Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 952: Xếp hạng (Chương viết thêm tặng bạn đọc "Dao du dương 2017")

Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:22:20
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng đế chút đau đầu: "Vậy Khổng khanh vẫn cho Quốc T.ử Học?"

 

"Thì bởi tài năng thực sự. Tuy rằng chèn ép dẹp bớt nhuệ khí của , nhưng cũng thể ép uổng khiến chịu ấm ức . Tài văn chương của đủ sức Quốc T.ử Học, dĩ nhiên là cho ."

 

Hoàng đế còn gì nữa đây? Muốn chèn ép cũng là ông , mà nâng đỡ cũng là ông .

 

Hoàng đế đặt bài thi của Bạch Thiện sang một bên tiếp tục lật xem bài của những khác. Nhìn đến tận cùng cũng phát hiện bài thi của nhóc còn , ngài bèn ho nhẹ một tiếng hỏi: "Bạch gia chẳng hai danh ngạch ? Người còn học thức thế nào?"

 

"Còn kém xa lắm," Khổng Tế t.ửu nắm rõ tường tận về bốn mươi tám học sinh , hơn nữa bài thi của họ ông cũng đều tự tay chấm duyệt. Cho nên, Hoàng đế nhắc tới là ông ngay đang ai. Dù trong bốn mươi tám cũng chỉ hai họ Bạch.

 

Ông tiếp: "Có điều đó là đem so với Bạch Thiện thôi, chứ so với những kẻ khác thì nền tảng cũng khá vững chắc, tệ chút nào."

 

Hoàng đế hỏi: "Hắn xếp viện nào?"

 

Khổng Tế t.ửu thưa: "Xếp hạng mười ba, vặn đỗ Thái Học."

 

Hoàng đế gật gật đầu, khi lật qua bài thi của họ, ngài điều chỉnh một chút thứ hạng của hai trong bảy học sinh thuộc Thái Học, giao bộ bài thi cho Khổng Tế t.ửu: "Cứ quyết định như thế ."

 

Khổng Tế t.ửu liếc qua. Sự điều chỉnh thứ tự của hai xem cũng công minh, vì văn chương của cả hai đều xấp xỉ ngang . Việc Hoàng đế sửa đổi rõ ràng là do sở thích cá nhân, chút thể diện Khổng Tế t.ửu dĩ nhiên cho. Bởi , ông khom lĩnh mệnh, cầm lấy xấp bài thi lui xuống.

 

Đợi Khổng Tế t.ửu rời , Hoàng đế mới lắc đầu, với đại thái giám Cổ Trung hầu bên cạnh: "Kẻ sách đúng là suy nghĩ sâu xa quá. Bạch Thiện chịu dương danh, chẳng tránh sự phô trương ? Nếu chúng rùm beng đến mức dư luận xôn xao, chờ Ích Châu vương kinh, e rằng ánh mắt đầu tiên nhắm ngay bọn chúng ."

 

Cổ Trung mỉm hầu chuyện: "Khổng đại nhân rốt cuộc nắm rõ nội tình bên trong, suy nghĩ nhiều một chút cũng là chuyện bình thường thưa bệ hạ."

 

" ông một câu đúng, Bạch Thiện quả thực mang trong cỗ ngạo khí." Tuy rằng chỉ mới gặp mặt hai , tiếp xúc đầy một đêm và hơn nửa ngày trời, nhưng Hoàng đế vẫn còn nhớ rõ bộ dáng của Bạch Thiện lúc đó. Đứa trẻ kiêu ngạo hơn Chu Mãn nhiều.

 

Cổ Trung hỏi: "Bệ hạ gặp chúng ?"

 

Hoàng đế lắc đầu: "Thôi bỏ . Ích Châu vương sắp kinh , trẫm vẫn nên ít xuất cung thì hơn, đỡ mang phiền phức cho khác."

 

Cổ Trung sợ hãi tột độ, vội vàng cúi gằm mặt. Làm một bậc đế vương, nếu ngay cả chuyện vi hành cũng kiêng dè một vị Vương gia... thì vị Vương gia cũng chẳng còn sống bao lâu nữa.

