Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 979: Nhà họ Ân
Cập nhật lúc: 2026-02-26 21:49:54
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ân Hoặc bước cửa, nhà họ Ân tin từ liền ùa đón. Đại tỷ nhà họ Ân kịp về nhà chồng lao tới kéo tay Ân Hoặc, vẻ mặt đầy quan tâm: "Sao thế , hạ nhân báo bắt cóc cơ mà?"
"Tiểu chứ, thương ở ? Người , mau mời Đàm thái y."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Hay là mau về phòng nghỉ ngơi ..."
"Là kẻ nào to gan lớn mật như , cầm danh đến huyện nha, bắt tới thẩm vấn đàng hoàng xem..."
"Tổ mẫu tin đều đến ngất , tiên để tiểu gặp tổ mẫu xem ..."
Mọi nhao nhao thi , Ân Hoặc im lặng giữa mặc cho họ kéo tới kéo lui, sờ soạng khắp . Thấy nhị tỷ quả nhiên định sai quản sự cầm danh đến nha môn, mới lên tiếng: "Không là bắt cóc, nhờ xe ngựa của bạn học về thôi."
chẳng ai thèm Ân Hoặc gì, Ân đại tỷ vẫn cứ nắm lấy tay tự biên tự diễn: "Đệ đừng che giấu cho bọn ác nhân đó, bọn chúng âm thầm uy h.i.ế.p ? Chúng mắng c.h.ử.i bắt nạt ?"
"Không , bọn ..." Ân Hoặc khựng đáp: "Bọn là bạn bè."
Ân đại tỷ bằng vẻ xót thương, xoa đầu sang nhóm hạ nhân trút giận: "Nuôi các ngươi để gì, đến một chủ t.ử cũng trông nom nổi..."
Ân Hoặc mím c.h.ặ.t môi, rút tay khỏi tay đại tỷ. Thấy các tỷ tỷ túm tụm bàn tán ầm ĩ xem đòi công bằng cho thế nào, liền lưng bỏ .
Ân đại tỷ cũng chẳng thèm để ý, cứ liên mồm dặn dò tiểu tư của mau bám theo, nhất định hầu hạ cho thật chu đáo.
Ân Hoặc xách giỏ sách về thư phòng của , suy ngẫm một hồi lâu. Hạ nhân bên cạnh cũng dám lên tiếng hối thúc, chỉ qua quanh , hạ giọng bẩm báo: "Thiếu gia, đại phu tới , đang đợi bên ngoài ạ."
Ân Hoặc rủ mắt nghĩ ngợi hồi lâu, hỏi: "Có những ai đang ở chỗ tổ mẫu?"
"Các vị tiểu thư đều đang trò chuyện ở nhà , lão phu nhân uống t.h.u.ố.c xong, lúc đang nghỉ ngơi ạ."
Ân Hoặc liền dậy bước ngoài, đám hạ nhân vội vàng cầm áo choàng theo: "Thiếu gia, bên ngoài chiều sắp tà , ngài ngoài hóng gió ..."
Ân Hoặc rảo bước nhanh về phía viện của lão phu nhân, vì gấp, khí huyết nhất thời thông, liền ho sặc sụa.
Mặt ho đến mức đỏ bừng cả lên, hạ nhân trong viện của lão phu nhân thấy thế cũng cuống cuồng vây . Ân Hoặc yếu ớt đẩy họ , nhanh trong phòng.
Ân lão phu nhân kinh động mà tỉnh giấc. Thấy dáng vẻ Ân Hoặc ho, bà nhịn vươn tay , kéo gần vỗ nhẹ lên lưng: "Sao vội vàng thế , giờ trời cũng sắp tối , con nên nghỉ ngơi trong phòng chứ."
Ân Hoặc ngước mắt lên, nhỏ giọng : "Tổ mẫu, cháu chuyện thưa với ."
Ân lão phu nhân liền lướt mắt đám hạ nhân đang hầu quanh, bọn họ liền khom lưng hành lễ, đó nối đuôi lui ngoài.
Ân lão phu nhân nhẹ nhàng vỗ lưng cho Ân Hoặc, khẽ khàng hỏi: "Con chuyện gì với tổ mẫu?"
"Tổ mẫu, nhị tỷ sai mang danh của nhà ngoài, nhưng hôm nay đưa cháu về là bạn học cùng lớp, vụ bắt cóc nào như họ đồn đại ạ."
Ân lão phu nhân sững , cẩn thận kỹ đứa cháu trai nhỏ, cân nhắc hỏi: "Bọn họ... là bạn của con ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-979-nha-ho-an.html.]
Ân Hoặc gật đầu.
