Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 970: Nhà họ Ân (Chương làm thêm cảm ơn bạn đọc "Tòng Tâm Khai Thủy @" đã donate)
Cập nhật lúc: 2026-02-26 21:49:44
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Thiện từ chối: "Ta thèm."
Mãn Bảo khuyên : "Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, chúng tuấn kiệt, chờ khi chúng báo thù Ích Châu vương xong hẵng tính."
Đại Cát nhịn lên tiếng từ bên ngoài xe: "Thiếu gia, đường thiếu gia, đến Quốc T.ử Giám ."
Ba , cùng thở dài một tiếng dậy xuống xe.
Mãn Bảo bên cạnh xe, đưa tay vỗ vỗ vai Bạch Thiện dặn: "Nhiệm vụ nặng nề đường xá xa xôi, ráng nhịn, yên tâm , gói t.h.u.ố.c chuẩn cho chắc chắn sẽ gắt ."
Bạch Thiện nhíu mày : "Ta ở Quốc T.ử Học thì , chỉ lo cho thôi, nhà họ hành sự ngang ngược như , là hôm nay đừng đến tiệm t.h.u.ố.c nữa."
Mãn Bảo ngẫm nghĩ một lát bảo: " hôm nay bệnh nhân đến tái khám, thì , yên tâm , ở trong tiệm t.h.u.ố.c thì họ cũng chẳng dám gì ."
Bạch Thiện suy nghĩ thêm một chút dặn Đại Cát: "Ngươi tìm chỗ nào đó đỗ xe , hôm nay ngươi đừng về vội, ở tiệm t.h.u.ố.c đợi Mãn Bảo một chút."
Đại Cát lời.
Bạch Nhị Lang cũng liên tục gật đầu, sáng nay cũng hết hồn, đầu tiên chạm trán loại hành xử bá đạo thế , nên cũng dặn dò Mãn Bảo: "Hôm qua bọn họ chỉ tranh cãi vài câu lớp, hôm nay họ tìm đến tận cửa chặn đường chúng . Hôm nay bẽ mặt họ bàn dân thiên hạ như , họ thể tìm gây rắc rối ? Nên nhất cứ tránh , cẩn thận vẫn hơn."
Mãn Bảo gật đầu: "Ta khám xong bệnh nhân tái khám về nhà ngay."
Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang lúc mới xách giỏ sách bước học đường. Phía lưng, tiếng lộc cộc vang lên, mấy chiếc xe ngựa chạy tới. Chiếc đầu dừng hẳn một thiếu niên từ xe nhảy phốc xuống, chẳng màng đến giỏ sách của mà chạy ào tới gọi to: "Bạch Thiện, đợi !"
Phu xe phía thiếu niên lập tức xách giỏ sách đuổi theo: "Thiếu gia, giỏ sách của ngài."
Bạch Thiện dừng bước, ngoái đầu . Thiếu niên chạy biến đến mặt họ, đôi mắt sáng lấp lánh hỏi: "Ngươi chính là Bạch Thiện mới thi lớp Giáp Tam năm nay hả?"
Bạch Thiện gật đầu.
"Ta tên Lưu Hoán, tổ phụ của là Hộ bộ Thượng thư. Kể chúng cũng duyên phận đấy, các khoản tiền bạc chi cho nhóm con cháu công thần các ngươi học đều do tổ phụ phê duyệt xuống..."
Ba Bạch Thiện lẳng lặng .
Lưu Hoán khựng , thiếu tự tin sờ sờ mặt hỏi: "Sao thế, mặt dính gì ?"
Ba cùng lắc đầu.
Bạch Nhị Lang cất tiếng hỏi: "Ngươi chính là Lưu Hoán từng đ.á.n.h với Ân Hoặc ?"
Lưu Hoán mang vẻ mặt cực kỳ uất ức gật đầu.
Mãn Bảo tò mò: "Sao các ngươi đ.á.n.h thế?" Không giống như Quý Hạo vì tội vạ miệng đấy chứ?
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Lưu Hoán lộ vẻ uất ức: "Ta đ.á.n.h , chỉ là lúc chơi đùa cẩn thận va ngã thôi. Ta cũng xin mà, cố ý. Chơi trong học viện, lỡ ngươi thương, ngươi lỡ thương chẳng là chuyện cơm bữa ?"
Ba vốn dĩ thừa kinh nghiệm "vô tình thương" thấu hiểu đồng tình .
Bạch Thiện cũng nhịn tủi một câu: "Ta cũng chẳng qua là tranh luận với vài câu trong lớp thôi."
Lưu Hoán cũng mang vẻ mặt đầy đồng cảm Bạch Thiện.
Đứng phía bọn họ, Đại Cát sân rộng Quốc T.ử Giám liên tục xe ngựa tiến , xuống xe trường, xe lui ngoài. Hắn ngẩng đầu mặt trời một cái, nhịn mở lời: "Thiếu gia, đường thiếu gia, hai sắp muộn học ."
Bốn bấy giờ mới sực tỉnh, lập tức xách giỏ sách chạy trường.
Lưu Hoán cũng giật lấy giỏ sách từ tay phu xe nhà đuổi theo: "Ta chung với các ."
