Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 966: Viết thư (Chương làm thêm cảm ơn bạn đọc "Becky" đã donate)

Cập nhật lúc: 2026-02-26 21:49:41
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang xách giỏ sách vui vẻ chạy , báo với Mãn Bảo: "Ích Châu vương kinh ."

 

Mãn Bảo đang bàn học, nhướng mắt hai một cái đáp: "Ta , ông kinh thì các vui mừng cái gì?"

 

Bạch Thiện : "Chẳng đang đợi để bán hoa , ông kinh vui ?"

 

Mãn Bảo bỗng tỉnh táo , lúc mới nhớ còn đang đợi kiếm tiền của Ích Châu vương.

 

Bạch Nhị Lang hì hì: "Trí nhớ của kém từ lúc nào ?"

 

Bạch Thiện hỏi: "Đã xảy chuyện gì ?"

 

Mãn Bảo ngoài một cái, bấy giờ mới kể chuyện hôm nay thấy hai tên thích khách.

 

Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang xong há hốc mồm, hồi lâu mới : "Vận may của cũng quá đó?"

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Mãn Bảo hỏi: "Thế gọi là vận may ?"

 

Bạch Thiện liên tục gật đầu: "Đương nhiên là , Ích Châu vương giấu trong xe ngựa giả nhà đưa về, rõ ràng là ai chuyện , kết quả thế mà thấy, đây vận may thì là gì?"

 

"Ta thấy thì ích gì ? Ta cũng thể cứu họ."

 

Bạch Thiện : "Muội thấy thì coi như Đường đại nhân và Dương đại nhân thấy, hai họ thấy thì coi như lão Đường đại nhân và Ngụy đại nhân thấy."

 

Mãn Bảo sửng sốt, cuối cùng cũng thoát khỏi sự lo lắng, nàng ngẫm nghĩ : "Dương huyện lệnh cách chỗ chúng xa quá, chúng thư báo cho ngài , ngài thư gửi về kinh báo cho Ngụy đại nhân thì tốn nhiều thời gian."

 

Bạch Nhị Lang: "Cho nên?"

 

"Cho nên chúng thể báo thẳng cho Ngụy đại nhân nha," Mãn Bảo : "Sau đó thêm thư báo cho Dương đại nhân và Đường đại nhân một tiếng là ."

 

Bạch Thiện nghĩ ngợi : "Lưu Quý hình như của Ngụy gia, mấy tổ mẫu đưa thư đến Ngụy gia đều do ."

 

Cậu xuống bàn của , : "Muội thư cho Đường huyện lệnh , cho Ngụy đại nhân."

 

Bạch Nhị Lang bèn hỏi: "Còn thì , thì ?"

 

Mãn Bảo đưa tay mài mực, đáp: "Đệ cho Dương huyện lệnh ."

 

Bạch Nhị Lang vui vẻ hẳn lên, cũng lâu chuyện với Dương huyện lệnh, đúng lúc thể hàn huyên một phen.

 

Thư của Bạch Thiện xong sớm nhất, chủ yếu là vì văn phong của xưa nay vốn ngắn gọn, thiết với Ngụy đại nhân, chỉ trình bày tình hình nên càng ngắn gọn hơn.

 

Mãn Bảo lắm lời, thư cho Đường huyện lệnh, lỡ tay một cái liền nhiều, hơn nữa cực kỳ chi tiết, nàng : "Cũng những kẻ đó thâm thù đại hận gì với Ích Châu vương mà hai hành thích ông , nhưng chắc chắn họ là Ích Châu, chí ít cũng là đạo Kiếm Nam, Đường đại nhân ngài ở Ích Châu tiện bề tra xét thêm nhé, tìm tội chứng khác của Ích Châu vương thì ."

 

Mãn Bảo cảm thấy, những kẻ đó nếu là t.ử sĩ do các vương gia, đại thần khác vì tranh giành lợi ích mà phái g.i.ế.c Ích Châu vương, thì chắc chắn là tư thù. Có thể ép một nhóm ám sát một vị vương gia, thì nhất định là thâm thù đại hận, tỷ như mối thù g.i.ế.c cha giống như nàng và Bạch Thiện.

 

Lúc Mãn Bảo tuyệt đối chê việc quá nhiều đồng minh.

 

Bạch Thiện thổi nhẹ lá thư, đợi mực khô thì nhét phong bì, tên Ngụy đại nhân lên đó, ngẩng đầu lên thấy Mãn Bảo và Bạch Nhị Lang vẫn đang cắm cúi , chút tò mò, hỏi: "Sao hai lâu thế?"

 

Mãn Bảo đáp: "Đợi thêm chút nữa, sắp xong , sắp xong ."

 

Bạch Nhị Lang thì bảo: "Không vội, mới mở đầu thôi."

 

Bạch Thiện: ...

 

Mãn Bảo - "sắp xong " - một khắc đổi đến tờ giấy thứ hai, vẫn đang vùi đầu khổ ; còn Bạch Nhị Lang bên cạnh cũng bốn tờ giấy tự, rút thêm một tờ tiếp tục .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-966-viet-thu-chuong-lam-them-cam-on-ban-doc-becky-da-donate.html.]

