Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2275: Ân oán (Tháng tư vé tháng thêm chương 12)
Cập nhật lúc: 2026-03-06 14:43:01
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ thực, phụ từng thẳng thừng mắng nhiếc Quách Hiếu là kẻ xa hoa lãng phí. Lão vơ vét phần lớn chiến lợi phẩm đút túi riêng, phần còn thì ban phát cho tay chân tín, mà cũng chỉ đám tướng lĩnh đầu sỏ mới xơ múi. Đám lính lác bên thì đừng là húp nước thịt, đến vụn băng cũng chẳng mà l.i.ế.m.
Tất nhiên, những chuyện thâm cung bí sử sẽ dại gì bô lô ba la với bọn Bạch Thiện.
Bạch Thiện và Mãn Bảo phường ngu ngốc, qua là hiểu ngay sự tình.
Mông tiểu tướng quân thở dài thườn thượt: "Vụ việc vỡ lở, Lưu Thượng thư nổi trận lôi đình. cái mớ luật ngầm thể lôi ánh sáng mà lý . Chẳng nhẽ rêu rao rằng lính c.h.ế.t cóng là do tướng lĩnh ém nhẹm chiến lợi phẩm năm ngoái chịu chia chác? Thế nên, cái vạ đành đổ lên đầu Hộ bộ. Năm đó Lưu Thượng thư tước chức, đuổi về vườn. chỉ đầy nửa năm , Bệ hạ gọi ngài quan. Ban đầu chỉ ban cho một chức thư ký quèn, nhưng vỏn vẹn hai tháng thăng một mạch mười bậc, chễm chệ ghế Thượng thư."
Nhắc đến chuyện , Mông tiểu tướng quân hào hứng mặt, giọng cũng còn kìm nén nữa, phấn khích : "Thăng liền mười bậc đấy! Mặc dù là phục chức khi cách chức, nhưng thế cũng là quá đỉnh . Nếu chúng mà cái bản lĩnh ..."
Mãn Bảo và Bạch Thiện cũng đồng tình, Bạch Thiện thậm chí còn tính toán nhẩm trong đầu, nếu cái tài năng đó, thì việc cáo lão hồi hương năm năm mươi tuổi là trong tầm tay.
Bạch Thiện lắc lắc đầu, xua những ý nghĩ viển vông đó, hỏi: "Thế Lưu Thượng thư tìm cách trả đũa ông ?"
"Chứ nữa," Mông tiểu tướng quân đáp. Thông tin mới moi từ Quách Chiếu cách đây hai ngày, tiện thể hỏi thăm luôn các vị tướng lĩnh của An Tây quân, thế mới nắm rõ mớ ân oán giang hồ .
Chẳng trách, dạo những lời đồn thổi về Lưu Hoán bay bay bay khắp nơi. Dân tình nội tình, cứ tưởng Tây Châu mới đón về một tên công t.ử bột, hám gái khoái vơ vét của cải. đám Mông tiểu tướng quân thì tỏng sự thật.
Thế nên họ nhịn mà thì thầm bàn tán. Đã bàn tán thì thể tránh khỏi việc trao đổi thông tin. Và trong lúc trao đổi, những từng chứng kiến sự việc năm xưa hé lộ đôi chút về những ân oán trong đó.
Hắn cũng học theo bọn họ, hạ thấp giọng xuống: "Chỉ là tin đồn thôi, xác minh , các đừng rêu rao bên ngoài đấy."
Mãn Bảo và Bạch Thiện chẳng màng tới chuyện gì, cứ gật đầu đồng ý . Bí mật thì bao giờ chả ?
Hắn hạ giọng trầm hơn nữa: "Người đồn rằng lý do Quách tướng quân phong hầu là vì Lưu Thượng thư thường xuyên tâu ông mặt Hoàng đế."
Mãn Bảo: "... Ông mà cũng tư cách phong hầu á?"
Mông tiểu tướng quân suýt thì nghẹn, ngờ cô nàng thắc mắc điểm , vì hỏi xem tin đó là thật giả.
Hắn đáp: "Dựa chiến công thì thể."
Hắn liệt kê: "Như Hầu Tập , như phụ , đều phong hầu cả . Năm xưa ông cùng phụ và Hầu Tập chiến công ngang ngửa , tài cầm quân đ.á.n.h giặc của ông cũng xuất sắc. Năm đó Bệ hạ thu phục Cao Xương, nhắm đến đầu tiên chính là ông . đó chọn ông , là do Lưu Thượng thư tâu rằng ông cầm quân thương xót cấp . Cao Xương đường xá xa xôi, nếu đối xử hà khắc với binh lính, e rằng sẽ sinh binh biến, nên cuối cùng mới chọn Hầu Tập."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Chỉ tiếc là Hầu Tập cũng chẳng dạng gì. Tuy so với Quách Hiếu thì phần thương xót cấp hơn, nhưng cũng vô cùng tham lam tàn bạo. Khi Cao Xương diệt quốc, thu vô bảo vật trong vương cung nhưng chỉ nộp lên tới một phần mười, còn trơ trẽn đòi Hộ bộ cấp thêm một khoản quân phí khổng lồ. Nếu , Thái t.ử chẳng tức giận đến mức tố cáo giữa triều, hai bên đối đầu gay gắt.
Đến mức cuối cùng còn nảy sinh ý đồ tạo phản.
