Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 968: Bị chặn đường (Chương làm thêm cảm ơn bạn đọc "Tiếu Khán Phong Vân" đã donate)
Cập nhật lúc: 2026-02-26 21:49:43
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Thiện đầu kỹ từng chậu hoa trông cực kỳ xinh ngoài hành lang, hồi lâu nên lời: "Quả nhiên, những thứ xinh đều khiếm khuyết?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Đây là đạo lý do ai ?"
"Trong mấy quyển thoại bản đưa cho , trong đó thế."
Thứ trong thoại bản thì nhiều lắm, Mãn Bảo thèm để tâm. Nàng bước tới lật lựa vài chậu hoa, chọn hai chậu trông phú quý nhất, giống loài cũng khá hiếm lạ: một chậu hoa cúc, một chậu hoa hồng cổ.
Nàng : "Ta sẽ bán cho nhà họ hai chậu thôi."
Cúc còn nở rộ nhưng nụ, nuôi thêm vài ngày là sẽ bung nở; còn chậu hoa hồng cổ là một gốc lớn, một gốc mười mấy nụ hoa to, lúc nở hai đóa, những đóa khác chúm chím nửa nở nửa .
Màu đỏ thẫm vô cùng chính tông, dù Mãn Bảo cũng thích c.h.ế.t , Trang cũng màu hoa chuẩn, mấy hôm nay họ ngắm là gốc hoa hồng cổ .
Mãn Bảo đưa chẳng xót ruột chút nào, bởi vì trong tất cả các loại hoa, chậu hoa tốn ít điểm tích lũy nhất.
Mãn Bảo còn nhờ Bạch Thiện: "Đệ giúp đặt một cái tên , đến lúc đó treo thẻ lên, cũng khí thế, vẻ đáng tiền."
Tên đặt chẳng để phủ Ích Châu vương gọi ?
Bạch Thiện cam lòng cho lắm, tiện miệng : "Chẳng sắp đến Trung thu , hoa giữ đến Trung thu mang thưởng lãm cũng , gọi là Hằng Nga Bôn Nguyệt ."
Mãn Bảo ngẫm nghĩ, thấy cái tên cũng tồi, giơ ngón tay cái lên khen ngợi: "Đệ đặt tên lợi hại hơn nhiều."
Bạch Thiện hì hì khách sáo với nàng: "Đâu , ."
Hai cứ thế tưới hoa chuyện. Mãn Bảo hỏi: "Đệ giúp tìm công thức ủ rượu vang ?"
"Chưa," Bạch Thiện đáp: "Trong Tàng Thư Lâu thấy, cũng hỏi Phong Tông Bình , nhưng rành mấy loại tạp thư , ở Quốc T.ử Giám mấy năm mà còn bằng mới một tháng."
"Tuy nhiên, cách ủ rượu vang thì tìm thấy, nhưng tìm ba phương thức ủ rượu khác, chép , lát nữa lấy đưa ."
Mãn Bảo cảm thấy ủ rượu quá lãng phí lương thực, nên gật đầu cho lệ. Dù bây giờ nàng dùng tới, cứ ghi nhớ , đợi lương thực dư dả để cho hậu nhân dùng cũng .
Sách vở mà, cất giữ thì bao giờ cũng sai.
"Đệ kết bạn mới ?"
"Chưa." Bạch Thiện khựng một lát tiếp: "Bành Chí Nho và Lư Hiểu Phật cũng kết giao bằng hữu nào."
Cho nên kết bạn là của .
Mãn Bảo liếc một cái, cũng tính tình nên ép uổng kết bạn, nhưng vẫn dặn dò: "Hòa nhã với nhé, đừng cãi với ."
"Biết , sẽ cãi ."
Lời dứt, Bạch Nhị Lang mồ hôi đầm đìa chạy từ ngoài : "Bạch Thiện, hôm nay cãi với Ân Hoặc lớp hả?"
Mãn Bảo: ...
Bạch Thiện: ...
Bạch Thiện bực tức lườm Bạch Nhị Lang một cái, quả quyết đáp: "Không !"
"Đệ còn gạt , chuyện truyền đến tận Thái Học của bọn , và Ân Hoặc cãi ầm ĩ trong lớp học."
Bạch Thiện đáp: "Đó gọi là cãi , đó gọi là biện luận."
