm rộ tiến đến.
Lư thái y và Trịnh thái y – những chỉ mang theo đúng một gã tùy tùng: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-2065-di-truoc.html.]
Đến viên phó quan Cấm vệ quân lệnh hộ tống họ cũng kinh ngạc chằm chằm.
Với tư cách là phụ trách chuyến , Lư thái y nhịn bước khỏi xe ngựa, bất mãn Chu Mãn: "Chu thái y, cháu mang theo nhiều thế ?"
Mãn Bảo đáp: "Bọn họ đều theo để giúp đỡ ạ."
Lư thái y nhíu c.h.ặ.t mày: "Họ thì giúp cái gì..."
Mãn Bảo cam đoan: "Bọn họ tự cháu phụ trách, Lư thái y yên tâm, họ sẽ gây rắc rối cho chúng ."
Ánh mắt Lư thái y chuyển từ Bạch Thiện, Bạch Nhị lang sang đám hộ vệ và xe ngựa phía . Ông phát hiện chỉ riêng đồ đạc của họ chất đầy một xe, ngoài còn một cỗ xe ngựa mui vải xanh, rõ ràng là để cho họ .
Mà ngoài hai phu xe, còn ba gã hộ vệ. Nghĩa là chỉ riêng Chu Mãn dắt theo tận bảy .
Da mặt Lư thái y giật giật, ông thả rèm xe, giọng vọng : "Chu thái y mang ai thì mang, nhưng đừng trách lão phu nhắc nhở , đậu mùa mắt . Những nếu từng mọc đậu, đến đó chẳng khác nào nộp mạng. Hơn nữa, chúng đang hành quân gấp, các đừng chậm trễ tiến trình."
Mãn Bảo vội : "Sẽ chậm trễ tiến trình ạ."
Đừng năm đều là hộ vệ, ngay cả nhóm Mãn Bảo cũng sẽ đời nào chậm trễ hành trình.
Đã là hành quân gấp thì quả thực vô cùng gấp gáp. Vừa tụ hợp, liền xuất thành, đó xe ngựa bắt đầu phi nước đại. Phía , những con vật dùng để kéo d.ư.ợ.c liệu đều là những con la thượng hạng, tốc độ và sức bền đều thừa.
Buổi trưa, cả đoàn chỉ dừng qua loa gặm lương khô, đến cả nước cũng kịp đun sôi. Từ lúc dừng đến lúc khởi hành quá hai khắc. Đây xem là chuyến gấp gáp nhất mà nhóm Mãn Bảo từng trải qua.
chạy ròng rã nửa ngày, Mãn Bảo vẫn cảm thấy quá chậm. Chủ yếu là vì xe kéo ngựa chung thì tốc độ sánh với cưỡi ngựa phi nhanh.
Nàng dứt khoát bảo dừng xe ngựa, nhảy lên lưng ngựa cưỡi tới bên cửa sổ xe Lư thái y, gõ gõ đội gió lạnh vọng : "Lư thái y, chúng cháu cưỡi ngựa nhé? Cứ để xe chở d.ư.ợ.c liệu ."
Lư thái y nàng, cúi cái già cánh tay chân yếu ớt của , phẩy tay: "Các cháu thì cứ ."
Ông thì tuyệt đối thể cưỡi ngựa . Nếu mà cưỡi ngựa, e là tới Hạ Châu ngã bệnh.
Mãn Bảo tiếc nuối, bèn sang tìm Trịnh thái y. Trịnh thái y chần chừ một lát, cuối cùng cũng từ chối. Trời lạnh thế , ông chẳng cưỡi ngựa hành xác .
Thế là Mãn Bảo ngựa , lệnh cho và xe ngựa của táp lề đường. Nàng giao thẳng hai chiếc xe ngựa và phu xe cho đoàn xe theo, còn ba bọn họ sẽ cùng ba hộ vệ dẫn đầu nhóm Đại Cát cưỡi ngựa .
Cả nhóm mở rương hành lý, lấy những tay nải đơn giản chuẩn sẵn, mang theo một ít lương khô, khoác áo choàng, quấn khăn cổ cho kín gió. Mãn Bảo thậm chí còn lấy khẩu trang , phát cho mỗi một cái, lệnh: "Đi thôi, chúng cưỡi ngựa phi nhanh đến Hạ Châu, cố gắng tới nơi trong vòng năm ngày."
Hành trình dự tính tám ngày mà ép xuống còn năm ngày, việc đó chẳng dễ dàng gì.
Đại Cát nhíu mày, Mãn Bảo giải thích: "Ta mang theo thủ lệnh của Thái y viện, đến trạm dịch thể đổi ngựa."
Nàng vuốt ve con ngựa Xích Ký yêu quý của , dặn dò: "Đợi khi đoàn xe tới trạm dịch, hãy dắt Xích Ký và ba con ngựa tới Hạ Châu ."
Bạch Thiện theo thói quen sờ túi tiền: "Bọn mang tiền đủ ? Chắc là để đổi ngựa cũng đặt cọc chứ?"
Mãn Bảo vung tay đầy vẻ hào phóng, giàu nứt vách: "Muội mang ."
Bạch Thiện liếc túi tiền của Mãn Bảo. Nàng mang theo nhiều tiền thế cơ ?
Mãn Bảo giải thích nhiều, để tín vật cho hai phu xe, dặn dò trạm dịch hẹn gặp xong xuôi thì đeo tay nải lên ngựa. Ba cùng ba hộ vệ lập tức đuổi kịp đoàn xe phía . Mãn Bảo gõ cửa sổ xe Lư thái y, gọi to: "Lư thái y, hai phu xe và hai cỗ xe ngựa của cháu giao cho ngài nhé, phiền ngài chiếu cố họ giúp cháu. Chúng cháu đợi ngài ở Hạ Châu!"
Thấy nàng quả thật cắm đầu chạy , Lư thái y tức giận đến mức bật , nhưng cũng đành vén rèm gọi một y trợ cùng: "Ngươi phi ngựa đuổi theo họ, đến Hạ Châu thì chờ chúng , trông chừng con bé đó cho kỹ, đừng để nó gây họa cho Thái y viện chúng ."
Y trợ lệnh, vội vã quất ngựa đuổi theo...