Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 958: Tin Tức

Cập nhật lúc: 2026-02-26 21:49:37
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhà họ Chu chẳng thấy việc . Họ tiền, cũng bán đứt cửa hàng cho họ , đương nhiên chồng tiền ngay cho nóng chứ.

 

Nợ nần dây dưa ho ?

 

Người môi giới do Chu Ngũ lang thuê cũng giật thon thót, nhưng nhanh ch.óng lấy tinh thần, với chủ cũ: "Nguyên lão gia ngài xem, Chu Ngũ gia nhà chúng thành ý quá chứ?"

 

Nguyên lão gia ngơ ngác gật đầu. Ông còn tưởng hôm nay chỉ nhận hai ba trăm lạng tiền cọc, còn đợi kiểm tra xong xuôi mới nhận .

 

Gặp kẻ vô , khéo còn chạy theo đòi nợ dài dài chứ.

 

Tuy nhiên, ông nghĩ đối phương là ngoại tỉnh, định mở quán cơm, chắc chắn dám nợ dai.

 

Tại cuối cùng ông chọn giao dịch với Chu Ngũ lang?

 

Chẳng vì họ là ngoại tỉnh ?

 

Đinh ninh họ dám nợ dai, ai ngờ còn chẳng thèm nghĩ đến chuyện nợ.

 

Dưới sự chứng kiến của quan giấy tờ, cùng chứng và môi giới, Nguyên lão gia cân xong bạc, kiểm tra từng thỏi một. Bạc và vàng đều chất lượng, đa phần là bạc quan, ông gật đầu cái rụp, hai bên giao dịch tất.

 

Nhà họ Chu sòng phẳng, Nguyên lão gia cũng trở nên xởi lởi hơn, hỏi: "Chu Ngũ gia, các ngài đến cửa hàng kiểm tra nữa ?"

 

Chu Ngũ lang thuận thế gật đầu: "Cũng ."

 

Họ đang định vẽ sơ đồ, tối về bàn bạc với Mãn Bảo, quét tước cửa hàng một chút là thể khai trương.

 

Chiều hôm đó, khi nhà họ Chu trở về, họ đưa cho Mãn Bảo một tờ khế ước nhà. Mãn Bảo xem xét kỹ lưỡng, hỏi: "Đây chính là cái cửa hàng nuốt trọn gia sản nhưng sẽ đẻ trứng vàng của nhà đấy ?"

 

Mọi nhà họ Chu đồng loạt gật đầu nghiêm túc: "Chuẩn luôn."

 

Bạch Nhị lang bên cạnh ngặt nghẽo: "Có đẻ trứng vàng thì , nhưng nó là con tì hưu nuốt vàng thì chắc chắn . Ta dự cảm sắp tới các sẽ tốn kém kha khá đấy."

 

Mãn Bảo đáp: "Thiếu tiền thì hỏi vay ."

 

Bạch Nhị lang phản đối ngay tắp lự: "Không cho vay!"

 

Bạch Thiện hỏi: "Muội bán hoa mà? Tìm hoa ?"

 

Tìm từ lâu . Mãn Bảo liên hệ với bán hoa chuyên nghiệp trong thương thành. Cúc thuần chủng thì , nhưng cúc biến dị thì đầy rẫy, còn đủ loại hình thù kỳ quái.

 

Tuy nhiên, khi tham khảo ý kiến của Trịnh đại chưởng quỹ và những khác, Mãn Bảo cuối cùng cũng chọn vài chậu màu sắc bình thường một chút, dự đoán sẽ bán giá.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Tiếc là Trung thu tới, khó mà tìm chịu chi giá cao để mua hoa lúc .

 

Bạch Thiện : "Nghe Ích Châu Vương sắp kinh . Lần ông mang theo cả vợ con. Ta nghĩ Ích Châu Vương phi mới đến kinh thành, chắc chắn sẽ tổ chức yến tiệc chiêu đãi bằng quyến thuộc, lúc đó kiểu gì chẳng cần trang trí hoa cỏ trong vườn."

 

Cậu Mãn Bảo: "Hoa của ..."

 

"Bán cho bà !"

 

Bạch Thiện : "Chuyện khó. Ta nghĩ vụ ở thành Ích Châu, hạ nhân nhà họ chắc dám giở trò ép mua ép bán nữa . và Lập Quân thì tiện xuất hiện nữa ."

 

Thế là ánh mắt cả hai đổ dồn về phía Chu Ngũ lang và .

 

Chu Ngũ lang ngơ ngác hỏi: "Các đang cái gì thế?"

 

Mãn Bảo đáp: "Bọn đang bàn chuyện bán hoa kiếm tiền. Ngũ ca, đến lúc đó và Lập Trọng mang hoa bán cho Ích Châu Vương phi nhé."

 

Chu Ngũ lang trợn tròn mắt, hạ giọng thì thào: "Muội chán sống ? Lúc nên tránh xa bọn họ ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-958-tin-tuc.html.]

Mãn Bảo xua tay bất cần: "Không sợ , chỉ là bán chậu hoa thôi mà. Chúng bán đúng giá thị trường, họ sẽ nghi ngờ gì . Hơn nữa các là gương mặt mới, họ sẽ nghi ngờ ."

