Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2310: Khinh địch
Cập nhật lúc: 2026-03-13 20:16:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãn Bảo : "Chúng chỉ giáo lẫn , nếu chúng ở trong quân thì cũng thỉnh giáo ngài một vấn đề." Dẫu đối phương cũng là dày dặn kinh nghiệm.
Quân y tiếc nuối: "Đáng tiếc hiện tại thể việc cùng đại nhân, nếu thể chiêm ngưỡng thủ pháp của đại nhân ."
Nhất ngữ thành sấm, ngay đêm hôm đó chiêm ngưỡng.
Mãn Bảo Khoa Khoa đ.á.n.h thức. Nàng mơ màng tỉnh dậy mới loáng thoáng thấy tiếng hò hét ầm ĩ trong thành.
Nàng lập tức bò dậy, tiện tay lay Chu Lập Như tỉnh. Hai nhanh ch.óng mặc y phục chạy ngoài, liền thấy doanh trại bắt đầu rục rịch chuyển động.
Nhóm Bạch Thiện ở vách bên cạnh cũng thức giấc, vội vã bước : "Có chuyện gì ?"
Mọi cùng về phía vương thành đang huyên náo bất an, bên trong ngừng truyền tiếng đ.á.n.h trống và tiếng gõ đồ vật loảng xoảng.
Trung trướng nhanh động tĩnh. Năm cạnh , thấy cổng doanh trại mở . Trong màn đêm, Quách tướng quân dẫn theo một đội binh mã rời doanh trại, lao thẳng trong thành.
Đại quân nhanh chỉ còn đầy một nghìn , Niếp tham quân vội vàng chạy tới tìm họ.
Bạch Thiện hỏi y: "Trong thành xảy chuyện gì ?"
"Có kẻ phản, Quách tướng quân hẳn là dẫn dẹp loạn ."
Bạch Thiện cau mày, đầu trong thành nơi ánh lửa ngút trời, trong lòng chút bất an: "Sao bọn chúng chỉ hò hét huyên náo trong thành mà xông ngoài? Đợi đại quân tiến thì chúng chỉ con đường c.h.ế.t."
Khoa Khoa rà quét qua hai , nửa ngày mới lên tiếng: "Ký chủ, ở ngoài cổng thành phía bên , cách mười dặm đang mai phục."
Mãn Bảo giật thót , đầu hỏi Niếp tham quân: "Bây giờ ai là lưu thủ trong quân?"
Niếp tham quân ngẩn , lập tức : "Hạ quan hỏi ngay đây."
Mông tiểu tướng quân nhanh tìm đến, hỏi: "Sao ?"
Mãn Bảo hỏi: "Trong thành hỗn loạn, ngài yên tâm để Quách tướng quân dẫn đại quân tiến ? Lỡ như mai phục thì ?"
Mông tiểu tướng quân đáp: "Bốn phía vương thành đều đội tuần tra. Nếu viện quân, chúng sẽ phát hiện ngay lập tức. Mà hiện tại bẩm báo, chứng tỏ viện quân, phiến quân trong thành cũng chẳng bao nhiêu, Quách tướng quân mang hai nghìn thành, gì sợ cả."
Mãn Bảo sững : "Hai bên cổng thành đều tuần tra ?"
"Tất nhiên, chuyện dặn dò từ sớm ."
Bạch Thiện liếc Mãn Bảo một cái, hỏi: "Vậy tuần tra ? Trong thành huyên náo thế , thấy ai về bẩm báo?"
Mông tiểu tướng quân : "Bọn họ tự khắc sẽ bẩm báo với trung trướng. Ta phụng mệnh lưu thủ, chỉ bảo vệ mặt cổng thành bên ..."
Mãn Bảo đột nhiên phắt đầu về phía cổng vương thành: "Hình như xảy chuyện ."
Mông tiểu tướng quân còn định gì đó, nhưng đôi tai vểnh lên cũng âm thanh khác lạ. Sắc mặt biến đổi, xoay chạy v.út : "Người , tập hợp lên ngựa, chúng ứng cứu—"
Vừa nãy dường như thấy tiếng nỗ tiễn xé gió.
Mãn Bảo và Bạch Thiện chạy theo ngoài vài bước, Mông tiểu tướng quân dẫn theo quá nửa kỵ binh lao về phía cổng thành, còn những ở thì lập tức nhổ trại chuẩn rời .
Có chạy đến tìm họ: "Chu đại nhân, Mông tiểu tướng quân bảo chúng hộ tống các ngài rời ."
Niếp tham quân cũng sợ vạ lây, lập tức với Mãn Bảo: "Đại nhân, chúng di chuyển theo y trướng."
Mãn Bảo gật đầu, xoay chạy lấy hành lý, hỏi: "Y trướng ?"
"Lùi mười dặm để chờ tin tức."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-2310-khinh-dich.html.]
Mãn Bảo cau mày: "Như quãng đường vận chuyển thương binh chẳng sẽ xa hơn ?"
Niếp tham quân từng chiến trường nên hiểu rõ một đạo lý, y : "Vậy cũng thể để loạn quân xông y trướng , nếu những vất vả lắm mới cứu sống chớp mắt c.h.é.m c.h.ế.t. Hơn nữa, y trướng quan trọng."