 

Cậu tò mò quá đành ghé sát xem: "Rốt cuộc hai đang cái gì ?"

 

Mãn Bảo : "Cũng gì nhiều, chỉ kể một chút về tình hình gần đây của chúng , nhờ Đường huyện lệnh giúp đỡ chăm sóc tứ ca của , dù bây giờ tứ ca chủ yếu ăn trong thành Ích Châu mà, đúng ?"

 

Bạch Thiện sang Bạch Nhị Lang.

 

Bạch Nhị Lang gãi đầu: "Ta cũng chỉ đang tâm tình hàn huyên vài câu với Dương huyện lệnh thôi."

 

Hai cùng ngẩng đầu hỏi Bạch Thiện: "Đệ cho họ vài câu ?"

 

Bạch Thiện nhất thời cũng thấy ngứa tay, dứt khoát xắn tay áo lên : "Được, cũng cho họ vài tờ, lát nữa gộp chung gửi về luôn."

 

Mãn Bảo thấy Bạch Thiện cho cả Đường đại nhân và Dương đại nhân, bèn dứt khoát thêm một bức cho Dương huyện lệnh, nội dung cũng nhờ ngài chiếu cố gia đình nàng ở quê, đừng để của Ích Châu vương phát hiện nhà họ các loại.

 

Thế là, nửa canh giờ , Đại Cát nhận sáu phong thư dày cộp. Bạch Thiện dặn: "Cho đem về, nhân tiện xem xem bao giờ tổ mẫu lên kinh."

 

Đại Cát sáu phong thư, hỏi: "Thiếu gia, chỉ thư cho Dương huyện lệnh, cho nhà ?"

 

Ba lập tức ngoắt thư phòng: "Ngươi đợi một chút, chúng xong ngay đây."

 

Đại Cát đợi ngoài thư phòng, một chút mất đúng hai khắc đồng hồ. Ba cầm ba phong thư dày cộp nhét thẳng tay : "Làm phiền ngươi Đại Cát."

 

Đại Cát: ... Một chút cũng phiền, dù cưỡi ngựa về nhà cũng chẳng .

 

Bởi vì trong thư ít nội dung cơ mật, cho nên thể gửi qua trạm dịch, lỡ xui xẻo đúng lúc kiểm tra thì ?

 

Thế nên Đại Cát chọn một từ tiền viện, bảo ngày mai chuẩn ngựa lên đường đưa thư.

 

Viết xong thư, ba rảnh rỗi. Mãn Bảo chạy tưới nước cho mấy chậu hoa cỏ của , miệng lẩm bẩm: "Các ngươi mọc cho , cho tranh khí một chút, giúp kiếm món tiền lớn."

 

Lúc , Hoàng đế cũng đang mấy đứa con trai của . Ông kiểm tra xong bài vở của chúng, mặt chút nụ nào, đang cất lời quở trách: "Mời cho các con những như , bài vở rối tinh rối mù, các con thể tranh khí một chút ?"

 

Đám hoàng t.ử đầu là Thái t.ử đều cúi thấp đầu. Hoàng đế đang vui, mắng mỏ hăng say thì cung nhân dè dặt . Ông lúc mới ngừng lời, hỏi: "Có chuyện gì?"

 

"Bệ hạ, trong cung Thái hậu đến, mời Bệ hạ và các điện hạ cùng qua dùng bữa, ăn bữa cơm đoàn viên."

 

Đã là bữa cơm đoàn viên, hiển nhiên là mặt cả gia đình Ích Châu vương mới kinh.

 

Hoàng đế thong thả xếp gọn đống bài vở của mấy đứa con trai thành một chồng, hỏi: "Tâm trạng Thái hậu thế nào?"

 

"Tân An quận vương một bài thơ, Thái hậu nương nương khen ngợi hết lời, tâm trạng đang vui."

 

Thái hậu tâm trạng vui, thì tâm trạng của Hoàng đế chẳng vui chút nào. Ông lườm mấy đứa con trai một cái, dậy : "Đi thôi, đến thỉnh an Thái hậu."

 

Đi nửa đường, Hoàng đế càng nghĩ càng thấy nghẹn khuất, dứt khoát đầu với Cổ Trung: "Ngươi đến Trực phòng tìm Ngụy khanh. Sinh thần Thái hậu, các phiên vương các nơi cũng nên kinh chúc thọ , bảo một đạo thánh chỉ triệu các phiên vương kinh ."

 

Cổ Trung khom lưng đáp: "Vâng."

 

Bao bước cung điện của Thái hậu, Ích Châu vương đang vui vẻ hòa thuận bên mẫu lập tức dậy khỏi chỗ cạnh bà, rảo bước xuống nghênh đón, khom hành lễ: "Hoàng ..."

 

Hoàng đế tiến lên đỡ lấy ông , vẻ mặt tươi rói: "Huynh nhà khách sáo gì? Mau ."

 

Thái hậu liên tục vẫy tay: " đúng đúng, mau xuống, lão Nhị con xem, lão Ngũ gầy hơn và già nhiều so với gặp ?"

 

(Lần cập nhật tiếp theo bốn giờ chiều)

 

 

Loading...