Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2176: Tỉnh giấc

Cập nhật lúc: 2026-03-06 11:36:22
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bạch Thiện ngủ yên giấc, trong cơn mơ màng dường như thấy tiếng bên ngoài, bên tai còn văng vẳng tiếng lộp cộp, âm thanh đỗi quen thuộc, khiến dù đang ngủ say trong lòng vẫn siết ...

 

Hắn mơ màng một lát, chờ đến khi ý thức nhận đó là tiếng vó ngựa, bỗng nhiên mở choàng mắt dậy.

 

Mắt dần thích ứng với bóng tối, ánh lửa nhàn nhạt hắt lên lều vải, đám Bạch Nhị Lang, Ân Hoặc và Lưu Hoán cạnh đều đang ngủ say, nhưng Đại Cát và một gia tướng nhà họ Ân cùng lều thấy .

 

Hắn rón rén lật chăn dậy, khỏi lều thấy mấy đang cách đó xa.

 

Trang và Mãn Bảo đều khoác áo choàng đó, thấy động tĩnh liền ngoảnh đầu , đồng loạt mỉm : "Con cũng tỉnh ?"

 

Mãn Bảo vẫn xõa tóc, chỉ khoác hờ một chiếc áo choàng, rõ ràng cũng là mới rời giường.

 

Mãn Bảo: "Sao mặc thêm áo? Cẩn thận kẻo nhiễm lạnh."

 

Đại Cát liền lấy áo choàng cho Bạch Thiện, bước đến bên cạnh Mãn Bảo, cũng ngẩng đầu lên sườn núi, hỏi: "Có tới ?"

 

Lời dứt, liền thấy ánh lửa rực sáng trong màn đêm, mấy đều thấy hai mươi mấy kỵ binh đang dừng ở phía xa.

 

Bạch Thiện híp mắt, hỏi Nhiếp tham quân: "Chỉ những thôi ?"

 

Nhiếp tham quân : "Đã cho xích hầu do thám, đối phương thể còn ẩn nấp ở nơi khác, bất quá cách chắc chắn gần, nếu chúng nhất định sẽ phát hiện ."

 

Nơi vật che chắn, bốn bề trống trải, cái dở, cũng cái .

 

Cái dở là bọn họ dễ ẩn nấp, nhưng cái cũng là ở chỗ đó, đối phương đ.á.n.h lén ban đêm gì, cũng khó che giấu tung tích.

 

Đại Cát lấy một chiếc áo choàng màu đen khoác cho Bạch Thiện, một tên xích hầu phái thương thuyết với đối phương phóng ngựa trở về bẩm báo: "Đại nhân, bọn họ bọn họ là mục dân gần đây, trong bộ lạc trẻ nhỏ lạc, cho nên đêm khuya ngoài tìm kiếm."

 

Xích hầu khựng một chút tiếp tục : "Ty chức phận của chúng , bọn họ quấy rầy các vị đại nhân nên đích tới xin , tiện thể xin một ngụm nước nóng uống."

 

Mọi đưa mắt , Mãn Bảo : "Cho bọn họ lên đây ."

 

Nhiếp tham quân liền chỉ định một : "Ngươi dẫn trong lều canh chừng bọn chúng, bọn chúng ngủ say thì thôi, nếu tỉnh dậy ồn, trực tiếp gϊếŧ c.h.ế.t."

 

Binh lính lĩnh mệnh rời , xích hầu cũng dậy mời .

 

Mãn Bảo vuốt vuốt mái tóc chút rối bời của , Bạch Thiện liếc , đưa dây buộc tóc của cho nàng, nàng liền thuận tay vuốt gọn buộc lên.

 

Nhận lời hồi đáp của xích hầu, hai mươi mấy kỵ binh phi ngựa thẳng tới, bộ hộ vệ trong doanh trại đều tỉnh dậy, ngay cả hai vị hành nhân cũng thò đầu ngoài một cái, nhưng thấy nhóm Chu Mãn đều mặc thường phục, liền rụt đầu tiếp tục , chỉ là mắt tuy nhắm, nhưng tai vểnh lên, chỉ đợi biến là bỏ chạy ngay.

 

Hai mươi mấy phi ngựa đến sát mặt, Mãn Bảo cảm nhận một luồng khí hung hãn ập mặt, nàng nhếch môi, thổ phỉ khí nặng như mà cũng dám giả mục dân?

 

Ba cầm đầu xuống ngựa, những còn vẫn lưng ngựa, ba bước tới, ánh mắt lướt qua Chu Mãn đang ở giữa, đó liền bỏ qua nàng, dừng Trang ở bên cạnh, đối phương đặt tay n.g.ự.c khom lưng hành lễ: "Đại nhân, kinh động đến đại nhân, mong đại nhân thứ tội."

 

Trang liếc Mãn Bảo một cái mỉm : "Tiểu hỏa t.ử khách sáo , chỉ là bây giờ đêm khuya, sẵn nước nóng, sai đun ."

