Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 971: Châm kim

Cập nhật lúc: 2026-02-26 21:49:45
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mãn Bảo khám cho bà hỏi: "Người của nha môn tìm gì?"

 

"Ngài còn , nhà họ Ân của nha môn, nha dịch đều lời nhà họ cả."

 

Xem chuyện nhà họ Ân ức h.i.ế.p ăn sâu lòng . Trong năm bệnh nhân bước , đến bốn nhắc nhở Mãn Bảo cẩn thận trong nha môn, còn thì vẫn đang mải cằn nhằn bệnh tật, kịp nhắc.

 

Mặc kệ ai nhắc nhở, Mãn Bảo đều ngoan ngoãn lời, đó bắt mạch kê đơn, tiễn bệnh nhân .

 

Đợi tiễn xong bệnh nhân tái khám cuối cùng, Mãn Bảo mới thở dài một tiếng. Nàng sờ thấy rõ ràng mạch tượng của bệnh nhân hôm nay ai nấy đều hưng phấn, vì mạch đập đỗi hoạt bát cơ mà.

 

Mãn Bảo cất túi kim châm , định bụng thu dọn đồ đạc chuẩn về nhà thì một vén rèm bước . Mãn Bảo ngẩng đầu , thấy sắc mặt bình thường, giống mắc bệnh nặng, bèn : "Ta chuẩn nghỉ , ngươi sang phòng bên cạnh khám ."

 

phịch xuống chiếc ghế đối diện, đập "bốp" một cái tay lên gối kê tay, lớn giọng: "Phòng bên cạnh đông lắm, chỗ của ngươi ai, cứ khám ở đây đấy, , chỗ ngươi khám ?"

 

Mãn Bảo kịp lên tiếng, xẵng giọng: "Không khám bệnh thì mở phòng khám gì, lừa hả?"

 

Mãn Bảo liếc , thấy trung khí mười phần sung túc, bèn vươn tay bắt mạch cho : "Được thôi, khám xem, ngươi thấy thoải mái ở ?"

 

"Chỗ nào cũng thấy thoải mái," rung đùi , "Ngươi thử xem cho rốt cuộc mắc bệnh gì?"

 

Mãn Bảo một tay giữ mạch , tay mở cái túi châm mới cất xong , hỏi: "Nói cụ thể một chút, thoải mái chỗ nào, đầu đau ?"

 

"Đau!"

 

"Vậy chân tay thì ?"

 

"Đều đau, cả đều đau , ngươi hỏi nhiều thế gì, hiểu ?"

 

Mãn Bảo ngẩng lên mỉm với , : "Để chắc chắn thôi, n.g.ự.c và lưng đau ?"

 

"Đau! Còn hỏi nữa là đập bàn đấy nhé, đau đến mức lòng phiền muộn, chỉ nổi cáu thôi."

 

Mãn Bảo mang vẻ mặt đồng tình , đó : "Mạch tượng của ngươi quả thực lạ, xác định chắc chắn , nên chẩn đoán một nữa."

 

Nói xong, tay nàng vê một cây kim châm phập huyệt đạo cánh tay . Nam t.ử ngờ nàng tay nhanh thế, giật nảy nhảy cẫng lên la làng: "Ái chà, đau quá mất, g.i.ế.c , g.i.ế.c , đại phu g.i.ế.c ..."

 

Tay trái Mãn Bảo chụp lấy tay , tay vê một cây kim đ.â.m tiếp . lúc , Đại Cát và Tiểu Trịnh chưởng quỹ cùng xông , bệnh bên ngoài sảnh cũng nhao nhao thò đầu ngó nghiêng.

 

Thấy rèm cửa vén lên, nam t.ử dứt khoát lăn đất, đạp chân la hét: "G.i.ế.c , g.i.ế.c , đại phu vô lương tâm g.i.ế.c ..."

 

Đại Cát thấy Mãn Bảo thì thở phào một cái, còn Tiểu Trịnh chưởng quỹ chìa tay định đỡ bệnh nhân dậy. Mãn Bảo vội vàng hét lớn một tiếng cản : "Đừng chạm , châm kim tay , nếu nhỡ chạm lệch kim một cái, là phế luôn cả cánh tay đấy!"

 

Tiểu Trịnh chưởng quỹ khựng tay , thẳng Mãn Bảo bằng ánh mắt đầy nghi ngờ. Y thuật của tuy tính là giỏi giang, nhưng cũng đừng hù ? Ba huyệt vị nhiều nhất cũng chỉ khiến tay tê dại, dùng sức mà thôi.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Tiểu Trịnh chưởng quỹ , gã nam t.ử đất nào điều đó. Hắn vốn đang đá chân loạn xạ, Mãn Bảo dọa thế, tay liền nhịn thử siết nhẹ một cái, bấy giờ mới nhận tay quả thực mảy may chút sức lực nào. Hơn nữa hễ dùng sức, chỗ châm giật thon thót, như thể sủi bọt khí khiến cây kim run lên nhè nhẹ.

