Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2308: Thủy thổ bất phục

Cập nhật lúc: 2026-03-13 20:16:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mãn Bảo chọn một chuỗi hạt bích tỷ màu hồng nhạt, đeo lên tay khoe với Bạch Thiện: "Đẹp ?"

 

Bạch Thiện liếc cổ tay trắng ngần của nàng, gật đầu: "Đẹp."

 

Chàng sang hỏi chưởng quỹ: "Có màu đỏ sẫm ?"

 

Chưởng quỹ : "Tiểu lang quân , dù tiệm nhỏ cũng sẽ tìm cách lấy từ chỗ khác về cho ngài. mà khéo , chỗ chúng vặn còn vài viên bích tỷ đỏ, đ.á.n.h bóng xong cả , chỉ là đủ để xâu thành một chuỗi mà thôi."

 

Nói , đích nhà trong bưng một chiếc hộp, mở cho họ xem. Bên trong bảy viên bích tỷ màu đỏ rực rỡ, màu sắc khá tương đồng.

 

Bạch Thiện nhặt một viên đặt lên cổ tay Mãn Bảo, so đo một chút : "Màu đỏ hơn."

 

Mãn Bảo ngẩn một thoáng bảo: "Không đủ để xâu một chuỗi."

 

Bạch Thiện đáp: "Không , chúng cứ sang mấy tiệm khác tìm, kiểu gì cũng gom đủ."

 

Mãn Bảo cúi xuống chuỗi hạt màu hồng nhạt tay.

 

Bạch Thiện liền : "Chuỗi cứ tự mua . Con gái vốn nên nhiều đồ trang sức một chút, như mới dễ phối với quần áo chứ."

 

Mãn Bảo bùi tai, sang hỏi giá chưởng quỹ.

 

lúc Bạch Nhị Lang và Ân Hoặc cũng chọn xong đồ tới, cả đám hùa mặc cả.

 

Bạch Thiện hỏi: "Đã màu đỏ, quý điếm chuỗi hạt màu xanh lam ?"

 

Bạch Nhị Lang nhịn ngoái đầu , bày vẻ mặt " thật là tiền": "Huynh định mua nhiều đồ tặng Mãn Bảo thế cơ ?"

 

Bạch Thiện liếc xéo một cái, nhàn nhạt đáp: "Tặng cho mẫu ."

 

Bạch Nhị Lang bóp trán suy nghĩ: "Thế nên chọn một chuỗi cho nương nhỉ?"

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Bạch Thiện : "Thế cũng mua cả quà cho đường bá nữa mới đạo chứ."

 

Mãn Bảo chợt nhớ tới Bạch lão gia, gật đầu cái rụp: " thế."

 

Bạch Nhị Lang buồn rầu: " cha đeo chuỗi hạt."

 

Mãn Bảo vỗ vai an ủi: "Sao ngốc thế, cha đeo chuỗi hạt, nhưng thể đeo ngọc bội mà. Ngọc thạch ở Tây Vực cũng lắm, lát nữa cũng định chọn vài khối để tặng cha và các ca ca đây."

 

Bạch Thiện cũng ý định tìm ngọc thạch tặng tổ mẫu.

 

Nghe , chưởng quỹ lập tức vồn vã giới thiệu: "Các vị khách quý, tiểu điếm cũng ngọc thạch nha. Mọi thích loại ngọc nào?"

 

Bạch Thiện ngó nghiêng quanh cửa hàng, chưởng quỹ nhanh nhẹn bước khỏi quầy, mời mọc: "Quý khách, xin mời sang tiệm bên cạnh."

 

Tiệm bên cạnh trưng bày ngọc thạch và trang sức vàng bạc, cũng là của cùng một ông chủ.

 

Đám Bạch Thiện tò mò theo. Vừa bước chân khỏi cửa tiệm, hai con ngựa phóng như bay xẹt qua ngay sát sạt. May mà họ nép lề đường, chỉ giật nảy lui trong. Chờ ngựa qua, họ định rảo bước theo chưởng quỹ sang tiệm bên, nào ngờ mấy con ngựa chạy một đoạn ngoắt đầu trở , đỗ phịch ngay mặt họ.

 

Nhóm Mãn Bảo đồng loạt ngẩng lên hai cưỡi ngựa.

 

Người ngựa rõ mặt Chu Mãn, xác nhận đúng , liền lập tức nhảy xuống hành lễ: "Chu đại nhân!"

 

Mãn Bảo thấy quân phục họ, sợ hết hồn: "Các ngươi tìm là vì..." A Sử Na tướng quân xảy chuyện ?

 

Bạch Thiện khẽ kéo tay nàng, nàng vội nuốt nửa câu bụng. , hiện tại họ đang ở ngoài đường, đây là Tây Vực, Trung Nguyên. Để định lòng dân, những chuyện như thế tuyệt đối bép xép bên ngoài, cũng để lộ phong thanh.

 

Tên lính cũng hiểu điều đó, bèn giữ vẻ mặt nghiêm túc: "Chu đại nhân, Tướng quân chúng lời chuyển đến ngài."

 

Mãn Bảo vội vã dẫn họ tiểu viện. Bạch Nhị Lang ngoái đầu dặn chưởng quỹ: "Nếu ngọc thì giữ cho chúng nhé, đừng bán vội."

 

Chưởng quỹ đon đả . Đợi họ khuất, mới vuốt râu trầm ngâm, hỏng , lỡ A Sử Na tướng quân xảy chuyện gì, quân Đột Quyết chừng đến công thành nữa thì ?

