Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 960: Chuẩn bị

Cập nhật lúc: 2026-02-26 21:49:39
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mãn Bảo vẫn thạo nghề xem ngày lắm, bấm đốt ngón tay một hồi mà chẳng . Thế là nàng chạy tót về thư phòng lật sách, tính tới tính lui một hồi mới chốt hạ: "Ngày hai mươi mốt là ngày lành tháng đấy."

 

Bạch Thiện gật gù tán thành: "Vừa trúng ngày nghỉ."

 

Mãn Bảo gật đầu. Hơn nữa còn bốn ngày để chuẩn , dư dả thời gian.

 

Nàng báo ngày cho Chu Ngũ lang .

 

Chu Ngũ lang liền xua quân chuẩn . Trang biển hiệu cho họ, Chu Ngũ lang mang khắc chữ.

 

ngày biển hiệu khắc xong, Mãn Bảo xin Trang nghỉ nửa buổi để đến xem cửa hàng, tiện thể phụ giúp Chu Ngũ lang chuyển hành lý.

 

Hậu viện cửa hàng hai gian phòng ở , khá rộng rãi. Chu Ngũ lang quyết định dọn ở hẳn trong quán cho tiện việc buôn bán.

 

Mãn Bảo dạo một vòng quanh sân, thấy trong bếp hai cái chảo sắt, một cái rõ ràng là mới tinh.

 

Chu Ngũ lang khoe: "Điểm duy nhất ở kinh thành là chảo sắt bán rẻ hơn ở quê một chút."

 

Mãn Bảo xong phá lên: "Kinh thành là thành phố lớn mà, những thứ quý hiếm ở quê thì ở đây rẻ hơn."

 

Vật quý vì hiếm, Mãn Bảo thấm thía điều nhất. Ví dụ như bán hoa trong thương thành , vì chỗ họ thủy tiên, nàng chỉ cần bảo Khoa Khoa chụp một tấm ảnh gửi sang, sướng rơn , hào phóng tặng nàng bao nhiêu là loài hoa lạ hoắc lạ huơ.

 

cũng chính vì lạ hoắc lạ huơ, xác định những loài hoa đó dường như tồn tại ở thế giới nên nàng mới nhận.

 

Mãn Bảo cũng thấy tiếc.

 

Tuy nhiên, nàng cũng lờ mờ hiểu tâm trạng của bán. Vì , khi Khoa Khoa và Tiến sĩ D đồng ý, nàng giới thiệu viện nghiên cứu của Tiến sĩ D cho .

 

Lần Mãn Bảo treo một cây thủy tiên lên diễn đàn, Tiến sĩ D mua ngay tắp lự. Hiện tại nghiên cứu của bà chút tiến triển. Mặc dù nhiều kết quả, nhưng bà cách tách cây con. Dù chỉ mua một cây, chỉ một củ, nhưng bà vẫn thể tách thành tám phần, đảm bảo tỷ lệ sống sót, và độ bảo tồn gen cũng .

 

Kể từ Khoa Khoa mất liên lạc vì dính dáng đến tình hình thế giới tương lai, Mãn Bảo tự ngộ những gì nên nên trong hệ thống.

 

Nàng cũng cách khai thác thông tin .

 

Dù là Khoa Khoa, những nhà nghiên cứu nàng tiếp xúc diễn đàn, hoặc bán trong thương thành, Mãn Bảo phát hiện rằng, đối với động thực vật, điều họ quan tâm nhất chính là gen, đặc biệt là sự định của gen.

 

Nàng cảm thấy điều quan trọng đối với họ, đối với thế giới của Khoa Khoa.

 

Theo kinh nghiệm của nàng, thường thì thiếu cái gì, cái đó sẽ đắt, sẽ quan trọng.

 

Rõ ràng gen của thế giới tương lai định, nên họ cần những động thực vật gen định.

 

Trong đó chia nhiều loại. Trước đây Mãn Bảo cũng từng thu thập hoa cúc, Khoa Khoa bảo khi quét, phát hiện giống hoa cúc từng thu thập, nên điểm thưởng cũng kha khá.

 

Nàng cứ tưởng thế giới của họ hoa cúc, nhưng giờ xem họ cũng hoa cúc, ít nhất là hình dáng của hoa cúc, chỉ là gen biến đổi, thuộc loại hoa cúc biến dị.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-960-chuan-bi.html.]

Mãn Bảo cảm thấy thế giới đó thật kỳ lạ, rõ ràng sở hữu nhiều thứ, nhưng dường như chẳng sở hữu chúng.

 

mang đồ họ mua đến, Chu Ngũ lang chỉ đạo sắp xếp đấy, đầu thấy Mãn Bảo đang ngẩn , bèn bảo: "Muội thấy chán thì về nhà , hoặc ngoài chơi, đừng ở đây nữa."

