Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 973: Ức hiếp

Cập nhật lúc: 2026-02-26 21:49:47
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đám nha dịch vẫn chôn chân chịu , xoay quanh gã nửa buổi, thấy mồ hôi đầm đìa, trông quả thực giống như đang bệnh, nhịn liếc ba gã thanh niên . Tên đầu bèn sang hỏi Mãn Bảo: "Hắn mắc bệnh gì?"

 

Mãn Bảo thở dài não nuột: "Bệnh nghiêm trọng."

 

"Bệnh nghiêm trọng là bệnh gì?"

 

"Đây là việc riêng của bệnh nhân, thể tiết lộ cho các ngươi." Mãn Bảo nhíu mày: "Này, ở đây cũng vụ án nào, các cứ ru rú trong phòng khám của thì khám bệnh kiểu gì, xin mời ngoài cho."

 

"Như thế , tố cáo ngươi chữa hỏng , phận quan sai bọn tra xét cho rõ ràng. Nếu ngươi rõ ràng, sẽ bắt ngươi về nha môn."

 

Mãn Bảo hỏi vặn : "Ai tố cáo ?"

 

Nha dịch chỉ tay tên thanh niên giả ốm, nghĩ thế nào thấy sai sai, tay xoay một vòng chuyển sang chỉ ba tên thanh niên còn .

 

Tiểu Trịnh chưởng quỹ mỉa mai: "Bệnh nhân đang sờ sờ đây, thế mà các lời của ba kẻ lai lịch bất minh?"

 

Nha dịch mặt biến sắc: "Bọn cần những chuyện , chỉ liên quan đến mạng , tố cáo thì bọn bắt về thẩm vấn."

 

Mãn Bảo bèn bảo: " với các ngươi thì các ngươi cũng hiểu ? Hay thế , các ngươi cứ mời vài vị đại phu am hiểu ngành y đến đây, đến lúc trình bày bệnh tình thì các ngươi cũng để đ.á.n.h giá, đúng ?"

 

Nàng mỉm : "Ta , các ngươi tin tưởng đại phu của Tế Thế Đường chúng . Không cả, các ngươi cứ mời đại phu từ nơi khác đến, tìm ngự y cũng luôn."

 

Trịnh đại chưởng quỹ một bên lạnh nhạt bồi thêm: "Nếu các vị mời ngự y, cần nhờ Trịnh thái y đ.á.n.h tiếng giúp một lời ?"

 

Không khí thoắt cái trở nên tĩnh lặng, tên nha dịch đầu nín thinh, một tên theo ghé sát tai thì thầm: "Đại ca, chúng đến đây lâu quá , mà Tế Thế Đường là sản nghiệp của nhà Trịnh thái y, lớn chuyện chỉ e..."

 

Tên nha dịch cầm đầu bấy giờ mới hắng giọng một cái, : "Đại phu lúc lúc khác cũng khó mà tìm, vụ án chúng cứ ghi nhớ . mà Chu Mãn rời khỏi kinh thành, bất cứ lúc nào bọn cũng sẽ truyền hoán."

 

Trịnh đại chưởng quỹ bèn sang với Tiểu Trịnh chưởng quỹ: "Tiễn mấy vị quan gia."

 

Sau khi tiễn đám nha dịch về, Trịnh đại chưởng quỹ ngoài đại đường xin bệnh nhân, bày tỏ vì chuyện hôm nay kinh sợ, thật là tội.

 

Đợi ông an ủi xong bệnh nhân bước , Mãn Bảo rút hết kim châm tay nam t.ử . Hắn vã mồ hôi ròng ròng hỏi Mãn Bảo: "Ngươi bệnh gì cơ?"

 

"Chướng ngại thần kinh." Mãn Bảo mặt mày vô cùng nghiêm trọng : "Đây là một căn bệnh về thần kinh, nghiêm trọng lắm. mà ngươi phát hiện sớm, nên vẫn còn cơ hội chữa trị."

 

Nam t.ử lập tức hỏi: "Có uống t.h.u.ố.c ?"

 

"Có chứ, đợi chút, kê đơn cho ngươi."

 

Nói xong, nàng một đơn t.h.u.ố.c đưa cho dặn: "Đây là hai thang t.h.u.ố.c, uống hết tái khám, đến lúc đó sẽ xem xét tình hình đổi cách điều trị khác cho ngươi."

 

Nam t.ử đơn t.h.u.ố.c gật đầu lia lịa. Ba tên của cũng đến đực mặt , ngoài cùng nhỏ giọng lầm bầm: "Ngươi mắc bệnh thật , đó chẳng ngươi khỏe như vâm ?"

 

"Sao , nãy nàng chẳng , những bệnh giấu sâu lắm, nhiều lúc bản cũng , chờ nó phát mới ."

 

"Toang , thế thì ăn thế nào với quản sự nhà họ Ân đây?"

 

"Cứ thật thôi, trả tiền cho . Chuyện coi như nợ các , đợi khi nào khỏi bệnh sẽ mời các nhậu."

 

Thấy bốn gã ngoài bốc t.h.u.ố.c, Trịnh đại chưởng quỹ mới buông rèm xuống hỏi: "Bệnh thần kinh? Sao từng qua loại bệnh ?"

 

Mãn Bảo hì hì: "Trên đời bệnh kỳ quái thiếu gì ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-973-uc-hiep.html.]

