Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng. - CHƯƠNG 149: NGÀY ĐÔNG ẤM ÁP

Cập nhật lúc: 2026-04-01 20:07:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói xong, Vương Hữu Tiền cũng buồn để ý đến phản ứng của Tần Liên, tiện tay nhặt bộ y phục mà Vương Phát Tài ném sang một bên, nhét trở miệng nàng.

Tứ chi trói c.h.ặ.t, Tần Liên còn chút khả năng phản kháng, chỉ thể mặc tùy ý chà đạp.

Nửa canh giờ , Vương Hữu Tiền mới rời khỏi nàng. Hắn vốn những thú tính biến thái như phụ , nên cũng hành hạ quá mức. Chỉ là sợ lát nữa Vương Phát Tài về phát hiện khác lạ, còn “ bụng” nhét khối ngọc trụ .

Rút giẻ trong miệng nàng , liền cúi xuống hôn mạnh lên môi Tần Liên một cái:

“Tiểu bảo bối, thật sự thích nàng. Chờ , sớm muộn gì cũng sẽ đưa nàng thoát khỏi biển lửa .”

Nói dứt, chẳng thèm để ý đến ánh mắt căm hận của nàng, xoay bỏ .

Tần Liên bóng lưng khuất dần, mới chậm rãi nhắm mắt . hai bàn tay siết c.h.ặ.t rõ trong lòng nàng chẳng hề yên như bề ngoài.

---

Thời gian thoắt cái bước sang tháng mười.

Tô Ngữ m.a.n.g t.h.a.i gần sáu tháng. Vì là đa thai, lo sợ sinh non, nên việc chuẩn cần thiết đều lo liệu .

Phòng sinh chọn là gian buồng ở phía đông, trong phòng giường lò sưởi, khi lửa hồng cháy lên sẽ ấm áp dễ chịu, để lúc sinh nở quá khổ sở.

Phòng chuẩn xong, bước tiếp theo là tìm bà đỡ. Dù là nàng đều yên tâm với điều kiện nơi , nên Khương Kỳ nhờ quen giới thiệu, tốn bạc mời bằng bà đỡ tiếng, hẹn đến giữa tháng mười một, tức lúc Tô Ngữ tròn bảy tháng.

Ngoài bà đỡ, còn tính đến chuyện v.ú em. Ban đầu Tô Ngữ định nhờ, nhưng nghĩ tới chuyện mang song thai, chắc chắn sữa sẽ đủ, nên đành tìm . Trong gian tuy sữa bột, nhưng nàng dám tùy tiện lấy , lỡ phát hiện thì khó mà giải thích, hơn nữa trẻ con uống quen thì .

Cuối cùng, nàng quyết định thuê hai v.ú em cho chắc ăn, ban ngày để họ bế nuôi, ban đêm nàng tự cho b.ú cũng . Trước mắt, cần chọn vài phụ nhân đang m.a.n.g t.h.a.i hơn nàng hai tháng, chờ đến khi nàng sinh, sữa của họ cũng thông, vặn thể dùng.

Thảo luận với Khương Kỳ, tất nhiên đồng ý, liền cùng Thủy Minh khắp nơi tìm .

Tiết trời ngày một lạnh, bụng nàng cũng ngày một nặng nề, nên Tô Ngữ cùng Lạc Tâm hầu như ngoài nữa.

Sang tháng mười một, trời bắt đầu rơi tuyết. Ban đầu chỉ lác đác, nhưng chẳng bao lâu thành trận tuyết lớn kéo dài ba ngày ba đêm, trong viện tuyết chất cao đến nửa .

Tuyết dày đúng là điềm mùa màng tươi , nhưng khiến việc vô cùng bất tiện. Bởi , ngày đón bà đỡ cũng hoãn , mãi đến ngày mồng tám tháng Chạp mới rước về.