 

Mãn Bảo hồn, xắn tay áo lên: "Ngũ ca, để giúp một tay."

 

"Thôi thôi, tay quý giá lắm, là tay cầm kim châm cứu đấy, bê vác nặng, lỡ thương thì ?" Chu Ngũ lang sắp xếp đồ đạc : "Hôm nay Lập Trọng trạm dịch lấy thư của cha về . Trong thư bảo lúa mì ở nhà thu hoạch xong, năm nay mùa. Tứ ca bán lúa mì cho Đường huyện lệnh và các làng ở Ích Châu cũng kiếm kha khá. Cha còn bảo Lưu lão phu nhân sắp lên kinh, hỏi cần nhờ bà mang tiền lên ."

 

Mãn Bảo chìa tay : "Thư ?"

 

Chu Ngũ lang vỗ tay nàng cái bốp: "Ở nhà chứ , ai mà mang thư theo bên ? Về nhà đưa cho ."

 

Mãn Bảo rụt tay về, cụp mắt suy nghĩ : "Lát nữa bảo tứ ca một tiếng, việc buôn bán lúa mì ở Ích Châu nữa . Năm ngoái Đường huyện lệnh phát chẩn ít lúa mì, năm nay chắc chắn nhiều nơi mùa, nên giống lúa mì nhà mới tiếng.

 

Bây giờ họ phản ứng kịp, đợi họ phản ứng , chắc chắn sẽ ít bán giống lúa mì ngoài, năm chắc chắn kiếm ăn nữa. Chúng bán lúa mì nhà trồng thì , bán giống thì bán lúa mì thương phẩm cũng xong, chứ thu mua của khác thì lỗ to."

 

Chu Ngũ lang gật đầu lia lịa: "Huynh cũng nghĩ thế, trừ khi tứ ca bọn họ chở giống lúa mì nơi khác bán."

 

"Miên Châu, Ích Châu chắc chắn là , Lũng Châu cũng xong, nhà Bạch Thiện gần như bao thầu việc buôn bán ở đó ," Mãn Bảo gạch bỏ một vùng rộng lớn trong đầu, : "Trừ khi xa hơn, đến Kinh Châu xem , xa hơn nữa là vùng Lạc Châu, Trịnh Châu."

 

Chu Ngũ lang chẳng mấy chỗ đó ở , hỏi thẳng: "Ở thế?"

 

Mãn Bảo giọng nặng nề: "Xa lắm."

 

"Thế thì thôi, bán xe lúa giống mà tốn kém bao nhiêu chi phí đường, còn nguy hiểm nữa."

 

Mãn Bảo gật đầu: "Vẫn là ruộng thôi. Đợi tìm hạt nho, chúng về nhà trồng nho, ủ rượu nho."

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Mấy ngày nay Chu Ngũ lang Mãn Bảo lải nhải suốt về chuyện ủ rượu nho. Ban đầu còn tin tưởng, hào hứng lắm, còn đặc biệt hỏi Trang .

 

Hỏi xong thì nhiệt huyết tắt ngấm. Hắn thấy Mãn Bảo quá đáng tin cậy, bèn : "Thôi bỏ , hạt nho còn thấy . Thà trồng d.ư.ợ.c liệu còn hơn. Năm nay đại ca bọn họ cải tạo ngọn núi của nhị ca, trồng thêm bao nhiêu là nữ trinh t.ử."

 

Mãn Bảo thất vọng: "Nữ trinh t.ử cũng . Muội hỏi Trịnh đại chưởng quỹ , nữ trinh t.ử ít trồng, đa phần là hái hoang, sản lượng định, năm nào cũng thiếu hàng. Nhà trồng nhiều, nếu Ích Châu tiêu thụ hết thì thể chở lên kinh thành bán."

 

Chu Ngũ lang cũng gật đầu: " thế, d.ư.ợ.c liệu lúc nào cũng dễ bán, cũng giống như lương thực . Muội thấy nhà ngoài nữ trinh t.ử còn trồng gì nữa?"

 

"Táo đỏ," Mãn Bảo đáp ngay cần suy nghĩ: "Ăn sống cũng ngon, phơi khô cũng ngon."

 

Ở tiệm t.h.u.ố.c, Trịnh đại chưởng quỹ thích nhất là cho nàng táo đỏ ăn vặt.

 

Chu Ngũ lang dậy bỏ .

 

Mãn Bảo phía vẫy tay: "Ngũ ca suy nghĩ kỹ nhé, núi của và lục ca vẫn còn để trống đấy."

 

Chu Ngũ lang chạy mất dép.

 

 

Loading...