 

Tạo nghiệt mà, chưởng quỹ quyết định đóng cửa tiệm mấy ngày tới bán buôn gì nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-2308-thuy-tho-bat-phuc.html.]

 

Về đến sân viện, tên lính lấy một tờ công văn khẩn cấp đưa cho Mãn Bảo, cúi đầu bẩm: "Đại nhân, Hàn tướng quân của chúng mời ngài đến tiền tuyến một chuyến."

 

Bạch Thiện ghé sát tai Mãn Bảo thì thầm: "Hàn tướng quân là tiên phong của A Sử Na tướng quân, cũng là tâm phúc của ngài ."

 

Tên lính tiếp tục: "Đại tổng quản cơ thể khỏe, nhưng chịu lời khuyên. Hàn tướng quân còn cách nào khác, đành sai tiểu nhân về đây mời Chu đại nhân một chuyến."

 

Mãn Bảo hỏi: "A Sử Na tướng quân khỏe ở ?"

 

"Quân y bảo là hợp thổ nhưỡng. Bắt đầu từ hai ngày khi tiểu nhân xuất phát, ngài thấy đuối sức và tiêu chảy. Tiểu nhân từ Quy Tư về đây mất đúng hai ngày."

 

Vậy là bốn ngày .

 

Mãn Bảo trầm ngâm, A Sử Na là Tổng quản dẫn quân. Lỡ ngài xảy chuyện, đợt xuất quân coi như hỏng bét, thể nào tiếp tục nữa.

 

Cuộc chiến tiêu tốn vô vàn tài lực, nếu đạt mục đích, Tây chinh của đại quân coi như t.h.ả.m bại, Bệ hạ chuyện chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.

 

Mãn Bảo chối từ, gật đầu nhận lời.

 

Nghĩ đến việc trong quân doanh nhiều thương binh, đây là cơ hội để Chu Lập Như rèn giũa tay nghề, nên nàng bảo: "Ta sẽ mang theo vài , ngày mai thể khởi hành."

 

Tên lính hỏi nàng định mang theo ai.

 

Mãn Bảo chỉ Bạch Thiện và Chu Lập Như: "Ngoài hai họ , còn mang thêm vài hộ vệ nữa."

 

Niếp tham quân từ chui , xen ngang: "Đại nhân, hạ quan nguyện cùng."

 

Mãn Bảo do dự: "Như tiện , Trang vẫn còn ở trong thành, cũng cần bảo vệ chứ."

 

Trang liền gạt : "Chúng loanh quanh trong thành, hiểm nguy gì. Ngược là các con, tiền tuyến đao kiếm vô tình, cứ để Niếp tham quân theo bảo vệ các con ."

 

Mãn Bảo lúc mới gật đầu đồng ý.

 

Tên lính liền tỏ vẻ lo ngại: "Đại nhân, chúng dùng khoái mã gấp rút lên đường. Hai ngày thể tới nơi, nhưng chậm nhất là ba ngày đến. Vị Chu tiểu nương t.ử ..."

 

Hắn sợ Chu Lập Như cưỡi ngựa.

 

Mãn Bảo sang Chu Lập Như.

 

Cô bé vội vàng khẳng định: "Tiểu cô, cưỡi ngựa mà."

 

Mãn Bảo cũng cô cháu gái bỏ lỡ cơ hội thực hành quý báu , bèn bảo với lính canh: "Không , con bé phi ngựa . Hơn nữa chúng cũng đem theo một chiếc xe ngựa để chở dụng cụ, t.h.u.ố.c men nữa. Nếu ngài hợp thổ nhưỡng..."

 

Nàng thoáng ngẫm nghĩ sai Chu Lập Như: "Cháu lấy t.h.u.ố.c viên mà chúng lúc đây. Tiểu cô sẽ thêm đơn t.h.u.ố.c, cháu tiệm t.h.u.ố.c bốc thêm d.ư.ợ.c liệu ngay bây giờ."

 

Chu Lập Như hớt hải lời. Tên lính thấy cô bé nhanh nhẹn, thạo việc như , bèn nuốt những lời định bụng.

 

Sáng hôm , Đại Cát chuẩn xong một chiếc xe ngựa. Chu Lập Như trong xe, còn Mãn Bảo và những khác cưỡi ngựa.

 

Bạch Nhị Lang và Lưu Hoán cũng dắt ngựa bên cạnh, đồng thanh dặn dò Ân Hoặc: "Đệ ở nhớ chăm sóc cho đấy nhé."

 

Ân Hoặc uể oải xua tay: "Mọi mau ."

 

Bạch Nhị Lang và Lưu Hoán cãi lấy cãi để cuối cùng cũng giành suất cùng. Ân Hoặc tự bản đòi cũng chẳng ai thèm cho, hơn nữa cũng đến tiền tuyến vướng chân , nên dứt khoát ho he lời nào về việc xin theo.

 

Bạch Thiện leo lên lưng ngựa, ngoái dặn Ân Hoặc: "Đệ ở nhà rảnh thì dạo phố ngó nghiêng giúp bọn , hễ thấy ngọc thạch bảo thạch nào thì cứ mua giùm nhé."

 

Ân Hoặc ừ hử đáp ứng, phẩy tay: "Đi mau ."

 

Đoàn lúc mới khởi hành. Ra khỏi cổng thành, họ bám gót hai lính liên lạc, nhắm thẳng hướng Nam phi nước đại.

 

Họ cố gắng đến nơi trong vòng ba ngày, cầu mong chứng tiêu chảy của A Sử Na tướng quân quá nghiêm trọng.

 

(Hẹn gặp lúc 6 giờ chiều)

 

 

Loading...