Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 983: Khám bệnh (1) (Chương làm thêm cảm ơn bạn đọc "Hoa Tư Tàn Mộng Thương..." đã tặng thưởng)
Cập nhật lúc: 2026-02-26 21:49:58
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Mãn Bảo cõng gùi t.h.u.ố.c chạy từ nhị viện, Bạch Thiện yên vị đợi sẵn xe ngựa.
Mãn Bảo chống tay lên càng xe, mượn đà nhảy phốc lên, đưa gùi t.h.u.ố.c cho Bạch Thiện xách trong. Nàng đối diện Bạch Thiện thở hổn hển hỏi: "Đệ về phòng lấy đồ gì ?", thấy tay vẫn cầm cuốn sách.
"Tỷ như món gì?"
"Tiền nong nọ ."
"Đại Cát mang theo, mua gì cứ mượn Đại Cát ."
Mãn Bảo vỗ túi áo: "Ta mang tiền ."
Mải họ chuyện trò, Đại Cát đ.á.n.h xe rời khỏi nhà, tiện thể chở luôn học việc của Tế Thế Đường về tiệm.
Mãn Bảo tò mò vén rèm cửa sổ trò chuyện với tiểu nhị đang ngoài càng xe: "Thực sự là Ân Hoặc đến tìm khám bệnh ?"
Tên học việc cũng khá thiết với Mãn Bảo, nghiêng ngoái đầu đáp: "Vâng, chưởng quỹ nhà cũng giật kinh ngạc luôn. Lúc nãy mời Ân thiếu gia hậu đường đợi . Cậu thấy Tiểu Chu đại phu tới liền đòi về, may mà đại chưởng quỹ giữ , sai tiểu nhân chạy thục mạng tới mời Tiểu Chu đại phu qua đó."
Mãn Bảo mừng rơn, Bạch Thiện thì tò mò hỏi thêm: "Cậu một ai cùng ?"
"Bên cạnh chỉ mang theo mỗi một tiểu tư." Tên học việc bật đáp lời, " là hiếm thấy, vì bình thường mỗi khi Ân thiếu gia xuất hành đều mang theo một toán theo hầu, sợ ai ức h.i.ế.p. Đám bên ngoài thấy dắt theo một đám gia nhân cũng sợ đụng ."
Bạch Thiện và Mãn Bảo đưa mắt , tra hỏi gì thêm.
Vừa đến Tế Thế Đường, Mãn Bảo lập tức nhảy vọt xuống xe lao tót trong, sợ vụt mất vị bệnh nhân khó khăn lắm mới dụ dỗ .
Còn Bạch Thiện thì thong thả xách gùi t.h.u.ố.c xuống xe, tiện tay nhét cuốn sách trong gùi mới khoan t.h.a.i bước .
Ân Hoặc đợi một hồi bắt đầu bồn chồn, uống nửa chén vẫn chẳng thấy bóng dáng Mãn Bảo , liền dậy định cáo từ.
Trịnh đại chưởng quỹ cuống quýt giữ nhưng Ân Hoặc dứt khoát đòi về, năng gì, chỉ gật đầu chào Trịnh đại chưởng quỹ một cái lưng.
lúc đó Mãn Bảo nhí nhảnh từ ngoài nhảy , thấy Ân Hoặc thì mắt sáng rỡ, hổn hển hỏi: "Cậu tới khám bệnh hả?"
Ân Hoặc toan cất lời phủ nhận thì Mãn Bảo nghiêng mời: "Phòng khám của ở bên ngoài, theo ."
Nói xong, nàng lưng bước ngoài.
Ân Hoặc thoáng ngập ngừng, cuối cùng vẫn đành nhấc bước theo.
Vừa Mãn Bảo giải thích: "Hôm nay là mùng một, cứ mười ngày nghỉ hưu mộc hai ngày, trùng với lịch nghỉ của Quốc t.ử giám bên các . bàn với đại chưởng quỹ , là bệnh nhân của , hễ tới cứ sai gọi một tiếng, nhà cách đây gần lắm..."
Ân Hoặc liếc nàng, thầm nghĩ cô nàng cũng hoạt ngôn y hệt mấy bà chị ở nhà, nhưng đem cảm giác khác biệt.
Bạch Thiện xách gùi t.h.u.ố.c đợi sẵn trong phòng khám. Cậu đang cặm cụi lôi từng món đồ nghề xếp gọn, thấy Ân Hoặc bước liền gật đầu chào hỏi.
Hạ nhân nhà họ Ân và Đại Cát cùng canh bên ngoài cửa phòng khám. Hai tên hạ nhân liếc , trong mắt ánh lên sự phòng đối với đối phương.
Khung cảnh bên trong phòng khám diễn khác. Mãn Bảo châm lửa lò đun nước nóng, hỏi Ân Hoặc: "Cậu uống ?"
Ân Hoặc kịp trả lời, nàng rào : "Ta rành uống lắm, Bạch Thiện cũng thế. Cả hai bọn đều uống nước lọc. Với đang mang bệnh trong , uống t.h.u.ố.c, nhất cũng đừng động ."
Nói một tràng xong, Mãn Bảo vẫn lặp câu hỏi: "Cậu uống ?"
Ân Hoặc ngước mắt nàng vặn vẹo: "Chẳng cô bảo nhất nên uống ?"
" thế, nhưng lỡ thích thì ?"
Ân Hoặc nghiêng đầu hỏi: "Nếu thích thì uống dù hại cho sức khỏe cũng mặc kệ ?"
Mãn Bảo thoáng nhăn nhó: "Cũng tùy tình hình. Thật một loại gây ảnh hưởng mấy đến tác dụng của t.h.u.ố.c . Nếu thực sự khao khát thì sẽ pha cho một bình."