 

Bạch Thiện gật đầu: "Tiền của phủ Ích Châu Vương, kiếm thì phí."

 

" thế."

 

Bạch Nhị lang giơ ngón tay cái tán thưởng hai : "Gan hai to thật đấy, thảo nào bảo luận về khoản gây họa thì hai còn giỏi hơn cả ."

 

Nói xong, Bạch Nhị lang chợt thấy gì đó sai sai, hỏi Bạch Thiện: "Sao Ích Châu Vương sắp kinh?"

 

"Nghe ở Quốc T.ử Học đấy," Bạch Thiện đáp: "Nghe hôm qua Hoàng đế nhắc đến chuyện trong buổi chầu nhỏ. Thái hậu ốm, các đại thần mới chịu nhượng bộ một bước, đồng ý cho Ích Châu Vương kinh chúc thọ sớm, cũng là để chăm sóc bệnh tình cho Thái hậu."

 

Mãn Bảo nhẩm tính thời gian: "Ui cha, thế thì rằm tháng Bảy bọn họ đón ở đường ?"

 

Chịu ảnh hưởng sâu sắc từ Tiền thị từ nhỏ, Mãn Bảo cũng chút mê tín: "Mẹ bảo, rằm tháng Bảy xa."

 

Chu Ngũ lang thấy nàng lo bò trắng răng, : "Gặp chuyện xui xẻo thì càng chứ , nhất là oan hồn câu mất hồn phách, đỡ tốn công sức của chúng ."

 

Bạch Thiện nghiêm mặt phản đối: "Không , ông c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t khi vụ án lật ."

 

Mãn Bảo gật đầu lia lịa: "Hắn mà c.h.ế.t lúc thì hời cho quá. Hơn nữa cha ruột của vẫn còn c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng kìa."

 

Bạch Thiện gật đầu.

 

Chu Ngũ lang hiểu nổi suy nghĩ của bọn họ. Hắn thấy kẻ thù c.h.ế.t là , quan tâm quái gì đến việc c.h.ế.t thế nào.

 

mối thù chủ yếu là của hai đứa nó, chúng quyết định như thì ? Dù cũng chẳng thể sai khiến oan hồn câu hồn Ích Châu Vương thật .

 

Mấy lời cũng chỉ là cho sướng miệng lúc dư t.ửu hậu mà thôi.

 

Mê tín chỉ Tiền thị và Mãn Bảo, mà Thái hậu cũng mê tín kém.

 

Cho nên dù Hoàng đế hạ chỉ cho Ích Châu Vương kinh, bà vẫn vui vẻ gì. Khi Hoàng đế và Hoàng hậu đến thỉnh an, tiện thể dùng bữa tối, bà than phiền: "Sao con hạ chỉ sớm hơn một chút? Ta bảo tháng nên cho chúng nó kinh , kết quả cứ dây dưa đến tận tháng Bảy. Đợi thánh chỉ đến thành Ích Châu, chúng nó khởi hành đúng dịp rằm tháng Bảy..."

 

Hoàng đế : "Biết mẫu hậu thương xót ngũ , nên trẫm cho nhắn , bảo cứ qua rằm tháng Bảy hẵng lên đường. Chẳng bao lâu nữa mẫu hậu sẽ gặp lão ngũ thôi."

 

Thái hậu nuốt lời định trong, hồi lâu mới thở dài: "Mong chúng nó thượng lộ bình an."

 

Hoàng đế đáp: "Sẽ bình an thôi ạ."

 

Hoàng hậu thuận thế tiếp lời, : "Mẫu hậu, phủ Ích Châu Vương bên cần thần phái qua xem xét một chút ? Ngũ để ít ở kinh thành quá, phủ Ích Châu Vương ba bốn năm nay ai ở, dọn dẹp cho đàng hoàng."

 

Thái hậu lập tức cuốn theo câu chuyện, gật đầu liên tục: ", đúng, phái sang dọn dẹp t.ử tế."

 

Bà ngẫm nghĩ một chút, sang dặn dò đại cung nữ của : "Việc ngươi sắp xếp , cần phiền Hoàng hậu nữa."

 

Hoàng hậu bên cạnh mỉm , khom : "Vậy thì vất vả cho mẫu hậu ."

 

Thái hậu vỗ vỗ tay bà: "May mà con nhắc nhở, nếu cũng quên béng mất chuyện ."

 

Hoàng gia một màn hòa thuận vui vẻ, coi như chuyện Ích Châu Vương lặn lội đường xa tháng cô hồn êm xuôi.

 

Mãn Bảo dạo ngoài việc sách học y, về với đam mê hoa cỏ. Cứ dăm ba bữa nàng khuân về nhà một chậu cúc nở, trong đó một chậu nụ hoa xanh mướt trông lạ mắt.

 

Trang cũng kìm tò mò, vây quanh ngắm nghía nửa ngày.

 

Ông thấy lạ lẫm, hỏi: "Mấy chậu cúc con kiếm ở thế?"

 

(Hẹn gặp ngày mai)

 

 

Loading...