Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 981: Hạch tội
Cập nhật lúc: 2026-02-26 21:49:56
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày mai là mồng một tháng Tám, chính là ngày lành mở yến tiệc của phủ Ích Châu vương. Vì mải chờ Ân Hoặc đến khám bệnh, Mãn Bảo vẫn kịp về nhà xem hoa bán . Vừa bước chân nhà, nàng liền phi thẳng hậu viện tìm Chu Ngũ lang.
Trang thấy nàng lượn một vòng định chạy ngoài, liền gọi giật : "Ngũ ca của con bán hoa , lúc về còn ôm thêm một chậu hồng cổ , bảo là phủ Ích Châu vương chuyện đôi cặp, nên họ mua thêm một chậu nữa."
"Họ cậy thế ép mua ạ?"
Trang chỉ về phía phòng của nàng: "Ngũ ca con bê bạc về , tự con mà đếm ."
Mãn Bảo lập tức réo Bạch Thiện đếm bạc chung.
Bạch Thiện chẳng mặn mà gì, tiền cũng của , đếm thì gì thú vị chứ?
Cậu : "Dịp Trung thu học đường bọn tổ chức hoạt động, các phu t.ử bọn thơ phú gì khác, nên sách đây, tự mà đếm."
"Đệ vẫn còn dỗi , chỉ khen Ân Hoặc hai câu thôi mà?"
Trang định xoay về thư phòng, bước chân liền khựng , đầu hỏi: "Sao dính dáng đến Ân Hoặc nữa ?"
Mãn Bảo vội che miệng . Bạch Thiện hắc hắc, bỏ mặc nàng tự ứng phó với Trang , bản chuồn thẳng thư phòng.
Thực Trang hề cấm đoán Bạch Thiện kết giao với Ân Hoặc, suy cho cùng hai đứa cũng là bạn học, nếu cố tình né tránh thì mới dễ kết oán.
ông Mãn Bảo quá thiết với nhà họ Ân. Nếu chỉ đơn thuần là ngươi khám bệnh, thể trị bệnh thì gì, đằng cố ý dụ dỗ tới khám bệnh thì thể thống gì?
Hoàn cảnh nhà họ Ân vô cùng phức tạp. Ai nàng cứ chèo kéo tới khám thế , nhà họ Ân sẽ suy diễn ?
thật nhà họ Ân chẳng suy diễn gì cả, bởi vì lúc bọn họ mù tịt. Ân Hoặc hề hé môi nửa lời với gia đình, lúc đó xe chỉ đám bọn họ, hạ nhân nhà họ Ân cũng mặt nên càng gì.
Ân Hoặc học về, còn bước đến viện của tổ mẫu thấy tiếng ồn ào vẳng . Cậu vô thức dừng bước, ngoái đầu hỏi hạ nhân: "Trong nhà huyên náo thế?"
"Các vị cô nãi nãi về ạ, đang trò chuyện cùng lão phu nhân."
Ân Hoặc hỏi: "Nói chuyện gì mà ồn ào ?"
Hạ nhân hạ giọng: "Hôm nay triều hội ngự sử hạch tội lão gia, cùng với ba vị cô gia (con rể) của nhà , cho nên..."
Nghe đến đây, Ân Hoặc lập tức hiểu vấn đề. Cậu xoay bước , bỏ một câu: "Nếu tổ mẫu hỏi thì cứ về viện , giao khá nhiều bài tập."
" thưa thiếu gia, Đàm thái y cũng đến ạ, đang đợi ở khách viện. Lão phu nhân dặn ngài gặp xong thì khám bệnh ngay."
Ân Hoặc mím c.h.ặ.t môi: "Khám khám cũng khác gì ?"
Hạ nhân nhà họ Ân sợ run cầm cập, dám nghĩ thế. Một tiểu nha chạy vội trong báo tin. Ân Hoặc bước mấy bước, các tỷ tỷ lũ lượt kéo , túm lấy Ân Hoặc trách móc: "Tiểu , đến nhà, ngoài hứng gió thì ?"
Nói đoạn, họ liền kéo tuột Ân Hoặc phòng.
Vừa xuống, Ân lão phu nhân chẳng màng nhắc đến chuyện hạch tội gì nữa, liền vội vàng phân phó: "Đi, mau thỉnh Đàm thái y qua đây."
Đàm thái y tuổi đời còn trẻ, đang độ tráng niên. Hôm nay ông chỉ đến bắt mạch cho Ân Hoặc theo lệ thường. Bắt mạch sơ qua thì thấy dường như biến chuyển gì, nhưng xem xét kỹ lưỡng hơn thì liền nhận chứng uất kết trong lòng vị thiếu gia dường như ngày một trầm trọng.
Đàm thái y ngước đám đàn bà con gái chật kín cả gian phòng, âm thầm thở dài một cũng chỉ dặn dò y như những , bảo Ân Hoặc cố gắng nghỉ ngơi nhiều, uống t.h.u.ố.c đúng giờ là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-981-hach-toi.html.]
Ân Hoặc cụp mắt phương t.h.u.ố.c Đàm thái y kê, thấy chẳng khác gì lúc liền thu ánh mắt về.