Quân y và d.ư.ợ.c liệu trong y trướng đều là bảo bối cả.
Mãn Bảo lúc mới theo lên ngựa chuẩn rời .
Trong khi đó, Mông tiểu tướng quân dẫn binh mã xông đến cổng thành, liền thấy Quách tướng quân mang theo Quách tiểu tướng quân và một đội binh mã đang xông pha từ trong biển lửa thoát .
Mông tiểu tướng quân dẫn đang định nghênh đón, thì thấy nỗ tiễn và cung tên từ phía b.ắ.n tới rợp trời. Đồng t.ử co rụt , gầm lớn: "Tướng quân—"
Sắc mặt Mãn Bảo đại biến, nàng ném thùng t.h.u.ố.c lên xe ngựa, kéo con ngựa của với Niếp tham quân: "Tới chỗ cổng thành xem thử ."
Niếp tham quân sửng sốt: "Chu đại nhân?"
"Nghe , Quách tướng quân thể xảy chuyện, ít nhất là lúc thể, nếu tàn quân Quy Tư và quân Đột Quyết phản công, chẳng những các thành trì chiếm trong hai tháng qua sẽ tan thành mây khói, mà đường lui của A Sử Na tướng quân cũng cắt đứt."
Mãn Bảo : "Đó là hai vạn đại quân đấy!"
Một khi đường lui của đại quân cắt đứt, bọn họ thoát ngoài sẽ vô cùng khó khăn.
Bạch Thiện xong liền chắc là Quách tướng quân xảy chuyện, với Đại Cát: "Ngươi đ.á.n.h xe, chúng qua đó xem ."
Nói xong lên ngựa, dặn Bạch Nhị Lang, Lưu Hoán và Chu Lập Như: "Các theo y trướng di chuyển ."
Chu Lập Như định , Bạch Nhị Lang đầu bảo nàng: "Nghe lời họ, chúng ."
Chu Lập Như chỉ đành lo lắng Mãn Bảo một cái, lưng cùng nhóm Bạch Nhị Lang rời .
Nơi họ hạ trại cách cổng thành một , chừng mười dặm. Chỉ mất chừng một khắc đồng hồ, bọn họ phi ngựa tới nơi và thấy hai cánh cổng thành đang mở toang.
Chỗ đó lúc biến thành một biển lửa. Niếp tham quân tiến lên , hiệu cho họ dừng , định lên tiếng thì thấy một đội binh mã xông từ cổng thành. Y kỹ, phát hiện là Mông tiểu tướng quân, lập tức hô lên: "Đại nhân, các ngài đợi ở đây, chúng tiếp ứng."
Mãn Bảo nheo mắt qua, trong mớ hỗn độn chẳng rõ thứ gì, nhưng Khoa Khoa báo: "Mông tiểu tướng quân đưa ."
Mãn Bảo liền đồng ý đầu ngựa chờ đợi.
Mông tiểu tướng quân xông , giành Quách tướng quân và Quách tiểu tướng quân trúng tên lạc. Nhìn thấy Niếp tham quân, lập tức giao hai cho y, xoay dẫn quân chống đỡ đám địch quân đang xông .
Hơn nữa, họ vẫn còn nhiều binh sĩ kẹt bên trong.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Niếp tham quân liếc đội vệ đang hộ tống Quách tướng quân và Quách tiểu tướng quân, thấy họ cả m.á.u là m.á.u thì hoảng hồn, lập tức hét lớn: "Chu đại nhân đang ở phía , mau—"
Đội vệ lập tức mang đuổi theo. Mãn Bảo thấy, liền ngoái , cảm thấy cách vẫn quá gần nên bảo họ khiêng hai lên xe ngựa. Nàng chỉ kịp lướt hai một cái leo lên theo. Cả Quách tướng quân và Quách tiểu tướng quân đều tên cắm phập . Mãn Bảo dám động , chỉ nhét t.h.u.ố.c viên bảo mệnh miệng họ giục Đại Cát mau ch.óng đuổi theo y trướng.
Y trướng lùi mười dặm, bọn họ chạy mất hai khắc đồng hồ mới đuổi kịp.
Mãn Bảo lấy túi kim từ hòm t.h.u.ố.c , Bạch Thiện xách đèn l.ồ.ng cạnh, giúp nàng gắng gượng châm kim giữ mạng cho họ.
Lúc mới rõ vết thương hai . Quách tướng quân trúng ba mũi tên, Quách tiểu tướng quân cũng trúng hai mũi, thoạt vô cùng đáng sợ.
Chàng nhịn nhỏ giọng hỏi Mãn Bảo: "Thế ... còn cứu ?"
Mãn Bảo lấy túi t.h.u.ố.c cầm m.á.u , nhẹ nhàng đắp lên vai Quách tiểu tướng quân, sắc mặt nàng ngưng trọng: "Quách tướng quân... khó."
Xe ngựa lao nhanh đuổi kịp y trướng. Y trướng tìm chỗ hạ trại, binh một bước về báo tin, nên xe ngựa dừng lập tức khiêng cáng chạy tới, cẩn thận đưa hai trong xe xuống.
(Hẹn ngày mai gặp)