Ân lão phu nhân tỉ mỉ quan sát nét mặt Ân Hoặc, một lúc lâu mới mỉm gật đầu: "Được, tổ mẫu , chuyện con cần lo lắng. Chuyện hôm qua , hôm nay mới các tỷ tỷ của con nhắc tới, bảo rằng con ăn h.i.ế.p lớp học?"
"Không ạ," Ân Hoặc : "Tiên sinh hỏi cháu một vấn đề, cháu trả lời, nhưng bạn học Bạch Thiện kiến giải khác, nên phản bác cháu. Cháu thấy phục nên phản bác , nhưng cháu lý luận , nhất thời gấp gáp, nên khác mới sinh hiểu lầm."
Ân lão phu nhân liền hỏi: "Là vấn đề gì mà khó đến thế?"
Ân Hoặc toan cất lời thì một tràng tiếng bước chân từ bên ngoài truyền đến, tới mà tiếng lanh lảnh vọt : "Tổ mẫu, tiểu sang chỗ ạ?"
Dứt lời, Ân đại tỷ dẫn theo một đám nối đuôi . Vừa thấy Ân Hoặc đang cạnh Ân lão phu nhân, ả liền ái chà một tiếng, kêu lên: "Tiểu , thể tổ mẫu mới khá lên đôi chút thôi, gần quá..."
Ân lão phu nhân hồn, vội vàng gật đầu, khẽ đẩy Ân Hoặc : " đúng, đừng để vương bệnh khí của . Thân thể con yếu ớt, phép đổ bệnh . Người , mau đưa thiếu gia về viện, dặn nhà bếp chút đồ ăn dễ tiêu hóa cho thằng bé..."
Ân Hoặc đại tỷ và nhị tỷ kéo lên, nhịn khẽ gọi: "Tổ mẫu..."
Ân lão phu nhân mỉm xua tay: "Ta , , con cứ về , lát nữa sẽ sai mang chút đồ ăn sang cho con, tối sách đừng thức khuya quá nhé."
Lúc Ân Hoặc mới đành lời, xuôi theo lực kéo của hai tỷ tỷ bước ngoài. Cậu khỏi, hạ nhân trong viện lập tức ào ạt ùa phòng hầu hạ .
Ân Hoặc dừng bước, với hai : "Đại tỷ, nhị tỷ, trời còn sớm nữa, hai tỷ mau về nhà , cần tiễn ."
"Bọn tiễn về tận viện cho yên tâm, với sức khỏe của bọn lo lắm."
"Tỷ phu còn đang ở nhà chờ các tỷ đó."
"Bọn họ hạ nhân hầu hạ , chẳng cần bọn gì , thể của mới là quan trọng nhất." Bọn họ nhất quyết đưa Ân Hoặc về tận viện.
Ân Hoặc trở viện của , bầu trời dần sập tối, nửa khu phủ cũng dần trở nên tĩnh lặng, đến những chiếc đèn l.ồ.ng mới thắp lên cũng tỏa thứ ánh sáng mờ đục, chỉ thỉnh thoảng từ phía viện chính mới vọng vài âm thanh khe khẽ.
Ân Hoặc trong phòng, tiện tay lấy một cuốn sách cầm lên xem, lòng đầy buồn bã và âu lo. Chẳng bên ngoài tình hình , tổ mẫu sai gọi mang danh về ...
thế giới bên ngoài lúc mới thực sự náo nhiệt, đèn l.ồ.ng từ các cửa tiệm hai bên đường đồng loạt thắp sáng, cả khu nội thành bừng sáng trong màn đêm. Vài gã sai nha mặc áo đen mới nửa đường thì phía đuổi kịp. Đó cũng là một tên nha dịch mặc áo đen, tay cầm một phong thư : "Sư gia bảo chúng về, bắt nữa."
"Lại bắt nữa? Lệnh của ai ?"
"Còn của ai đây nữa, của nhà Ân đại nhân chứ ai."
"Thế là , trong nhà tự đ.á.n.h lộn ? Vậy chúng theo ai?"
"Một bên là cô nãi nãi nhà họ Ân, một bên là lão phu nhân nhà họ Ân, ngươi xem ai? Mau về thôi, bớt một cọc phiền toái chẳng hơn ?" Gã sai nha tiếp: "Ta ngóng đôi chút, mấy cũng dạng dễ bắt nạt . Hai là học sinh Quốc t.ử giám, một là đại phu đường của Tế Thế Đường. Đại phu thì thôi , nhưng hai , bắt học sinh Quốc t.ử giám, cho dù bây giờ họ quyền vô thế, tương lai ai dám chắc thế nào?"
"Mẹ kiếp, cái đám nhà quyền thế đúng là ăn no rửng mỡ, chốc thì bảo bắt, chốc bảo thôi, cứ như lấy chúng trò đùa ."
"Thôi , bớt một chuyến mà còn vui , về nha môn hủy án , mời các uống rượu."