Ân Hoặc liền đáp: "Vậy pha cho một chén ."
Mãn Bảo đồng ý, lạch cạch chạy ngoài tìm lá , bỏ Bạch Thiện và Ân Hoặc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-983-kham-benh-1-chuong-lam-them-cam-on-ban-doc-hoa-tu-tan-mong-thuong-da-tang-thuong.html.]
Một chiếc bàn chẩn bệnh, Ân Hoặc và Mãn Bảo đối diện , còn Bạch Thiện kéo một chiếc ghế nhỏ né sang một bên. Mãn Bảo khỏi, hai thiếu niên ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt của .
Bạch Thiện cất lời: "Ta cứ tưởng sẽ tới."
Ân Hoặc rủ mắt, đáp lời.
Bạch Thiện xoay chỗ lò sưởi, gắp bớt vài cục than đang nhét chật ních bên trong để lửa cháy đượm hơn. Ánh mắt Ân Hoặc dõi theo từng động tác của , thấy dáng vẻ Bạch Thiện nhẹ nhàng gảy từng viên than đỏ rực, cả vô thức thả lỏng hơn đôi chút.
Sắp xếp thỏa lò lửa, Bạch Thiện mới đầu Ân Hoặc, hỏi khẽ: "Ân Hoặc, bằng hữu ?"
Ân Hoặc bặm môi.
Bạch Thiện tiếp tục: "Ít lắm ? Bằng hữu của cũng hiếm hoi, nhưng để dốc bầu tâm sự thì cũng một hai . Mỗi lúc bế tắc phiền muộn, đều tìm họ để giãi bày."
Ân Hoặc hỏi ngược : "Sao với những lời ?"
Bạch Thiện đáp: "Ban đầu mang ác ý gì với . Trong mắt , và các bạn học khác trong lớp chẳng gì khác biệt. Mãi tới hôm mới bắt đầu chán ghét đấy."
Cõi lòng Ân Hoặc dậy sóng. Bạch Thiện thấy l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, khóe mắt bắt đầu ửng đỏ, ngay đối phương đang kích động nhưng bản tự nhận thức , đành tiếp tục giữ vẻ mặt lạnh tanh.
Bạch Thiện : "Tỷ tỷ quá đỗi ngang ngược hống hách. Ta từng gặp nhiều kẻ ngang ngược, nhưng đây là đầu thấy kiểu oán thù nổi lên chỉ vì một chuyện cỏn con thế . hôm qua chuyện xe với xong, nhận chuyện của , bởi cũng chẳng ghét bỏ nữa."
"Thế nhưng phát hiện , hình như nhiều trong lớp đều mấy thiện cảm với ," Bạch Thiện tiếp: "Không một ai mang bệnh trong , một ai rằng tự nhè mà chỉ vì đau ốm, cơ thể cho phép tâm trạng kích động. Cậu gánh những hiểu lầm đó cả đời ?"
Ân Hoặc đột ngột cao giọng: "Cả một đời dài ngắn bao nhiêu chứ."
Bạch Thiện thẳng với ánh mắt bề .
Hốc mắt Ân Hoặc càng thêm đỏ hoe, hổn hển hai , cố gắng bình cảm xúc : "Hiểu lầm thì mặc họ hiểu lầm , vốn cần bằng hữu."
"Thế đến đây gì?"
Gương mặt vốn tái nhợt của Ân Hoặc thêm một tầng trắng bệch. Cậu phắt dậy, lưng toan bỏ . lúc Mãn Bảo cầm một gói giấy bọc bước , : "Ta tìm một loại , ngửi thấy hương vị tệ, khá thanh nhã, hợp với . Nước sôi ?"
Câu cuối cùng nàng sang hỏi Bạch Thiện.
Bạch Thiện đưa tay lên xem nhiệt độ, đáp: "Sắp sôi ."
Mãn Bảo ưng ý, thấy Ân Hoặc tái mặt bèn nhét gói tay Bạch Thiện giục pha, Ân Hoặc vẻ lo lắng: "Sao , thấy khó chịu ở ?"
Ân Hoặc liếc Bạch Thiện một cái đáp: "Không, về đây."
"Sao thế , còn bắt mạch cho mà."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Hôm cô chẳng bắt mạch ?"
" lúc đó chịu trả lời câu hỏi của . Hơn nữa mạch tượng con luôn thiên biến vạn hóa, đừng là cách một ngày, chỉ một canh giờ trôi qua cũng khác biệt , nên bắt mạch mới ."
Ân Hoặc lẳng lặng Mãn Bảo trân trân, hồi lâu mới hỏi: "Năm nay cô bao nhiêu tuổi?"
Mãn Bảo sửng sốt đáp: "Mười lăm ."
Bạch Thiện suýt nữa sặc nước bọt, trợn tròn mắt Mãn Bảo. Dù nàng trưởng thành nhanh nên thích tuổi mụ, còn sinh những tháng cuối năm nên thể độn thêm hẳn hai tuổi mụ, nhưng cũng thấy ai tròn mười ba mà phóng cái vèo lên mười lăm bao giờ.
Ân Hoặc cũng đầy vẻ hoài nghi nàng: "Cô mười lăm á? Vậy chỉ kém một tuổi thôi ?"
Mãn Bảo giật tỉnh táo hẳn, vặn hỏi: "Tuổi là tuổi mụ tuổi thực ?"
"Tuổi thực."
Mãn Bảo liền đ.á.n.h giá từ đầu đến chân: "Xem sức khỏe đúng là yếu kém thật."
Tròn mười sáu tuổi đầu mà ngang ngửa Bạch Thiện. Thậm chí vì hình gầy nhom yếu ớt, lúc Mãn Bảo còn tưởng nhỏ tuổi hơn Bạch Thiện nữa cơ.