Người nhà họ Ân tiễn Đàm thái y. Ân Hoặc cảm thấy trong lòng ngột ngạt buồn bực, liền dậy : "Tổ mẫu, đại tỷ, nhị tỷ, tam tỷ, tứ tỷ, ngũ tỷ, lục tỷ, xin phép về ."
"Đi , . Người , mang áo choàng cho thiếu gia, kẻo trúng gió."
Ân Hoặc đáp: "Mới cuối tháng Bảy, trời vẫn còn nóng mà."
"Thế thì cần áo choàng, mang ô tới đây. Che chắn cẩn thận , tuyệt đối đừng để thiếu gia phơi gió."
Ân Hoặc khẽ mím khóe môi, lưng rời .
Đợi cháu trai khuất, Ân lão phu nhân mới sang đám cháu gái răn dạy: "Thôi , cũng chẳng chuyện tày trời gì, cùng lắm phạt chút bổng lộc, bản tấu biện bạch, giáng một hai cấp quan mà thôi, các con mau về nhà ."
"Tổ mẫu, giáng chức mà còn chuyện lớn ạ?"
"Coi như cho các con thêm bài học nhớ đời, đừng thấy gió lay cành cây nhao nhao chạy chặn đường chặn ngõ nữa."
Ân đại tỷ ấm ức: "Chúng con cũng ý định gì , đ.á.n.h cũng chẳng c.h.ử.i rủa gì, chỉ dặn dò tên Bạch công t.ử đôi câu, cho phép ức h.i.ế.p tiểu nhà thôi."
"Thất lang chẳng , thằng bé cãi với ai, cũng chẳng ai ức h.i.ế.p, chỉ là tự bản chuyện gấp gáp một chút thôi."
"Nếu hùng hổ dọa , thì tiểu gấp gáp?"
Ân lão phu nhân day trán, hỏi vặn : "Thế con định đến Ngự sử đài để phân bua với mấy vị ngự sử luôn hả?"
Đám Ân đại tỷ tức thì im bặt.
Ân nhị tỷ đại tỷ tam , giả lả: "Tổ mẫu, chúng con cũng ý gì khác, chỉ thấy cái tên Bạch công t.ử cùng với sư tỷ của , cái đứa mang họ Chu , thật sự quá coi thường nhà họ Ân . Chúng con chỉ tìm đến, kịp mở lời ả xả cho một tràng xối xả đùn hết tội lên đầu chúng con. Thế mới chuốc lấy cớ sự ."
"Trẻ con mới kinh thì cái gì?" Ân lão phu nhân mắng: "Các con tìm chuyện, đàng hoàng đường đường chính chính? Cứ chặn đường thế thì cái thể thống gì? Còn nữa, đám ngày hôm qua đến Tế Thế Đường loạn, do các con gọi tới ?"
Ân đại tỷ định giải thích, Ân lão phu nhân vỗ nhẹ xuống bàn quát: "Các con như thế chẳng là càn ? Tế Thế Đường Trịnh thái y đang nhậm chức trong Thái y viện, các con quậy đến tận đó, nhà lấy mặt mũi nào mời Thái y đến khám bệnh cho Thất lang nữa?"
"Đàm thái y gia quan hệ thâm giao với nhà mấy chục năm nay cơ mà..."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
" ông chữa bệnh cho Thất lang!" Ân lão phu nhân đột ngột nổi giận, bàn tay đập mạnh xuống bàn tăng thêm phần uy lực, bà lớn tiếng quát: "Lẽ nào chúng thể mời một Thái y y thuật cao minh hơn ?"
Mấy tỷ nhà họ Ân lập tức câm như hến.
"Những lời hạch tội hiện giờ vẫn còn nhẹ, chỉ khép tội trị gia nghiêm. Chuyện xảy ở Tế Thế Đường ngày hôm qua đám ngự sử nắm bằng chứng nên mới tạm tha. Nếu để chúng chuyện đưa danh tối qua, đừng tới đại cô gia nhị cô gia, ngay cả cha các con cũng lột một tầng da đấy."
Mấy tỷ cúi gằm mặt xuống, nhưng thâm tâm vẫn mấy phục tùng.
Những việc họ xét e rằng cũng chẳng thấm so với đám khố t.ử ở kinh thành, ngày ngày cưỡi ngựa phóng như bay phố, ẩu đả hoành hành dọc ngang, những họa họ gây lớn hơn gấp vạn , nhưng cha của chúng ?
Họ chỉ vì xót xa em trai mới mặt chặn đường mà thôi.
Thấy họ như , Ân lão phu nhân cũng buồn quản nữa, vẫy vẫy tay: "Ta già , tinh thần mệt mỏi quản nổi, các con lời khuyên, những việc thế cũng chẳng cần bẩm báo nữa, cứ mà với cha các con."
Chị em nhà họ Ân dám gan tày trời , lập tức rụt cổ, im bặt hé nửa lời. Nguyên nhân chính là họ chẳng thể ngờ sự việc ầm ĩ tới mức đó. Bình thường ngự sử cũng hạch tội nhưng chuyện lặng lẽ trôi qua, nào ngờ hôm nay chồng họ về bảo của Ngự sử đài dường như đang phẫn nộ, quyết tâm tước bỏ quan tước của họ cho bằng .