Đứng ba khuất bóng trong Quốc T.ử Giám, Mãn Bảo mới đạp ghế lên xe: "Đi thôi, đến tiệm t.h.u.ố.c cũng muộn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-970-nha-ho-an-chuong-lam-them-cam-on-ban-doc-tong-tam-khai-thuy-at-da-donate.html.]
Những học sinh Quốc T.ử Giám đến hối hả , đa phần đều theo phản xạ lướt qua xe ngựa nhà họ Bạch, liếc Mãn Bảo một cái, mới bước cổng trường. Mãn Bảo cũng cảm nhận những ánh mắt đó.
Nàng thở dài thườn thượt xót xa, chống cằm đăm chiêu suy nghĩ, gặp nhà họ Ân thì nhận túng kiểu gì đây?
Lúc , ba tỷ nhà họ Ân quả thật tức giận nhẹ. Bọn họ một mạch về đến nhà đẻ, bước qua cửa liến thoắng sai bảo: "Mau điều tra xem con ranh đó là ai, cô nãi nãi đây đầu tiên gặp đứa nào cứng họng đến thế."
Đám hạ nhân ran vội vã chạy .
Khi Mãn Bảo tới Tế Thế Đường thì muộn, các vị đại phu như Đinh đại phu đều bắt đầu khám bệnh. Nàng bước , Tiểu Trịnh chưởng quỹ kéo nàng hậu viện: "Vừa nãy cự cãi với mấy bà cô nhà họ Ân hả?"
Mãn Bảo chớp chớp mắt: "Sao ?"
"Chuyện xảy cách tiệm t.h.u.ố.c chúng chẳng bao xa, thể ?" Hắn : "Không chỉ , mà cha , Đinh đại phu đều , đến của tiệm t.h.u.ố.c đối diện cũng nốt."
Mãn Bảo thở dài: "Cái đúng là tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa mà. Ta ở đây khám bệnh ngót nghét một tháng trời, khó khăn lắm mới chút ít mặt. Vậy mà đùng một cái, chắc nửa con phố sắp nhẵn mặt luôn ."
"Không ," Tiểu Trịnh chưởng quỹ uốn nắn: "Là nửa cái kinh thành sắp danh ."
Mãn Bảo ngỡ ngàng, trợn trừng mắt hỏi: "Không chứ, nhà họ Ân nổi tiếng đến thế cơ á?"
Tiểu Trịnh chưởng quỹ âm thầm giơ ngón tay cái lên, : "Không nổi tiếng bình thường , là cực kỳ nổi tiếng."
Lời dứt, một tiếng ho khan khẽ vang lên. Tiểu Trịnh chưởng quỹ vội vàng ngậm miệng, dắt Mãn Bảo tới mặt Trịnh đại chưởng quỹ nháy mắt với nàng một cái, lui xuống.
Trịnh đại chưởng quỹ Mãn Bảo thở dài một tiếng: "Mãn Bảo , hai ngày tới cứ khám cho bệnh nhân tái khám thôi, xong về nhà nghỉ ngơi một thời gian, đợi sóng yên biển lặng tính."
Mãn Bảo hóa đá, nhịn hỏi: "Nhà họ Ân lợi hại thế ?"
Trịnh đại chưởng quỹ im lặng một hồi mới : "Ân đại nhân thì vẫn đạo lý, nhưng mà mấy vị tiểu thư nhà họ Ân thì..."
Ông khựng một lát, tiếp: "Nói đạo lý với đàn bà là một hành vi sáng suốt."
"Nói bậy," là phái nữ, Mãn Bảo tán đồng: "Ta cũng là con gái mà!"
Trịnh đại chưởng quỹ ngẩng đầu nàng, "ồ" lên một tiếng : "Muội là một cô nhóc, khác với bọn họ."
Trịnh đại chưởng quỹ giải thích: "Các cô nương nhà họ cũng đường chặn ."
"Vậy chặn đường là..."
"Là các cô nãi nãi xuất giá dâu nhà ."
Mãn Bảo: ...
Nàng căng da đầu cãi: "Đại tẩu và nhị tẩu nhà cũng đạo lý mà."
Trịnh đại chưởng quỹ vẻ mặt nàng, quỷ mới tin. Ông gật đầu qua loa: "Được , khám bệnh , lát nữa cần sai đưa về ?"
"Không cần ạ," Mãn Bảo lúc vẫn còn m.ô.n.g lung, đáp: "Đại Cát vẫn đang ở bên ngoài."
Trịnh đại chưởng quỹ bèn gật gù, cảm thấy nhà nàng vẫn tính là đáng tin cậy, lúc cắt cử canh chừng nàng.
Mãn Bảo bước đại đường, Đại Cát đang chọn một góc khuất để , thấy Mãn Bảo thì khẽ gật đầu với nàng.
Mãn Bảo gật gật , gục đầu ủ rũ về phòng khám của .
Rõ ràng, chuyện nàng cãi cọ c.h.ử.i với đường sáng nay lan truyền khắp nơi. Vị bệnh nhân đầu tiên bước , xuống an ủi: "Tiểu Chu đại phu, ngài đừng sợ, chúng đều thấy hết, cho dù của nha môn đến cửa, chúng cũng chứng cho ngài, là bọn họ bắt nạt ngài ."
(Hôm nay lú, quên mất một chương ở phía , bù , thể lật về xem chương "Bị chặn đường" nhé.)