"Ta mà phân biệt cãi và biện luận ? Từ nhỏ và Mãn Bảo cãi , biện luận thiếu trận nào . Ta , ở trong lớp trực tiếp đến mức da mặt Ân Hoặc tái mét, mắt đỏ hoe, tan học là xô đổ luôn bàn học, tự rống lên. Người trong học đường đều mắng đến phát ."
Bạch Thiện: "... Hắn mở miệng mắng mà, hơn nữa mắng ."
Chẳng qua chỉ châm biếm vài câu thôi, bình thường lúc đ.á.n.h với Mãn Bảo mắng c.h.ử.i lôi sách lôi vở còn ác liệt hơn. Cậu ngờ ngay cả một tiểu cô nương cũng bằng, chừng tuổi , cãi , đúng, biện luận liền .
Bạch Nhị Lang liền sang Mãn Bảo: "Thấy , bảo mắng mà lị."
Bạch Thiện nhịn giơ chân định đá , lặp nữa: "Ta mắng!"
Bạch Nhị Lang nhảy lùi phía né tránh linh hoạt, kêu lên: "Không mắng thì mắng, đá gì?"
Cậu kể tiếp: "Hai , trong nhà Ân Hoặc tận sáu vị tỷ tỷ, là mầm non duy nhất của cả dòng họ. Lúc về Kiều Thao dặn nhắc ngày mai học cẩn thận một chút, đừng để mấy vị tỷ tỷ của chặn đường bên ngoài học đường."
Mãn Bảo há hốc mồm kinh ngạc: "Tự cãi còn gọi nhà?"
"Loại chuyện từng . Hồi tháng Tư lúc mới nhập học lâu, Ân Hoặc Lưu Hoán của Quốc T.ử Học các đ.á.n.h, kết quả Lưu Hoán ba tỷ tỷ của Ân Hoặc chặn đường, Lưu Hoán mất mặt cực kỳ."
"Họ đ.á.n.h , là cãi ?"
"Đều ," Bạch Nhị Lang ngẫm nghĩ, tự cũng thấy nghi hoặc, gãi gãi đầu, "Nghe bảo chỉ chuyện với vài câu thôi, nhưng cũng mất mặt lắm."
Mãn Bảo bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ vai Bạch Thiện, bảo tự lo liệu .
mà nàng cũng chút vui: "Lúc với các đ.á.n.h , các ca ca của bao giờ tới tìm các gây rắc rối , gì cái kiểu nhỏ đ.á.n.h , lớn chạy đòi công đạo? Lại còn đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán gì."
Bạch Thiện bực tức : "Chẳng bao giờ đ.á.n.h ?"
Mãn Bảo: "Ta đang bênh vực kẻ yếu cho ai hả."
Bạch Thiện hừ một tiếng, vốn chẳng để tâm chuyện .
Cậu tin mấy tỷ tỷ của Ân Hoặc sẽ tới tìm , chỉ là tranh luận vài câu lớp thôi mà, đến mức đó ?
Nào ngờ, ngày hôm xe ngựa của họ lên con đường chính bao lâu thì một chiếc xe ngựa khác chặn .
Đại Cát thấy chiếc xe ngựa bất thần lao cắt ngang, theo phản xạ nắm c.h.ặ.t dây cương, đang định cho xe ngựa lùi nhường đường thì phía một chiếc xe ngựa khác chặn , đồng thời bên hông cũng lù lù xuất hiện một chiếc, chớp mắt chặn cứng bộ làn xe phố lớn.
Đại Cát lập tức căng thẳng sống lưng, tay đặt lên một tấm ván gỗ càng xe bên hông, ấn nhẹ một cái, tấm ván lỏng . Hắn định rút kiếm bên trong thì Mãn Bảo vén rèm, ba cái đầu từ bên trong thò ngoài.
Đại Cát bèn ấn tấm ván gỗ , dừng động tác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-968-bi-chan-duong-chuong-lam-them-cam-on-ban-doc-tieu-khan-phong-van-da-donate.html.]
Mãn Bảo hét về phía xe ngựa: "Này, các đ.á.n.h xe kiểu gì , thế là phạm pháp hả?"
Đám phu xe: ...
Người đang định mở miệng trong xe: ...
Một tiếng ho khan vang lên, đó một giọng nữ dịu dàng cất lên hỏi: "Đây xe ngựa nhà họ Bạch ?"
