Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 956: Quyết định
Cập nhật lúc: 2026-02-26 21:49:35
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãn Bảo đinh ninh rằng, đời kỹ năng nào mà thể học qua sách vở. Huống hồ, Bách Khoa Quán cái gì cũng , sách dạy nấu rượu chắc chắn cũng thiếu.
Vì , nàng tràn đầy tự tin, vỗ n.g.ự.c cam đoan với hai : "Chuyện ủ rượu cứ giao cho lo. Cửa hàng thì các chốt cái chứ gì?"
Chu Ngũ lang đủ loại thông tin giấy, cầm b.út gạch bỏ mấy cái cửa hàng ưng ý, đó đưa tờ giấy cho Chu Lục lang. Trên giấy giờ chỉ còn ba sự lựa chọn.
"Đệ chọn một cái ."
Ánh mắt Chu Lục lang vẫn cứ dán c.h.ặ.t cái cửa hàng to nhất. Là một đầu bếp, c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt những gian rộng rãi.
Chu Lập Quân thấy bèn : "Đã Lục thúc thích thì cứ mua cái ."
Chu Lập Trọng và Chu Lập Uy cũng gật đầu tán thành: "Mua , mua , chỗ rộng rãi thoáng mát. Tối nào bận quá, cổng phường đóng sớm về kịp thì chúng ngủ đó luôn cũng tiện."
Chu Ngũ lang sang Mãn Bảo: "Trước khi , nương đưa cho chúng một ngàn năm trăm lạng bạc."
Mãn Bảo hào phóng tuyên bố: "Phần còn thiếu sẽ bù, góp thêm hai trăm lạng sổ sách nữa."
Chu Ngũ lang giờ cùng Mãn Bảo đến thành Ích Châu, nên nàng kiếm bộn tiền từ việc bán hoa. Hắn chớp mắt hỏi: "Rốt cuộc bao nhiêu tiền ?"
Mãn Bảo hề hề, quyết hé răng nửa lời.
Chu Ngũ lang đành sang Chu Lập Quân.
Chu Lập Quân lắc đầu: "Cháu chịu, tiền của tiểu cô do cô tự quản lý."
Nàng thể tính Tứ thúc bao nhiêu tiền, Đại ca và Nhị ca giấu bao nhiêu quỹ đen, nhưng tiền riêng của tiểu cô thì chịu thua, vì sổ sách của tiểu cô luôn do chính cô nắm giữ.
Hơn nữa, tiểu cô bên ngoài, nguồn thu nhập cũng đa dạng lắm. Tiền bán hoa thì nàng , nhưng ngoài khoản đó , tiểu cô còn kiếm khối tiền từ những nguồn khác nữa cơ.
Ví dụ như tiền tạ ơn của Quý gia, mấy bận, nàng cũng chẳng rõ tổng cộng là bao nhiêu.
Lại còn tiền khám bệnh cùng Kỷ đại phu nữa, tiểu cô lúc nào cũng chia một phần. Đến mấy nhà giàu , thấy tiểu cô dễ thương còn cho thêm tiền lì xì nữa chứ.
Chưa kể đến lợi nhuận từ trang trại của họ. Hai năm nay Lão Chu đầu và Tiền thị cứ lấy cớ Mãn Bảo học xa, cho nàng nộp tiền công quỹ nữa. Tiền nàng nộp lên, Lão Chu đầu liền giữ ngay, bảo là để dành trả cho Mãn Bảo.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Tuy nhiên, cả nhà họ Chu ai cũng ngầm hiểu là Lão Chu đầu giữ của riêng, trả cho Mãn Bảo thì chắc cũng đợi đến lúc nàng lấy chồng.
khi , Lão Chu đầu và Tiền thị kéo Mãn Bảo to nhỏ hồi lâu, tiền đó trao tận tay Mãn Bảo cũng nên.
Thế nên nàng thực sự tính nổi.
Chu Ngũ lang tuy tò mò em gái út rốt cuộc tích cóp bao nhiêu tiền, nhưng thấy nàng cứ tủm tỉm chịu , cũng thôi hỏi nữa. Miễn là đủ tiền trả là .
"Được , ngày mai sẽ tìm môi giới để thương lượng giá cả."
Mãn Bảo hỏi: "Có cần nhờ Trịnh đại chưởng quỹ trung gian ?"
Chu Ngũ lang suy nghĩ một chút lắc đầu: "Tạm thời cần. Huynh cứ chuyện , thương lượng thì chúng tự ký, thì hẵng nhờ Trịnh đại chưởng quỹ mặt."
Chu Lập Trọng thắc mắc: "Chúng đều giá ước lượng , cần gì tốn tiền thuê môi giới nữa?"
Chu Ngũ lang giảng giải: "Cháu thì cái gì? Chuyện mua bán cửa hàng phức tạp lắm, ai bên trong còn uẩn khúc gì . Mấy môi giới đó quan hệ rộng, sành sỏi, đường nước bước. Ta thà tốn thêm vài lạng bạc để đảm bảo, còn hơn là lừa gạt."
