Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 972: Ăn vạ

Cập nhật lúc: 2026-02-26 21:49:46
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trịnh đại chưởng quỹ: ...

 

Đinh đại phu xử lý xong một bệnh nhân chạy tới hóng chuyện: ...

 

Ông liếc vị trí ba mũi kim Mãn Bảo châm, lẳng lặng bỏ .

 

Ba của nam t.ử đều dùng ánh mắt kinh nghi bất định ngoảnh của .

 

Trịnh đại chưởng quỹ thu hồi biểu cảm mặt, khẽ ho một tiếng, tiếp lời Mãn Bảo: "Chu tiểu đại phu sai, các vị, đừng tuổi con bé còn nhỏ, thực y thuật giỏi đó. Nó đường ở đây sắp một tháng , chữa khỏi cho ít bệnh nhân ."

 

Đám bệnh nhân cũ bên ngoài đại đường liên tục gật đầu hùa theo: "Cháu gái của Đậu lão thái thái chẳng do Chu tiểu đại phu chữa khỏi ?"

 

" , tôn t.ử nhà họ Trần tiêu chảy suốt, cũng là nàng chữa cho khỏi."

 

"Còn hàng xóm nhà , phong hàn, uống hai chén t.h.u.ố.c của nàng, toát mồ hôi, thế là khỏi."

 

Trịnh đại chưởng quỹ hài lòng sự ăn ý của bệnh nhân, bổ sung: "Từ lâu con bé theo Kỷ đại phu của Tế Thế Đường chúng học y , lúc ở thành Ích Châu còn từng theo một vị thái y học nữa cơ, y thuật cao siêu. Nếu tiểu hỏa t.ử tin tưởng con bé, thể xem giúp cho mà, đây, nãy ngươi với con bé, ngươi thoải mái ở ?"

 

Nam t.ử: ...

 

Dưới áp lực từ ánh của ba tên , kìm , giơ cánh tay lên : "Mau rút kim tay , giờ cảm thấy nguyên cả cánh tay đều còn tí sức lực nào."

 

"Không thể rút ," Mãn Bảo dọa dẫm: "Đây là đang trị bệnh cho ngươi, đúng , giờ ngươi cảm thấy tay tê dại, là đau, là mất cảm giác?"

 

"Tê dại, sức lực."

 

Mãn Bảo hỏi tiếp: "Vậy đầu của ngươi thì , đau ?"

 

Nam t.ử đáp theo phản xạ: "Không đau."

 

"Thế chân, bụng, lưng thì ? Còn đau ?"

 

Nam t.ử thử cảm nhận cẩn thận, đáp: "Hết đau ."

 

Mãn Bảo liền vỗ tay, vui mừng : "Thấy thế nào, phương pháp châm kim hiệu quả mà? Đây là cách mày mò từ trong sách mãi mới đó, bệnh của ngươi trị , đừng lo lắng."

 

Trịnh đại chưởng quỹ và Tiểu Trịnh chưởng quỹ: ...

 

Bọn họ đều tỏng trò mèo của Mãn Bảo, nhưng những xem, bao gồm cả vị bệnh nhân đang điều trị thì . Ai nấy đều ngẩn tò te, đừng ngoài đại đường, ngay cả bản nam t.ử cũng sinh nghi ngờ hoảng hốt, bất giác tin lời Mãn Bảo.

 

Chỉ ba vị của là mù mờ hiểu gì, chẳng bọn họ đến đây để gây chuyện ?

 

Sao tự dưng thành khám bệnh thật ?

 

Mãn Bảo cả gan tiến đến gần nam t.ử , vươn tay đỡ lấy cánh tay của , từ từ đưa đến bàn, bảo: "Ngươi đừng sợ, đến đây, xuống , xem rêu lưỡi và mạch tượng của ngươi. Ngươi yên tâm, xem , trung khí của ngươi vẫn còn đủ, chắc chắn thể chống đỡ đợt trị liệu lát nữa."

 

Nói xong, thấy Tiểu Trịnh chưởng quỹ định buông rèm phòng khám xuống, Mãn Bảo vội dặn: "Không cần buông rèm , thấy căng thẳng, chắc thích ở trong gian chật hẹp, nên cứ treo rèm lên , dù cũng cần cởi quần áo, cùng lắm chỉ châm thêm kim tay chân thôi, nam nhi đại trượng phu thì gì mà sợ."

 

Tiểu Trịnh chưởng quỹ liếc cha , lẳng lặng cuộn tấm rèm lên.

 

Mãn Bảo gẩy gẩy mũi kim, châm thêm mấy kim tay của , hỏi: "Bây giờ ngươi cảm giác ê ẩm trướng nhức ?"

 

Nam t.ử cảm thấy nàng câu nào trúng câu , càng thêm sợ hãi, gật đầu: "Rốt cuộc mắc bệnh gì?"

 

Mãn Bảo thở dài thườn thượt: "Một loại bệnh cực kỳ nghiêm trọng. Ta xem qua bao nhiêu bệnh án, thực ngươi là bệnh nhân sống đầu tiên mà gặp mắc loại bệnh . Ngươi yên tâm, nhất định sẽ cố gắng hết sức chữa khỏi cho ngươi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-972-an-va.html.]

