Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 975: Cởi bỏ xích mích

Cập nhật lúc: 2026-02-26 21:49:50
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bạch Thiện: ...

 

Đám đông xem náo nhiệt: ...

 

Ân Hoặc theo phản xạ sang Mãn Bảo. Nàng nhảy tót khỏi xe ngựa, chạy gần Ân Hoặc hỏi: "Cậu là Ân Hoặc ? Cậu trông ngoan ngoãn thế cơ mà, giống sẽ cãi với Bạch Thiện . Các cãi kiểu gì thế?"

 

Bạch Thiện đính chính một nữa: "Ta cãi với , chúng chỉ tranh luận thôi, đây gọi là biện luận, hiểu ?"

 

Mãn Bảo lơ Bạch Thiện, tiếp tục hỏi Ân Hoặc: "Mắt đỏ hết lên kìa, hai cãi hả?"

 

Bạch Thiện: ...

 

Ân Hoặc khẽ liếc Bạch Thiện lắc đầu: "Không ."

 

"Ta ngay mà," Mãn Bảo thở phào một , tiếp: "Bạch Thiện bao giờ ức h.i.ế.p vô cớ."

 

Lần đến lượt Ân Hoặc cạn lời.

 

Mãn Bảo đưa mắt ngó quanh, dò hỏi: "Cậu thể cho gia nhân nhà lui một bên ? Ta thích bao vây kiểu ."

 

Ân Hoặc chẳng mấy lưỡng lự, đầu lệnh: "Các ngươi lui xuống ."

 

Gia nhân nhà họ Ân nhúc nhích, vẫn đầy cảnh giác Mãn Bảo và Bạch Thiện.

 

Người ngoài thể , nhưng họ rõ chứ?

 

Vị tiểu nương t.ử ngay từ sáng sớm dám đôi co cãi tay đôi với các vị cô nãi nãi của họ, còn khiến của họ ngậm bồ hòn ngọt tại Tế Thế Đường. Một như dễ chọc ?

 

Bởi vì trong nhà bao nhiêu vị tiểu nãi nãi hung hãn, nên đám tiểu tư bao giờ dám coi thường sức chiến đấu của phụ nữ, vì thế họ vẫn hề nhúc nhích.

 

Mãn Bảo chớp chớp mắt đám đó, đó âm thầm dán mắt Ân Hoặc.

 

Ân Hoặc đỏ lựng cả mặt, khó chịu với hạ nhân: "Lui !"

 

Hạ nhân thoáng chần chừ, mới lùi về vài bước.

 

Mãn Bảo Ân Hoặc thở dài: "Cậu thật đáng thương."

 

Ân Hoặc: ...

 

Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang Mãn Bảo cũng đồng loạt bằng ánh mắt đầy cảm thông.

 

Mãn Bảo đề nghị: "Hay là chúng kiếm một quán trọ nhỏ chuyện? như lời sư , chuyện nên giải quyết cho xong. Nếu các tỷ tỷ của chặn đường bọn , hoặc kéo đến tiệm t.h.u.ố.c loạn, thế thì ảnh hưởng đến những liên quan lớn lắm."

 

Bạch Thiện giật thót: "Họ đến Tế Thế Đường gây rắc rối ?"

 

Ân Hoặc lập tức nắm c.h.ặ.t giỏ sách, đỏ mặt tía tai tới tận mang tai.

 

Mãn Bảo phẩy tay như chuyện gì to tát: "Không , cũng để chịu thiệt ."

 

ánh mắt Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang khi Ân Hoặc nhuốm vẻ mấy thiện chí.

 

Bọn họ thể nhẫn nhịn nếu gia đình nhà đó chặn đường hoặc loạn ở trong trường học, nhưng tới mức mò tới Tế Thế Đường thì quá giới hạn .

 

Nói cho cùng, Mãn Bảo chỉ là một đại phu thực tập ở đó, ồn ào ở tiệm t.h.u.ố.c sẽ tạo tiếng thế nào, khỏi cũng rõ.

 

Dưới ánh mắt của hai , Ân Hoặc cúi mặt xuống, đôi mắt đỏ hoe.

 

Mãn Bảo trông thấy, giọng điệu tự động dịu phần nào: "Chuyện đúng ? Nếu , thì liên quan gì đến cả."

 

Ân Hoặc kinh ngạc ngẩng đầu Mãn Bảo, đây là đầu tiên với điều : "... các tỷ tỷ cũng vì mà."

 

Mãn Bảo tò mò: "Sáng nay là sai các tỷ tỷ tới cản đường chúng ?"

 

Ân Hoặc mím môi im lặng.

 

Mãn Bảo bao giờ thấy ai ít như , kiềm bèn : "Nếu , gật đầu. Nếu , lắc đầu."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-975-coi-bo-xich-mich.html.]

Ân Hoặc chậm rãi lắc đầu.

 

Mãn Bảo thở phào một cái, hỏi: "Thế chuyện ?"

 

Ân Hoặc Mãn Bảo một lát khẽ lắc đầu.

 

Mãn Bảo toét miệng tươi rói, giơ tay hào phóng vỗ cái bụp lên vai Ân Hoặc: "Thế là chúng thù oán gì, vẻ như kẻ thù ?"

 

Ân Hoặc chút đề phòng, suýt nữa Mãn Bảo vỗ cho sấp mặt. Gia nhân nhà họ Ân rầm rập xông đến bao vây...