Lúc Tô Ngữ gần tám tháng, bụng to còn hơn cả m.a.n.g t.h.a.i đủ mười tháng. Hai bà đỡ kinh hãi, nhưng khi bắt mạch, hỏi han cẩn thận, họ tươi khen:

“Phu nhân thật phúc. Một sinh nhiều hài t.ử, còn hồng hào khỏe mạnh thế . Nhìn khí sắc đỏ au, e rằng các bé cũng đều mập mạp trắng trẻo.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-nu-co-khong-gian-cung-tuong-cong-tho-san-lam-ruong/chuong-149-ngay-dong-am-ap.html.]

Tô Ngữ họ chỉ lời để trấn an, nhưng vẫn thấy lòng rộn ràng. Ai mà chẳng thích khen, huống hồ còn là khen con của .

Nàng lễ phép đáp:

“Hai vị đại nương, xin nhờ cả các . Có gì cần chuẩn , thật sự rành, mong hai vị vất vả giúp đỡ.”

Hai bà đỡ đều :

“Phu nhân yên tâm, chúng sẽ lo chu , để phu nhân bận lòng.”

Song t.h.a.i thường khó sinh, nhưng khí sắc Tô Ngữ, họ đoán cũng quá nguy hiểm. Hơn nữa, bạc mà Khương Kỳ trả quả thực hậu hĩnh: mỗi năm mươi lượng. Ở đây dưỡng t.h.a.i hai tháng, đỡ đẻ cho hai con, kiếm bạc mà bình thường mấy năm mới .

---

Vì đang m.a.n.g t.h.a.i nên Tô Ngữ còn trồng rau xanh trong sân, chỉ dạy phương pháp cho Lục Du Kỳ. Ban đầu định trả bạc, nhưng nàng nhất quyết nhận. Lục Du Kỳ cũng kẻ chiếm tiện nghi, nửa tháng đưa đến cả một gia đình ba , còn kèm theo khế bán .

Khương Kỳ vốn từ chối, nhưng cuối cùng đành nhận, nghĩ hợp tác ăn thể ưu đãi cũng .

Gia đình chỉ ba : nam nhân Lưu Dụng – một lang trung bốn mươi tuổi, thê t.ử là Chu thị, cùng một nhi t.ử chừng mười lăm tuổi, gầy gò vàng vọt, dáng còn kém cả Tô Ngôn.

Hỏi kỹ mới , họ sống cũng khá giả, nhưng đứa con sinh thể yếu ớt, dùng t.h.u.ố.c bổ liên miên, dần dần vét sạch của cải. Đến năm nay, vì bệnh nặng cần t.h.u.ố.c quý mà vay nợ lớn, gánh nổi, đành tự bán để trả.

Lục Du Kỳ mang họ đến cũng là ý: tuy Lưu Dụng giỏi y thuật cao thâm, nhưng đặc biệt tinh thông sản phụ khoa – đúng lúc Tô Ngữ đang cần.

Nàng và Khương Kỳ đều cảm khái, Lục Du Kỳ quả thật xa trông rộng, EQ cực cao.

---

Tô Ngôn lúc đang nghỉ ở học đường, phần lớn thời gian đều ở bên chị. Thấy bụng Tô Ngữ to bất thường, thằng bé suốt ngày lo lắng, cứ dính lấy nàng, chỉ sợ một lúc lơ là thì xảy chuyện.

Dù Tô Ngữ dỗ thế nào, nó cũng cứ theo bên, khiến nàng cảm động vui mừng – đứa , thật sự uổng công nàng thương yêu.

Theo thỏa thuận, hai bà đỡ sẽ ở đến lúc sinh. đến dịp Tết năm hai mươi chín, họ cũng về quê ăn Tết, hẹn mùng ba sẽ trở .

Khương Kỳ lo, nhưng Tô Ngữ trấn an:

“Chàng yên tâm, cảm thấy còn lâu mới sinh. Ta vẫn uống t.h.u.ố.c bổ với nước suối trong gian, thể , đủ tháng thì chắc chắn sinh .”

Vì thế, Tết năm nàng theo chúc tết. Khương Kỳ mỗi ngoài thăm họ hàng cũng đều sớm sớm về, nấn ná một chút nào.

Hết chương 149.

 

Loading...