Mãn Bảo nhanh nhảu đáp ngay: " thế, phiền các vị nhường đường một chút cho xe nhà các vị. Các vị chặn hết cả con phố , ai cũng đang vội học, các vị thử xem hai đầu đường tắc bao nhiêu ?"
Ba chiếc xe ngựa thoắt cái im ắng, nhưng đám đông hóng chuyện xung quanh ồ lên. Có nhận Mãn Bảo, lập tức lớn tiếng hùa theo: " thế, đúng thế, chặn kín cả đường , chúng kiểu gì đây?"
Vốn dĩ mà, sáng sớm bảnh mắt, thì cũng học, đặc biệt là học.
Con đường là tuyến chính dẫn tới Quốc T.ử Giám, sáng , ít nhất một nửa học sinh lục học trọ ngoài qua đường để tới trường.
Ba chiếc xe ngựa sang trọng thì chớ, xe còn huy hiệu, tinh mắt cái là xe nhà ai nên ai dám hé răng. Mãn Bảo mở miệng , theo đ.â.m chọc, đương nhiên cũng chẳng sợ nữa, lập tức nhao nhao lên tiếng.
Chiếc xe ngựa chắn ngang hông xe nhà họ Bạch bắt đầu nhúc nhích, lái thẳng nhích lên một chút, thuận thế chắn sang một con phố khác, như tương đương với việc nhường nửa phần đường cho khác .
Người trong chiếc xe ngựa chặn ngay phía Mãn Bảo bọn họ cất tiếng: "Học sinh Quốc T.ử Học Bạch Thiện trong xe ?"
Mãn Bảo há miệng định tiếp, Bạch Thiện ấn nàng , lạnh nhạt đáp: "Tại hạ đây, các vị là ai, cớ cản đường của ?"
"Ta là đại tỷ của Ân Hoặc, ba tỷ chúng vài lời với Bạch công t.ử."
Mãn Bảo gạt tay Bạch Thiện đang ấn , đặt m.ô.n.g thẳng ngoài càng xe. Đại Cát nhanh tay ấn cơ quan khóa c.h.ế.t tấm ván , cúi gầm mặt cung cung kính kính càng xe, hệt như một gã phu xe bình thường.
Mãn Bảo phịch xuống, suýt nữa dẫm lên tay .
"Có chuyện gì mà cứ giữa phố ? Nếu các mời , thì chọn ngày gửi mời, hẹn giờ giấc địa điểm xuống từ từ mà , các chặn giữa phố thế lỡ thời gian của bao nhiêu ?" Mãn Bảo chút khách khí: "Hơn nữa còn học, lúc rảnh."
"Tiểu nha đầu vô lễ ở , mồm mép cũng sắc bén lắm, đang chuyện với chủ t.ử nhà các , ngươi là phận hạ nhân thì chen mõm gì?"
"Ngươi cách bức rèm chuyện với , mắt mũi quả nhiên , ai là nha đầu của ? Ta là sư tỷ của !" Mãn Bảo : "Ngươi tỷ tỷ của Ân Hoặc ? Trùng hợp thật, cũng là sư tỷ của Ân Hoặc, thấy ngươi cũng cần tìm , chuyện gì cứ tìm là ."
Nửa con phố tĩnh lặng trở , thiếu niên trong chiếc xe ngựa kẹt tít phía kìm thò đầu ngoài, vẻ mặt đầy thán phục về phía .
Giữa ba chiếc xe ngựa im ắng một chốc, trong chiếc xe ngựa phía bật nhẹ: "Đại tỷ, đây là đầu tiên gặp một tiểu nương t.ử lễ nghĩa thế ở kinh thành đấy. Tiểu nương t.ử, nhà ngươi ở ?"
"Nhà ở đạo Kiếm Nam," Mãn Bảo thẳng dậy từ càng xe, đáp : " qua ít nơi , hạng như các vị thì đầu tiên gặp ."
Người nhà họ Ân ngờ nàng dám phản pháo như , nhất thời tắt đài.
Mãn Bảo định dừng mồm, liến thoắng : "Có điều tuy đầu tiên gặp, nhưng cũng tức c.h.ế.t. Đời ghét nhất là gây rắc rối cho khác, các cản đường thế hại chúng gây phiền phức cho bao nhiêu ? Rốt cuộc các nhường đường cho qua ?"
Ân đại tỷ tức quá hóa , : "Nếu chúng nhường thì ?"
Mãn Bảo liền hừ một tiếng: "Các nhường thì tự các cứ đó mà tắc , Đại Cát, chúng !"