 

Đại Cát tiến lên một bước chặn ngang Mãn Bảo, lạnh lùng liếc đám hạ nhân đó.

 

Mãn Bảo trợn mắt Ân Hoặc khó tin, nàng vỗ thêm hai cái nữa vai : "Người mỏng dính ?"

 

Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang trông thấy cả Ân Hoặc chao đảo, khó khăn lắm mới lấy thăng bằng.

 

Hai : ...

 

Ân Hoặc khẽ ho vài tiếng, xua tay bảo gia nhân: "Không , lui cả ."

 

Gia nhân nhà họ Ân quan sát tiểu chủ t.ử nhà chốc lát mới từ từ lui .

 

Mãn Bảo lúc mới tiếp tục: "Lại đây, xin giới thiệu một chút. Ta là sư tỷ của Bạch Thiện, tên là Chu Mãn. Còn đây là sư của bọn , Bạch Nhị Lang, học sinh của Quốc T.ử Giám."

 

Ân Hoặc ngẩn ngơ gật đầu hai .

 

Mãn Bảo giải thích: "Vì những chuyện hôm nay đều tình hình, càng can dự, nên coi như dính líu đến . Ta chỉ thắc mắc là, mấy ở trong lớp cãi vụ gì? Sao chuyện rốt cuộc lan tận bên ngoài thế?"

 

Ân Hoặc ngập ngừng liếc Bạch Thiện một cái cúi mặt lầm bầm: "Đâu cãi, chỉ là tranh luận vài câu thôi."

 

Mãn Bảo: "... Thế các tỷ tỷ của ?"

 

Ân Hoặc vân vê cái giỏ sách lo lắng: "Ta, đại tỷ của và các tỷ tưởng ăn h.i.ế.p. Ta , nhưng..."

 

Mãn Bảo vẻ ấm ức của lúc , lờ mờ nhận vấn đề, bèn thở dài xót thương: "Nếu mang vẻ mặt về chuyện với , cũng cho là nó chịu thiệt thòi lớn lắm ."

 

Ân Hoặc càng siết c.h.ặ.t cái giỏ sách, mím môi bặt im, cổ và mặt bắt đầu ửng đỏ.

 

Đám đông xem náo nhiệt: ... Đó thấy , đúng là y chang thế đó. Nếu giọng điệu họ quá lớn, thì ai ai chứng kiến cảnh cũng tin chắc Bạch Thiện đang ức h.i.ế.p chú thỏ non tội nghiệp .

 

Hồi bé, bọn họ vì mấy vụ thế đòn oan bao nhiêu !

 

Bạch Thiện nhận thấy những ánh mắt chăm chú đang đổ dồn , khẽ nhíu mày, tiến lên một bước : "Nếu cũng nhận thấy đôi bên hề xích mích, chi bằng hai nhà xuống chuyện một cho rõ ràng. Gia đình cản đường thì thôi , nhưng kiếm cớ ức h.i.ế.p sư tỷ thì quá đáng ."

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Nghe thế, đôi mắt Ân Hoặc ngấn lệ, cay cay nơi sống mũi khẽ gật đầu.

 

Mãn Bảo thanh niên trông thật tội nghiệp, vội an ủi: "Không , . Nếu cảm thấy lo lắng, cứ về nhà trò chuyện với các tỷ tỷ. À thế , chúng ăn cùng một bữa ? Các tỷ tỷ của hễ chúng hòa, chẳng cần giải thích nhiều."

 

Ân Hoặc do dự giây lát lắc đầu từ chối: "Ta thể ở ngoài quá lâu, về nhà thôi. Tổ mẫu và các tỷ tỷ đang đợi ở nhà."

 

Giữa lúc bốn còn đang bàn tán, Lưu Hoán từ lúc sáng sớm quen với họ túm giỏ sách phi nước đại từ học đường kêu oai oái như trâu con: " Ân Hoặc , định gây rắc rối cho khác đấy hả?"

 

Lưu Hoán lao tới, chắn ngang Bạch Thiện và đám : "Cậu tính giở trò gì ? Khóc nhè hả, lăn ăn vạ?"

 

Ân Hoặc ngước mắt Lưu Hoán trân trân, hốc mắt vẫn đỏ ửng.

 

Lưu Hoán bèn quát toán lên: "Nói rõ đấy nhé, chẳng ức h.i.ế.p . Cậu về nhà chớ mà tố cáo bừa bãi với mấy vị tỷ tỷ của đấy."

 

Mãn Bảo lúc mới nhận điều bất thường. Đưa mắt quét một vòng quanh đó, ai ai cũng xúm xem với vẻ khoái chí, đến Bạch Thiện cũng vài ba bạn ngó nghiêng hỏi han, còn Ân Hoặc thì câm nín, ngay cả một mống bạn cũng chẳng .

 

Nàng chớp mắt, quan sát sắc mặt và đôi mắt của Ân Hoặc, bỗng cảm thấy ngứa ngáy tay chân.

 

Mãn Bảo lén kéo vạt áo Bạch Thiện, đề nghị với Ân Hoặc: "Hay thế , bọn đưa về? Ta mang theo mấy loại bánh trái ngon lắm, chúng lên xe ăn trò chuyện."

 

Bạch Thiện hiểu ý, vươn tay chộp lấy Ân Hoặc kéo tuột lên xe ngựa khi kịp phản ứng.

 

(Lần cập nhật tiếp theo tám giờ tối)

 

 

Loading...