Mãn Bảo gật đầu lia lịa: " là đạo lý ."
Chu Ngũ lang dậy: "Thôi , bao giờ đưa tiền cho ?"
Mãn Bảo đáp: "Tối nay nhé, về đếm tiền ."
Chu Lập Quân tò mò bám theo: "Tiểu cô, tiền của cô rốt cuộc giấu ở thế, nhiều tiền thế cơ mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-956-quyet-dinh.html.]
Mãn Bảo mặt đổi sắc: "Cháu thấy trong phòng nhiều rương hòm ?"
"Đó chẳng là rương đựng sách và quần áo ?"
Mãn Bảo đầy ẩn ý: "Thế nên mới cho cháu ."
Tuy nhiên, Mãn Bảo quyết định tìm thời gian đổi bạc trong gian hệ thống thành vàng, vàng dễ mang theo hơn bạc nhiều.
Mãn Bảo đếm bạc của , rút một ngàn năm trăm lạng. Nghĩ ngợi một lát, nàng lôi đống vàng , đổi thêm một ít bạc nữa, đó bỏ tất cả một chiếc rương mây rỗng lấy khỏi gian.
Buổi tối, Chu Ngũ lang dẫn theo mấy đứa em và cháu trai sang khiêng tiền.
Thấy Mãn Bảo lôi chiếc rương mây từ gầm giường , mở nắp, bên trong đầy ắp bạc trắng.
Hắn chằm chằm gầm giường, nghi ngờ hỏi: "Tiền của giấu gầm giường ?"
"Không , cái là chiều nay mới bỏ đấy. Ngũ ca, đừng lúc nào cũng tăm tia chỗ giấu tiền của , thì tìm quỹ đen của đưa thẳng cho ngũ tẩu đấy nhé."
Chu Ngũ lang đỏ mặt, lí nhí: "Nói bậy, gì quỹ đen."
Chu Lục lang đầu hùa theo, "Hứ" một tiếng dài thườn thượt, mặt đầy vẻ tin.
Chu Ngũ lang liền đá m.ô.n.g Chu Lục lang một cái: "Hứ cái gì mà hứ, vợ , giấu quỹ đen gì? Chỉ tứ ca và mới nghĩ đến chuyện giấu quỹ đen thôi."
Chu Lục lang xúi giục Mãn Bảo: "Mãn Bảo, mau tìm quỹ đen của ngũ ca ."
Mãn Bảo xua tay: "Thôi , thôi , mau khiêng tiền . Lập Quân, cháu nhớ ghi sổ cho nhé, cửa hàng lãi, chia một nửa lợi nhuận đấy."
"Cháu tiểu cô, cháu sẽ ghi ."
Chu Lục lang khiêng tiền mặc cả: "Mãn Bảo, đòi chia một nửa lợi nhuận là quá đáng đấy? Tối đa là bốn phần thôi."
Chu Lập Trọng cũng gật đầu phụ họa: " đấy tiểu cô, cô chỉ bỏ một nửa tiền vốn, nhưng bọn cháu còn bỏ công sức nữa mà, bây giờ bọn cháu gì lương , công đấy."
Mãn Bảo ngẫm nghĩ chốt: "Được , thì bốn phần."
Chu Lập Uy: "Tiểu cô cân nhắc ba phần ?"
Mãn Bảo hừ mũi: "Không , còn bỏ phương thức nấu rượu nữa cơ mà, rượu cũng kiếm khối tiền đấy. Lập Quân, lát nữa nhớ ghi cả cái nhé."
Chu Lập Quân gật đầu, cao giọng đáp: "Vâng ạ!"
Mãn Bảo dùng uy quyền của một cô, chốt hạ bốn phần lợi nhuận. Trong lòng nàng thầm với Khoa Khoa: "Chẳng bao lâu nữa, chúng thể tha hồ mua sắm ."
Khoa Khoa gửi cho Mãn Bảo một biểu tượng mặt để khích lệ, nhưng thực lòng nó chẳng mấy tin tưởng khả năng kiếm tiền của bọn họ.
Bởi vì nó tìm kiếm trong Bách Khoa Quán, phương thức nấu rượu phù hợp với thời cổ đại thì thời hiện đại chẳng cái nào. Còn về những ghi chép liên quan, nó tìm kỹ , chẳng công thức cụ thể nào cả, chỉ một vài miêu tả về kỹ thuật mà thôi.
Đợi Mãn Bảo tiễn đám khiêng tiền xong, nó mới báo cáo kết quả cho Mãn Bảo.
Mãn Bảo xếp bằng giường, vẫn tràn đầy tự tin: "Đưa xem nào, ghi chép thì chắc khó để mày mò . Chẳng chúng cũng mày mò cách các loại đậu khô đó ?"
Khoa Khoa bèn lôi mấy cuốn sách tìm cho nàng xem.
Mãn Bảo hào phóng mua đứt, trả điểm tích lũy để in thành sách.
Mãn Bảo lấy sách lật giở, hỏi: "Ở trang mấy?"
(Hẹn gặp lúc 11 giờ tối nay nhé)