 

Trang nghiêng , chỉ một đống lửa lớn cách đó xa : "Ra khỏi nhà, điều kiện thô sơ lắm, bọn nhỏ đều đang ngủ trong lều, nếu mấy vị chê, chi bằng bên nghỉ chân một lát?"

 

Ba đáp ứng, phất tay một cái, đám thủ hạ liền đồng loạt xuống ngựa tới, ngược vây quanh bọn họ về phía đống lửa.

 

Nhiếp tham quân rũ mắt xuống, bàn tay đặt bên hông lắc lắc, ngăn cản binh lính và hộ vệ đang định bao vây .

 

Mãn Bảo và Bạch Thiện , theo Trang lên , đến bên đống lửa, hai cũng ghế chủ vị, vẫn để Trang chủ vị, Mãn Bảo ghế phụ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-2176-tinh-giac.html.]

Nhiếp tham quân thì tụt phía Chu Mãn một vị trí xuống, mời ba theo đối diện, mấy chiếc ghế nhỏ là lấy từ xe ngựa xuống, đồ mang dư nhiều, cho nên thể cũng nhiều.

 

Bọn họ cũng bận tâm, trực tiếp khoanh chân t.h.ả.m cỏ là , chỉ điều ba cầm đầu quả thực ghế.

 

Bọn họ不动 thanh sắc lướt mắt qua các lều trại của họ, vặn bắt gặp ánh mắt của Bạch Nhị Lang đ.á.n.h thức, thò đầu xem tình hình.

 

Lúc Bạch Nhị Lang mắt còn mở hết, chỉ nhăn nhó hé một kẽ hở, ánh mắt lướt qua bọn họ cũng chẳng đọng trong đầu, chỉ thấy một đống lửa to rực hồng, thế là rụt đầu với Lưu Hoán và Ân Hoặc đang ngẩn ngơ: "Không ai mất ngủ dậy đốt lửa nữa, chúng ngủ tiếp ."

 

Nói xong phịch xuống, ôm chăn nhắm mắt tiếp tục ngủ.

 

Lưu Hoán , cũng trượt xuống kéo chăn lên tận cổ.

 

Ân Hoặc cũng đang định xuống, nhưng nghĩ thấy đúng lắm, cố gắng mở to mắt quanh lều một vòng, hỏi: "Bạch Thiện ?"

 

Hai còn ngủ say thì thầm: "Ai mà ?"

 

"Chắc y phục , cũng y phục ?"

 

Ân Hoặc ý đó, liền xuống, đó lờ mờ thấy tiếng Trang chuyện. Kỳ lạ thật, khuya khoắt thế , Trang thức dậy?

 

Ý nghĩ chỉ lóe lên trong chốc lát, nhịp thở của nhanh chậm , ngủ ...

 

Bạch Nhị Lang rụt đầu , cũng thu hồi ánh mắt, hỏi Trang : "Đại nhân quan gì ? Sắp nhậm chức thế?"

 

Trang : "Bất tài, chỉ là một chức quan nhỏ ở Hồng Lư Tự, phụng mệnh đến An Tây đô hộ phủ."

 

"Không ngờ xa như , nhưng An Tây là vùng đất , đại nhân sẽ ở An Tây thăng tiến ?"

 

Trang gật đầu: "Là vùng đất , thần dân chúng tự nhiên theo ý chỉ của bệ hạ, bệ hạ lệnh chúng tự nhiên ."

 

Một bên cạnh nhịn hỏi: "Nhị ca, An Tây đô hộ phủ ?"

 

Nhị ca lườm đối phương một cái, gì.

 

Trang liền tiếp lời: "An Tây chính là Cao Xương, quanh dải Quy Từ."

 

Nói như bọn họ liền hiểu ngay, nhịn sững một chút, thế thì xa thật.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Vị Nhị ca còn hỏi thêm vài câu, Trang híp mắt, chậm rãi hỏi: "Nghe xích hầu các ngươi mất trẻ con ?"

 

Mấy suýt chút nữa quên mất lý do mà bọn họ bịa , lập tức gật đầu, vẻ sầu lo : " , cũng chạy mất ."

 

Trang liền nghiêm mặt hỏi: "Tổng cộng mất mấy đứa trẻ? Đều bao nhiêu tuổi ? Là tự chạy lạc, là gặp kẻ bắt cóc?"

 

là giả, Mãn Bảo vẫn nhịn lên tiếng hỏi: "Trên thảo nguyên cũng kẻ bắt cóc ?"

 

Trang liền lườm nàng một cái, : "Sao ? Bất kể ở cũng kẻ bắt cóc, cho nên các con cẩn thận một chút, đừng để bắt mất."

 

Dạy dỗ t.ử xong, ông ân cần về phía bọn họ.

 

Bọn họ đành lấy lý do chuẩn từ : "Đều là trẻ con tầm mười tuổi, tổng cộng năm đứa, lúc chăn gia súc thì thấy , trâu cừu vẫn còn, chỉ là mất tích. Người nhà đều lo lắng, bộ lạc cũng là đầu tiên mất nhiều trẻ con như , cho nên mới ngoài tìm."

 

Hẹn gặp lúc 6 giờ chiều.

 

 

Loading...