Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 959: Đủ loại hoa
Cập nhật lúc: 2026-02-26 21:49:38
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Mua của một nông dân trồng hoa đấy, ông trồng nhiều hoa lắm." Mãn Bảo chăm sóc chậu thủy tiên hừ mũi: "Ông còn định đổi hoa cúc lấy thủy tiên của con, con mới thèm đổi."
Trang mấy chậu cúc tinh xảo đẽ đất, sang mấy cây cỏ trông như tỏi mọc trong cái chậu sứt mẻ của Mãn Bảo...
Trang : ...
Ông lắc đầu, chắp tay lưng về thư phòng. Người trẻ bây giờ, ông càng ngày càng hiểu nổi.
Mãn Bảo xếp từng chậu cúc mái hiên để tránh nắng gắt, ngày ngày tưới nước theo lời dặn của bán. Đến môi trường mới, chúng thích nghi cực .
Mãn Bảo hài lòng về điều .
Đám Chu Ngũ lang đang bận tối mắt tối mũi với việc ở cửa hàng, sớm về khuya nên cũng chẳng để ý. Đợi đến khi họ phát hiện thì hoa Mãn Bảo mua về bày kín hai bên hành lang trong sân.
Không chỉ hoa cúc, mà còn đủ loại hoa họ từng tên hoặc từng tên.
Tất cả đều do bán giới thiệu cho Mãn Bảo. Để moi chút thông tin hữu ích từ Mãn Bảo, tốn ít tâm tư. Rất nhiều hoa là bán tặng.
Có lẽ vì đào bới cây cỏ quanh năm nên Mãn Bảo đặc biệt yêu thích hoa cỏ. Lúc thấy hình ảnh thì thôi, chứ thấy là thích mê mệt.
Người bán giới thiệu một loại sen biến dị thể trồng trong vại nước, bông hoa to đùng, chỉ hai chiếc lá e ấp nấp bông hoa, cánh hoa phớt hồng điểm chút đỏ cực kỳ xinh .
Lại còn một loại hoa trông giống hoa hồng, gọi là hoa hồng cổ đại. Nghe đây là thành quả nghiên cứu lớn nhất của nông trại họ trong những năm gần đây, tỷ lệ phục hồi gen lên tới 90%, tuy độ định thấp nhưng cũng đạt tiêu chuẩn, 60%.
Mãn Bảo mà thích mê, nên ngoài hoa cúc , nàng còn mua một lèo mấy loại sen và hoa hồng cổ đại.
Màu sắc, hình dáng hoa mỗi loại một vẻ. Có cây còn đang ngậm nụ, cây mới nhú lên một chấm xanh nhỏ xíu, nụ. Người bán dường như dụ dỗ Mãn Bảo nên tặng kèm một chậu hoa đang nở rộ.
Lúc nàng bê về, ngay cả Trang cũng mái hiên ngắm nghía nửa ngày.
Đẹp thật sự.
Hoa thế bày ngay mái hiên, đám Chu Ngũ lang cũng khó.
Hắn chút tiếc nuối: "Đem hoa thế bán cho kẻ thù ?"
Mãn Bảo đáp: "Trên một trăm lạng, ngũ ca cứ tùy ý giá."
Chu Ngũ lang chớp mắt: "Một trăm lạng một chậu á? Hay là tất cả?"
"Đương nhiên là một chậu ." Chu Lập Quân : "Ngũ thúc, thúc hồi ở thành Ích Châu, một chậu mẫu đơn bán bao nhiêu tiền ?"
Chu Ngũ lang lắc đầu.
Chu Lập Quân kể cho , Chu Ngũ lang trợn tròn mắt.
Mãn Bảo : "Mỗi loài hoa vẻ riêng, tuy thấy đều cả, nhưng Đại Tấn chúng chuộng mẫu đơn hơn, nên mẫu đơn quý hiếm mới bán giá cao, còn những loại hoa khác thì kém hơn chút. Đợi đến mùa xuân sang năm, chúng tìm mẫu đơn bán cho họ với giá c.ắ.t c.ổ."
Bạch Thiện bực hỏi: "Muội còn bán cho họ thêm mấy năm nữa hả?"
Theo ý , nhất là giải quyết xong xuôi chuyện trong năm nay, sống chung một bầu trời với họ thêm mấy năm nữa .
Mãn Bảo chột , hỏi: "Họ vẫn kinh ?"
"Chưa ," Bạch Thiện đáp: "Chỉ Hoàng đế vì Thái hậu xót con nên đặc biệt truyền lời cho Ích Châu Vương qua rằm tháng Bảy hãy lên đường."
Bạch Nhị lang tò mò: "Cùng ở Quốc T.ử Giám, thấy những tin ? Huynh kết giao mấy bạn thế?"