 

Trịnh đại chưởng quỹ lắc đầu thở dài: "Muội dọn dẹp chút về nhà, ngày mai tạm thời đừng tới đây nữa. Về nhà cũng cẩn thận một chút, chờ qua đợt sóng gió nhà họ Ân hả giận, quên chuyện ."

 

Mãn Bảo cực kỳ hoài nghi: "Bọn họ sẽ quên ?"

 

"Sẽ quên thôi," Trịnh đại chưởng quỹ an ủi: "Người kinh thành vốn mau quên lắm, bởi vì nhiều chuyện vui mà. Dăm ba bữa nữa, vụ náo nhiệt khác, nhà họ Ân tự nhiên sẽ quên khuấy chuyện thôi."

 

ông vẫn thấy tò mò: "Muội chọc nhà họ Ân kiểu gì thế? Hôm qua đụng mặt công t.ử nhà họ Ân ?"

 

"Đâu , là sư cùng Ân Hoặc tranh cãi vài câu học đường."

 

Trịnh đại chưởng quỹ gật gù tỏ vẻ hiểu: "Thảo nào."

 

Mãn Bảo hiếu kỳ: "Thảo nào chuyện gì ạ?"

 

"Thảo nào các cô nãi nãi nhà họ Ân tới tìm . Muội chứ cái Ân Hoặc là con một của nhà họ Ân, Ân đại nhân sinh liền sáu cô con gái mới nặn mụn con trai, xem các vị tỷ tỷ nhà họ Ân xót ?"

 

Mãn Bảo phân bua: "Ta cũng đến sáu ca ca, một tỷ tỷ, cũng là cục cưng của cả nhà đó chứ. mấy ca ca tỷ tỷ nhà bao giờ thấy ở trường học cãi cọ đ.á.n.h với sư chạy tới tìm các sư để đ.á.n.h . Trẻ con đ.á.n.h thì liên quan gì đến mấy lớn chứ?"

 

Trịnh đại chưởng quỹ: ...

 

Mãn Bảo thu dọn gùi t.h.u.ố.c, đưa cho Đại Cát ủ rũ về.

 

Nhờ cái loa phát thanh Tiểu Trịnh chưởng quỹ, các bệnh nhân ngoài đại đường đều tại Mãn Bảo dính kiếp nạn . Tuy đa phần bệnh nhân dám chủ động chào hỏi nàng, nhưng ai nấy đều nở nụ hiền hậu đầy vẻ thông cảm.

 

Mãn Bảo lên xe ngựa thấy chán ngán, ngoài cạnh Đại Cát, hỏi: "Ngươi xem, ở trường Bạch Thiện Ân Hoặc ức h.i.ế.p ?"

 

Đại Cát cũng lo lắng, nhưng Quốc T.ử Giám thì , nên chẳng giúp gì cho thiếu gia.

 

nghĩ , Đại Cát thấy thế khi an hơn, bởi vì Quốc T.ử Giám quản lý cực kỳ nghiêm ngặt, thì nhà họ Ân cũng chẳng thể bước chân , tính thì thiếu gia mới là an nhất, còn Mãn tiểu thư lúc nguy hiểm chán.

 

Bạch Thiện vốn ai ức h.i.ế.p, ngược , kiếm chuyện ức h.i.ế.p khác.

 

Buổi học sáng kết thúc, buổi trưa bọn họ một thời gian nghỉ giải lao khá dài. Bạch Thiện tiến thẳng đến bàn của Ân Hoặc, ánh mắt của thể đồng học trong lớp đều đổ dồn về phía đó.

 

Quốc T.ử Học là nơi truyền bá tin tức nhanh nhất trong cả sáu học đường.

 

Một là vì họ đa là con cháu các quan cấp cao, tin tức nhanh nhạy; hai là Quốc T.ử Học nhiều học sinh ở trọ bên ngoài nhất trong lục học, đến chín phần mười học sinh Quốc T.ử Học ở trọ; ba là họ ít , diện tích trường cũng nhỏ, chỉ cần một mẩu tin tức bằng hạt đậu cũng lan truyền khắp nơi chỉ trong một buổi sáng.

 

Đặc biệt, học sinh Quốc T.ử Giám sáng nay tận mắt chứng kiến trận cãi vã giữa nhà họ Bạch và nhà họ Ân ít, nên lúc cả lớp ai cũng chuyện, bao gồm cả bản Ân Hoặc.

 

Khi Bạch Thiện bước tới mặt Ân Hoặc, ngọn lửa bát quái trong lòng đều bùng cháy dữ dội. Có hai kẻ kích động đến mức nắm c.h.ặ.t t.a.y, hai mắt sáng rỡ lầm bầm: "Đánh , đ.á.n.h , mau đ.á.n.h ..."

 

Ân Hoặc lọt thỏm ở vị trí của , da mặt đỏ bừng bừng, cúi gằm mặt sống c.h.ế.t chịu ngẩng đầu lên, ngón tay luống cuống túm c.h.ặ.t sách vở.

 

Bạch Thiện vốn định kiếm chuyện đ.á.n.h với , thấy bộ dạng nỡ tay. cũng chẳng khách khí gì mấy, vỗ đập mặt bàn cái rầm: "Ân Hoặc, ngươi đây, chuyện với ngươi."

 

Ân Hoặc nuốt nước bọt cái ực, lí nhí đáp: "Ta, ngoài ."

 

"Được, ngoài cũng , chúng ở ngay đây. Ta hỏi ngươi, hôm nay mấy vị tỷ tỷ của ngươi chặn đường , là do ngươi gọi đến ?"

 

(Hẹn gặp ngày mai)

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

 

Loading...