 

Hoàng đế chắp tay lưng, thong dong về hậu cung. Trong khi đó, những ở ngoài cung chẳng một giấc ngủ ngon.

 

Ngay cả một luôn luôn tự tin như Bạch Thiện cũng cảm thấy thấp thỏm yên. Chuyện rốt cuộc khác xa so với đợt thi ở phủ học Ích Châu.

 

Lần thi phủ học Ích Châu đó, căn bản nghĩ sẽ đậu, chỉ ôm tâm lý để tích lũy kinh nghiệm, cho nên kì thi đều cực kỳ thoải mái tự tại.

 

khác. Mặc dù mục đích chính lên kinh là để giải oan, song việc học hành t.ử tế cũng là một trong những mục tiêu quan trọng của . Lần tham gia khảo thí chỉ bốn mươi tám , hơn nữa ai nấy đều chắc chắn trúng tuyển, chỉ khác biệt ở chỗ học viện phân mà thôi.

 

Cho nên Bạch Thiện vô cùng hồi hộp, sợ thứ hạng của rơi xuống Thái Học.

 

Thực Thái Học cũng chẳng gì là , nhưng Quốc T.ử Học thì rõ ràng là hơn hẳn.

 

Bạch Thiện mất ngủ, Bạch Nhị Lang càng căng thẳng đến chợp mắt nổi, ngay cả Trang và Bạch Đại Lang cũng trằn trọc suốt đêm.

 

Cũng chỉ mỗi Mãn Bảo, khi thành khóa học từ hệ thống bước , cô bé ngáp một cái thật dài ôm chiếc chăn mỏng ngủ . Đừng là mất ngủ, ngay cả mộng mị cũng chẳng thèm phiền cô bé.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Sáng hôm , Mãn Bảo tràn đầy năng lượng tươi vẫy tay chào để tới hiệu t.h.u.ố.c. Đến cửa cô bé vẫn còn ngoái dặn dò: "Lúc nào kết quả, nhớ sai Đại Cát qua hiệu t.h.u.ố.c báo cho một tiếng nha."

 

Bạch Thiện ừ một tiếng, phất tay giục: "Muội mau , nhanh là muộn giờ đấy."

 

Mãn Bảo khẽ thở dài: "Hôm qua chơi mệt quá nên lỡ ngủ nhiều."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-952-xep-hang-chuong-viet-them-tang-ban-doc-dao-du-duong-2017.html.]

Đám Bạch Thiện thao thức cả đêm qua nay cô bé mà thấy chỉ đ.á.n.h cho một trận.

 

Đến hiệu t.h.u.ố.c, quả nhiên Mãn Bảo trễ một chút. Nhóm Cổ đại phu đều tới nơi, còn ngoài đại sảnh cũng ít bệnh đang đợi.

 

Đậu lão thái thái dẫn theo Đậu Châu Nhi đang xếp hàng đầu tiên ngoài phòng khám của Mãn Bảo. Vừa thấy cô bé bước , bà vội vã kéo cháu gái theo sát, vẻ mặt tươi rạng rỡ cất lời: "Chu tiểu đại phu, bệnh của cháu gái xem sắp khỏi , nhờ cháu khám một chút."

 

Mãn Bảo vui vẻ gật đầu, vén rèm mời hai bước .

 

Đậu Châu Nhi vẫn duy trì uống t.h.u.ố.c và bôi t.h.u.ố.c, đến nay các nốt sởi n.g.ự.c lặn bộ, chỉ còn rải rác một ít ở vùng bụng và eo.

 

Mãn Bảo kiểm tra qua và nhận đó là lớp sởi tương đối dày. Lúc do quần áo cọ xát và nếp gấp da vùng bụng nên các nốt sởi vỡ tổn thương. Giờ xung quanh vẫn còn lác đác vài nốt, còn những nốt vỡ đang bắt đầu đóng vảy.

 

Đậu Châu Nhi tỏ lo lắng, nhỏ giọng hỏi: "Chu tiểu đại phu, tỷ xem để sẹo ? Gần đây cứ thấy ngứa ngáy thế nào ."