 

Đang chuyện, Tế Thế Đường ùa một nhóm , mấy nha dịch mặc áo sai nha đẩy đám bệnh nhân bước , oang oang lên: "Chuyện gì , ở đây đại phu chữa hỏng bệnh nhân? Là ai?"

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Mắt Trịnh đại chưởng quỹ lóe lên, vội vã chạy đón, xởi lởi: "Hiểu lầm, hiểu lầm, đều là hiểu lầm thôi, là bệnh nhân chút nhận thức sai lầm về phương pháp điều trị của đại phu chúng , giờ giải quyết êm xuôi cả ."

 

"Giải quyết ? Nhìn giống lắm nhỉ, thấy giống như tiệm t.h.u.ố.c các ngươi chữa thành tàn phế thế ?"

 

Tên nha dịch gạt Trịnh đại chưởng quỹ bước phòng khám của Mãn Bảo, đảo mắt ba tên thanh niên đang vây quanh, hất cằm hỏi: "Có chuyện gì thế?"

 

Dù cảm thấy sự tình sai sai, nhưng ba gã thanh niên vẫn chỉ Mãn Bảo gào lên: "Là ả , ả chữa hỏng của bọn ."

 

Nha dịch liền bước lên hỏi nàng: "Là ngươi chữa hỏng ?"

 

Mãn Bảo điềm nhiên lắc đầu: "Không ."

 

"Không ?" Nha dịch trợn trừng mắt : "Ngươi , theo bọn về nha môn một chuyến , gì lên công đường hẵng ."

 

Nói xong liền rung rung khóa sắt định bắt . Mãn Bảo bèn ấn mạnh một cây kim tay nam t.ử , lập tức gào thét t.h.ả.m thiết, trán vã mồ hôi hột.

 

Mãn Bảo mỉm xoa dịu : "Không , đừng sợ, đây là cơn đau bình thường thôi, bây giờ ngươi thấy đầu óc tỉnh táo hơn nhiều ?"

 

Nam t.ử nước mắt lưng tròng gật đầu.

 

Trịnh đại chưởng quỹ cũng tiến lên chặn nha dịch , sa sầm mặt mũi: "Mấy vị quan gia cũng thấy đó, đại phu của chúng đang chữa trị cho bệnh nhân, bản bệnh nhân còn đại phu chúng chữa hỏng ."

 

" của bệnh nhân..."

 

"Bọn họ cùng bệnh nhân, họ tới tự nhận là bệnh nhân mà xông đó chứ," Tiểu Trịnh chưởng quỹ chen ngang: "Ta thấy giống như kẻ thù của bệnh nhân thì , ai mời đại phu khám cho nhà xốc nách lôi xềnh xệch ngoài? Nơi là tiệm t.h.u.ố.c cơ mà."

 

"Ai mà trong tiệm t.h.u.ố.c các giở trò mèo gì..."

 

Trịnh đại chưởng quỹ sầm mặt : "Ý của ngươi là gì? Nghi ngờ Tế Thế Đường chúng ? Không xem Tế Thế Đường chúng ở kinh thành bao nhiêu năm , , chúng đến nha môn cho rõ ràng."

 

Nói xong một tay túm lấy gã thanh niên lỡ mồm.

 

Đám nha dịch và thanh niên: ...

 

Tên nha dịch cầm đầu khẽ ho một tiếng : "Trịnh đại chưởng quỹ hiểu lầm , chúng nào ý khác, Tế Thế Đường các vị đương nhiên vấn đề gì. Chỉ là vị đại phu trông tuổi còn nhỏ, do ả chữa nên nông nỗi , bọn chỉ tìm ả hỏi vài câu thôi, liên quan đến Tế Thế Đường các vị."

 

Trịnh đại chưởng quỹ sầm mặt: "Con bé là đại phu của Tế Thế Đường, bệnh nhân cũng là bệnh nhân của Tế Thế Đường, thể liên quan đến chúng ?"

 

Mãn Bảo thấy bọn họ cãi om sòm, đưa tay vê vê cây kim tay bệnh nhân, chen : "Này, bệnh nhân đang sờ sờ ở đây, các vị quan sai định hỏi ý kiến một tiếng ?"

 

Mọi im bặt, cúi đầu , lúc mới nhớ trong cuộc là bệnh nhân vẫn đang ở ngay mặt.

 

Nha dịch khẽ ho một tiếng, hỏi: "Ngươi xem, chữa hỏng ngươi ?"

 

Mãn Bảo rụt tay về, nam t.ử thấy mũi kim đó run bần bật, cảm nhận một luồng khí đang tuôn ngoài, tựa hồ đội lên mũi kim, hệt như nước sôi sùng sục...

 

Hắn mếu máo : "Không, chữa hỏng..."

 

Mãn Bảo mỉm xòe tay về phía bọn họ: "Các vị xem đó, hiểu lầm cả thôi, phiền các vị một chuyến , xin mời ngoài, còn khám bệnh cho ."

 

(Lần cập nhật tiếp theo 12 giờ đêm, muộn quá , ngủ sớm , ngày mai gặp )

 

 

Loading...