Mông tiểu tướng quân tự ngẫm , cảm thấy Tây Vực đúng là độc. Chẳng do Cao Xương xui xẻo nên hai đều đụng những vị chủ tướng như , do hai vị chủ tướng xui xẻo mà cùng đày ải đến chốn Tây Vực nghèo nàn .
Ừm, giao cho những vị chủ tướng tham lam, xa hoa như trấn giữ Tây Vực khi cũng là một cách trừng phạt chăng?
Mông tiểu tướng quân lấy tinh thần, kết luận: "Nói chung là như đấy. Quách tướng quân tuổi cũng còn trẻ, nếu phong hầu thì e là khó cơ hội nữa. Thế nên các thấy đấy, dạo ông đang nhăm nhe thu phục Quy Tư, còn tính khi đ.á.n.h hạ Quy Tư sẽ dời An Tây Đô hộ phủ về đó. Như thế dễ dàng kiểm soát Tây Đột Quyết, thể răn đe Thổ Phồn. Nếu kế hoạch của ông thông qua, sang năm luận công hành thưởng, khả năng cao ông sẽ phong hầu." Trừ phi Lưu Thượng thư tiếp tục dèm pha, và Hoàng đế chịu lọt tai.
mà, c.h.ặ.t đứt tiền đồ của khác chẳng khác nào g.i.ế.c cha . Mông tiểu tướng quân thấy nếu chuyện đúng như thì việc Quách tướng quân hận Lưu Thượng thư đến thấu xương cũng là điều dễ hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-2275-an-oan-thang-tu-ve-thang-them-chuong-12.html.]
Dẫu , từ tận đáy lòng, cũng thấy Quách tướng quân đủ tư cách để phong hầu. Hơn nữa, đó là ân oán của bậc trưởng bối, lôi kéo Lưu Hoán thì quả thật là cho lắm.
Nhóm Mãn Bảo cũng hiểu ngọn ngành. Xem câu "Oan gia nên giải nên kết" thể áp dụng cho mối quan hệ giữa Quách tướng quân và Lưu Hoán . Thế là hai vui vẻ với Mông tiểu tướng quân: "Khi nào Quách tiểu tướng quân trở về, nếu chúng vẫn còn ở trong thành, ngài nhớ rủ ngài đến chơi với chúng nhé."
Bạch Thiện tiếp lời: "Mặc dù các bậc trưởng bối chút ân oán, nhưng chuyện đó liên quan gì đến thế hệ tiểu bối chúng . Quách tiểu tướng quân và Lưu Hoán dù cũng là em họ, đáng để vì chuyện đó mà sinh hiềm khích."
Mông tiểu tướng quân khỏi giơ ngón tay cái lên tán thưởng: "Vẫn là cách của các lợi hại. Nếu Lưu công t.ử tạo mối quan hệ với Quách Chiếu, thì Quách tướng quân còn khó Lưu công t.ử nữa ? Ha ha ha ha..."
Bạch Thiện và Mãn Bảo Mông tiểu tướng quân đang lớn, đang cân nhắc xem nên nở một nụ hời hợt đáp thì chợt tắt nụ , nghi hoặc hỏi: "Ta sai gì ?"
Mãn Bảo: " chứ . Ta thấy Quách tiểu tướng quân là , chắc chắn khuyên can phụ . những hành động gần đây của Quách tướng quân cho thấy rõ ràng ông hề để tâm đến lời khuyên của con trai..."
Mãn Bảo bỏ lửng hai chữ cuối, ngang nhiên sử dụng chiêu trò "ly gián".
Thế nhưng, Mông tiểu tướng quân ngẫm nghĩ một lát, thấy... vô cùng lý.
Nghĩ đến đó, càng thêm chán ghét Quách tướng quân, liền nảy sinh ý định dọn khỏi Đô hộ phủ. Ngặt nỗi, tìm lý do nào hợp lý.
Hắn xoa xoa bụng, hỏi Chu Mãn: "Chu đại nhân, vết thương của còn bao lâu nữa mới thể thao luyện ?"
Khi nào thể cầm thương luyện tập, sẽ mượn cớ đó dọn đến quân doanh sống luôn cho rảnh nợ.
Mãn Bảo đáp: "Ngài cởi áo xem thử."
Mông tiểu tướng quân lập tức cởi thắt lưng định cởi áo, nhưng cởi một nửa thì nhận gì đó , tay cầm áo ngập ngừng nên tiếp tục .
Bạch Thiện : "Ngài gì?"
Hắn ngạc nhiên nhíu mày: "Chẳng lẽ cần tránh mặt ?"
Mông tiểu tướng quân sợ hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Không, , ý là, để bụng chuyện đó chứ?"
"Ta để bụng cái gì? Ta từng xem qua mà. Ngài quên lúc khâu vết thương cho ngài, là đưa kim chỉ ?"
Mông tiểu tướng quân: "... Ý là để bụng chuyện Chu đại nhân xem bụng của chứ?"
Bạch Thiện như liếc bụng một cái, đáp: "Có gì đáng để bụng chứ, chẳng lẽ bụng của ngài còn hơn bụng của ?"
Mông tiểu tướng quân cứng họng, dứt khoát tăng tốc độ, rút thắt lưng , vén áo lên cho nàng xem.
Mãn Bảo ngập ngừng định gì đó, nhưng thấy cởi đến nước thì cũng thôi, nữa. Nàng phán: "Tầm bảy tám ngày nữa."
Chúc ngủ ngon!