 

"Sẽ , vết rách da do nốt sởi vỡ lớn. Đợi thêm một thời gian nữa nó đóng vảy bong là khỏi, chỉ điều màu da sẽ sẫm một chút. Lát nữa tỷ sẽ kê thêm cho ít t.h.u.ố.c mỡ, đợi đến khi vảy bong hết thì bôi lên, màu da sẽ dần phục hồi."

 

Sau khi thăm khám xong, Mãn Bảo bước gian ngoài để kê đơn: "Uống thêm hai ngày t.h.u.ố.c nữa để củng cố ."

 

Mãn Bảo cẩn thận dặn dò: "Trong thời gian vẫn duy trì việc ăn kiêng. Các loại đồ tanh như trứng gà thì tuyệt đối đụng đến nhé."

 

Đậu Châu Nhi ngoan ngoãn . Mãn Bảo đưa tờ đơn t.h.u.ố.c cho hai bà cháu, mỉm : "Xong , hai mau ngoài bốc t.h.u.ố.c ."

 

Đậu lão thái thái vẫn kéo Đậu Châu Nhi nhúc nhích, rụt rè hỏi: "Chu tiểu đại phu, bệnh của con bé sẽ tái phát nữa chứ?"

 

"Cháu bắt mạch cho , cũng kiểm tra kỹ những chỗ nổi sởi, dấu hiệu gì của việc tái phát cả."

 

Đậu lão thái thái bấy giờ mới trút gánh nặng trong lòng: "Xem đúng là củ tỏi hôm đó gây họa . Từ nay về cháu đừng nhặt nhạnh linh tinh đồ vật bên ngoài mang về nữa đấy nhé."

 

Đậu Châu Nhi ngoan ngoãn gật đầu.

 

Cảm tạ Mãn Bảo xong xuôi, Đậu lão thái thái định kéo cháu gái rời thì sực nhớ điều gì đó. Bà nhét vội đơn t.h.u.ố.c tay Đậu Châu Nhi, đẩy con bé ngoài xáp gần Mãn Bảo, hạ giọng thì thầm: "Chu tiểu đại phu, hỏi cháu một chuyện ."

 

Mãn Bảo chớp chớp mắt, gật đầu.

 

Đậu lão thái thái khẽ hỏi: "Cháu thể chữa bệnh thể sinh con ?"

 

Mãn Bảo nghiêng đầu: "Bệnh vô sinh ư?"

 

Lão thái thái gật đầu lia lịa, thì thầm: "Có mãi chẳng thể hoài t.h.a.i . Đi khám đại phu, chẩn là bệnh. Ta nghĩ chắc là mấy vị đại phu tiện kiểm tra kỹ. Tiểu đại phu là nữ nhi, dễ dàng bề kiểm tra hơn."

 

Mãn Bảo vặn hỏi: "Vậy trượng phu của đó khám ? Việc vô sinh hẳn là do nữ giới, mà nhiều khi vấn đề ở nam giới đấy."

 

Ví như rể của cô bé chẳng hạn.

 

Đậu lão thái thái sững sờ mất một lúc vỗ đùi đ.á.n.h đét: "Người cũng từng khám , cũng bảo chẳng tật bệnh gì."

 

Mãn Bảo bèn dặn: "Vậy bà bảo đó cùng trượng phu đến đây khám thử xem . Cháu hỏi han và trực tiếp chẩn bệnh thì mới xác định ."

 

Đậu lão thái thái liên tục, ngượng ngùng tiếp lời: "Cháu cũng đấy, loại chuyện tiện để ngoài , nên..."

 

"Chuyện bà cứ yên tâm, y án của cháu ngoại trừ cháu thì chỉ đại chưởng quầy là xem, tuyệt đối chuyện cố ý đồn thổi bên ngoài ."

 

Nghe Đậu lão thái thái mới trút gánh nặng, tươi đáp: "Vậy thì quá, ngày mai sẽ bảo đó sang đây khám."

 

 

Loading...