"Chẳng nào," Bạch Thiện : " lớp nhiều kẻ thích buôn chuyện lắm, cứ tan học là tụm năm tụm ba bàn luận chuyện triều chính, tin tức trong triều bay đầy trời. Ta ngay bàn đầu, thấy cũng khó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-959-du-loai-hoa.html.]
Mãn Bảo và Bạch Nhị lang há hốc mồm.
Bạch Nhị lang cảm thấy tủi : "Tại lớp chẳng ai những chuyện ?"
"Vì lớp các mười hai một lớp, ở kinh thành chẳng chút nền tảng nào, tin tức ở mà ?" Bạch Thiện sớm nắm rõ mấu chốt trong đó, "Lớp hai mươi hai học sinh, trừ ba chúng , năm thi qua đại khảo, mười bốn còn đều là ân ấm, ông cha em đều quan trong triều, những tin tức đó bọn cũng khó."
Bạch Đại lang bên cạnh đột nhiên chen : "Đó chính là sự khác biệt giữa Quốc T.ử Học và năm trường còn đấy."
Sau đó liếc đứa em trai ngốc nghếch nhà với vẻ mặt tiếc nuối.
Cơ hội bao, chỉ cần tranh ba suất đầu với bốn mươi bảy thôi. Nếu nó thông minh hơn chút, chăm chỉ hơn chút, thứ mười ba , cố thêm mười bậc nữa...
Bạch Đại lang lắc đầu, thôi bỏ , bỏ , thời vận cả, giờ vận may của nó cũng đủ .
Bạch Nhị lang dậy khỏi chỗ trai, chen giữa Chu Lập Trọng và Chu Lập Uy, tránh xa ông : "Cửa hàng nhà các bao giờ thì khai trương?"
Chu Ngũ lang sực nhớ chính sự: " , các suýt quên mất, cửa hàng dọn dẹp xong xuôi , bọn cũng nắm rõ chỗ bán rau bán thịt, đang định xem ngày lành tháng để khai trương đây."
Mãn Bảo lập tức xung phong: "Cái , để xem cho!"
"Biết nên mới về tìm xem đấy." Chu Ngũ lang Mãn Bảo học chút bản lĩnh xem ngày từ Đạo Hư, Đạo Hòa ở đạo quán, nên mới về tìm nàng xem.
Biết , hỏi thăm , xem ngày ở đạo quán trong kinh thành tốn kém lắm, nhất là ngày khai trương.
Mặc dù trong tay họ vẫn còn bạc Mãn Bảo đưa, nhưng vẫn cảm thấy tiết kiệm đồng nào đồng nấy. Cho dù chỉ lì xì hai lạng bạc, nghĩ xem ngày xưa nhà họ mất bao lâu mới kiếm hai lạng bạc chứ.
Mãn Bảo vụng về bấm đốt ngón tay tính toán, Bạch Thiện hỏi: "Các quyết định đặt tên cửa hàng là gì ?"
Chu Ngũ lang : "Bọn nghĩ , đây là quán cơm do nhà họ Chu chúng mở, nên gọi là quán cơm Chu Ký."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Bạch Thiện: "... Cái tên thiết thực."
Mãn Bảo sang với : "Ta định thiết kế một cái logo cho quán, nhưng vẽ , lát nữa vẽ giúp nhé?"
Bạch Thiện gật đầu: "Được, biển hiệu cũng giúp luôn nhé?"
"Không ," Mãn Bảo : "Biển hiệu nhờ ."
Bạch Thiện tiếc nuối.
Bạch Nhị lang giơ tay hỏi: "Thế gì?"
Mãn Bảo nghĩ ngợi : "Huynh giúp bọn mời khách . Đến ngày khai trương, mời bạn bè đồng môn thiết đến ăn cơm nóng quán."
Mãn Bảo bẻ ngón tay tính: "Trịnh đại chưởng quỹ và Cổ đại phu ở tiệm t.h.u.ố.c đều sẽ đến, còn nhà chúng , thêm bạn bè và đồng môn của nữa, tuy vẫn ít nhưng cũng tàm tạm ."
Bạch Thiện nghĩ một chút : "Vậy cũng mời vài nhé."
Mãn Bảo hỏi: "Ai thế?"
"Bành Chí Nho và Lư Hiểu Phật," Bạch Thiện ngừng một chút tiếp: "Còn cả đám Phong Tông Bình nữa."
Tuy và họ cũng chẳng coi là bạn bè, nhưng trong trường thỉnh thoảng cũng chuyện, mời họ, chắc họ sẽ đến.
Mãn Bảo vui vẻ: "Được đấy, còn mời ai nữa thì cứ mời hết đến ."
(Hẹn gặp lúc 10 giờ tối)