 

Nam t.ử sững , im bặt , run rẩy da mặt Mãn Bảo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-971-cham-kim.html.]

Mãn Bảo vòng khỏi bàn, từ cao xuống : "Ngươi sai, bệnh của ngươi nghiêm trọng lắm. ngươi yên tâm, thể chữa , chỉ là để chữa khỏi thì khó khăn một chút. Ngươi ngàn vạn đừng lộn xộn, theo lời dặn của đại phu ?"

 

Gã nam t.ử đất giờ mới hồn, gào lên giận dữ: "Ngươi dối, vốn bệnh!"

 

Mãn Bảo bày vẻ mặt xót thương: "Ngươi xem, bệnh ngươi nặng lắm."

 

Dứt lời, tay xòe , lộ một hàng kim châm, nàng từng bước một tiến gần, nhỏ giọng dỗ dành : "Ngươi đừng sợ, cứ yên , sẽ chữa bệnh cho ngươi ngay đây, đừng sợ nha."

 

Nam t.ử càng thêm khiếp đảm, đạp chân lùi về hai bước, tru tréo: "Người , mau tới cứu với, các mau cứu ..."

 

Từ ngoài Tế Thế Đường ba gã thanh niên xông , đẩy phắt Tiểu Trịnh chưởng quỹ sang một bên, xốc gã nam t.ử đang đất lên, vẻ mặt hung hãn quát mặt Mãn Bảo: "Làm gì đấy, gì đấy, các cái gì?"

 

Mãn Bảo đáp: "Ta đang chữa bệnh mà."

 

"Chữa bệnh gì, thấy các lừa tiền thì , xem các chữa cho của thành thế nào ?"

 

"Còn nhỏ tuổi thế , chữ đủ đường xem bệnh, Tế Thế Đường các ăn thế nào , tiền mời đại phu đường thì một tiếng chứ, mời một đứa trẻ con đến đường là ý gì?"

 

"Đây là lừa tiền chứ gì, chưởng quỹ tiệm t.h.u.ố.c của các , đây!"

 

Tiểu Trịnh chưởng quỹ bước lên: "Ta chính là chưởng quỹ trong tiệm, các việc gì cứ tìm ."

 

"Úi chà, ngươi chính là chưởng quỹ hả, đúng là mồm mép thì tơ mà việc thì hờ, xem các rước về loại đại phu gì đây?"

 

Trịnh đại chưởng quỹ lúc nãy đang ở trong d.ư.ợ.c phòng, tiếng ồn ào vội chạy , nhanh ch.óng cản gã thanh niên chỉ tay sắp chọc mặt Mãn Bảo, chắp tay : "Tại hạ là đại chưởng quỹ của Tế Thế Đường, các vị chuyện gì thể với ."

 

"Nói với ngươi ích gì ?"

 

"Có ích, ích, tiệm t.h.u.ố.c vẫn chủ ."

 

"Các ăn cái kiểu gì , rước một tên lang băm thế đường? Xem chữa cho của chúng thành nông nỗi gì kìa?"

 

Trịnh đại chưởng quỹ liên tục chắp tay xin , đợi hỏa khí của bọn họ hạ xuống mới cất lời hỏi: "Không vị bệnh nhân vấn đề gì, cứ , Trịnh mỗ cũng tiện đường giải quyết."

 

"Bị mắt ngươi mù ? Các ngươi xem con bé đ.â.m cho thành cái dạng gì ?"

 

Mãn Bảo nãy giờ vẫn một bên nở nụ . Kể từ lúc Đại Cát và Trịnh đại chưởng quỹ tới nàng càng kiêng nể gì cả.

 

Mãn Bảo thò đầu từ lưng Đại Cát mỉm, hỏi: "Bây giờ ngươi cảm thấy cánh tay tê rần, chạy dọc lên tận nửa bên cổ đều nhấc lên nổi sức ?"

 

"Mày xằng bậy gì đó, của tao đau chân, kết quả mày chữa tay..."

 

"Đại ca, thực sự cử động nổi nữa ..."

 

Mãn Bảo lúc mới bước khỏi lưng Đại Cát, liên tục gật đầu : " , đúng , mà, chỉ đau chân, mà còn đau tay, đau đầu. Vừa hết với , cho nên mới bệnh nặng, hậu quả là chấp nhận , nên mới la hét ầm ĩ lên đó."

 

Mãn Bảo vẻ chu đáo, an ủi bọn họ: " các vị yên tâm, loại bệnh nhân như thế tiệm t.h.u.ố.c chúng gặp nhiều . Rất nhiều mang bệnh nan y sắp c.h.ế.t bệnh đều chút khó chấp nhận. Cũng may của ngươi tuy bệnh nặng, nhưng vẫn thể chữa trị , thế nên các ngươi an ủi , bảo đừng quá kích động, nếu kích động một cái, lát nữa thực sự đến cổ cũng cử động nổi ."

 

 

Loading...