Đại Cát một tiếng, giật dây cương, cả chiếc xe ngựa lùi ngoắt về phía , đuôi xe suýt nữa va đầu ngựa của xe phía , con ngựa giật lùi . Chỉ trong chớp mắt lùi xe , Đại Cát giật dây cương, ngựa liền lách sang bên hông, xe ngựa lượn làn đường mà đối phương nhường . Đánh ngựa một roi, chiếc xe liền vọt tới .
Người nhà họ Ân và đám đông hóng chuyện đều ngớ , đợi trong xe hồn bảo phu xe mau ch.óng chặn , Đại Cát đ.á.n.h thẳng xe, quất dây cương phi như bay. Phu xe của chiếc xe ngựa thứ ba mới kịp đầu xe một nửa, thấy tốc độ xe lao tới, theo phản xạ rụt cổ lùi . Chỉ một cái chớp mắt rụt đó, chiếc xe ngựa lao v.út qua mặt họ chạy biến ...
Người nhà họ Ân bỏ giữa phố: ...
Quần chúng hóng chuyện: ...
Thiếu niên phía sững sờ, ngã ngửa trong xe, vỗ ván xe sằng sặc...
Phu xe tiếng mà rợn tóc gáy, sợ thiếu niên đến mức ngất xỉu.
Trong học sinh Quốc T.ử Giám kẹt gần đó cũng ít đang nén , điều chỉ dám trộm.
Rèm xe của Ân đại tỷ kéo phắt , ả tức tối chui ngoài, về phía một cái lập tức đạp phu xe ngã nhào xuống, mắng: "Đồ vô dụng, nuôi bọn mày thì tích sự gì?"
Phu xe ngã từ càng xe xuống cũng dám bò dậy, lập tức quỳ mọp xuống đất.
Ân đại tỷ đầu thấy bao nhiêu đang xem trò nhà , tức giận vén rèm chui xe, quát mắng: "Còn mau bò dậy đ.á.n.h xe về nhà, chẳng lẽ bắt đích lái xe ?"
Cách đoạn đường đó một quãng về phía chính là Tế Thế Đường. Thường ngày Đại Cát sẽ thả Mãn Bảo xuống Tế Thế Đường mới đưa Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang học, nhưng lúc dừng , mà đ.á.n.h xe thẳng tới bên ngoài Quốc T.ử Giám mới chịu dừng.
Trong xe, Bạch Thiện cố sức gỡ tay Bạch Nhị Lang , miệng tay của bịt đến in cả dấu, tức giận đẩy mạnh một cái: "Bịt mồm gì?"
Bạch Nhị Lang đáp: "Ta chẳng qua sợ mở miệng lung tung ?"
Cậu chỉ Mãn Bảo đang bò trong xe: "Muội cãi với cùng lắm là chọc tức c.h.ế.t, cãi thì c.h.ế.t cũng tức đến sống . Ta ngóng cả , cha của Ân Hoặc tên Ân Lễ là Kinh Triệu doãn, Kinh Triệu doãn chức vụ gì hả?"
Mãn Bảo bò xe: ...
Nàng trợn tròn mắt đ.ấ.m Bạch Nhị Lang một cú, hét lên: "Tối qua ?"
"Chẳng quên mất ? Mà thì cái ích gì, thì hôm nay bọn họ sẽ chặn đường chúng nữa chắc?"
"Nói thì chẳng cãi với bọn họ, đắc tội với Kinh Triệu doãn thì bất lợi cho chúng lắm ."
Bạch Nhị Lang trưng vẻ mặt đầy hoài nghi: "Muội nhịn chắc?"
Mãn Bảo nghĩ một lát đáp: "Cùng lắm thì chứ , đúng , lát nữa đến tiệm t.h.u.ố.c mấy gói t.h.u.ố.c bột gây cay mắt, các nhớ mang theo, hễ gặp nhà họ thì đừng cãi nữa, cứ thẳng cho ."
Mãn Bảo : "Ở làng chúng , hễ lớn bắt nạt trẻ con, trẻ con mà lên thì lớn cũng chẳng dám bắt nạt nữa."
Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang: ...
Bạch Nhị Lang nghĩ kỹ , thấy cách cũng tồi, gật đầu : "Được, nhưng t.h.u.ố.c đưa một chút, đừng gắt quá."
(Lần cập nhật tiếp theo 11 giờ đêm)