Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 167: Ta Là Người Trong Lòng Của Chàng

Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:52:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đương nhiên vẫn là cưỡi ngựa đến quân doanh.

Đã sớm lính Chử gia quân dắt ngựa đợi sẵn ở cửa.

“Tướng quân đến !”

Con ngựa vui vẻ đ.á.n.h một cái phì mũi, bốn móng phấn khích gõ nhẹ xuống đất.

Phương Cẩm Châu chợt sững sờ.

Lần khi hiểu tiếng thú cưỡi con ngựa , nó cũng bộ dạng như .

Nàng còn khá lo lắng, cảm thấy con ngựa cuồng táo bất an, sợ sẽ xảy chuyện.

Chử Diệp ở đó, nên cũng sợ.

ngờ, hóa là nó đang kích động.

Nghe giọng điệu, là một con ngựa cái...

Phương Cẩm Châu nhịn về phía Chử Diệp phía , ánh mắt chậc chậc.

Nhan sắc và mị lực quả nhiên là v.ũ k.h.í sắc bén lợi cho vạn sự a!

Thấy nữ t.ử dùng ánh mắt trêu tức , trong lòng Chử Diệp 'hẫng' một nhịp, hiểu .

Trong lòng Phương Cẩm Châu một trận sảng khoái, bước nhanh lên , vươn tay vuốt ve bờm ngựa, ‘Còn tưởng mày từ Hoa Quốc của đến đây quen lắm, xem cũng khá tự tại vui vẻ đấy chứ!’

‘Sao, thích Tướng quân cưỡi đến ?’

“Hí——”

Con ngựa giật ngẩng phắt đầu lên, ‘Cô cô cô, cô hiểu tiếng ?’

Một đôi mắt ngựa tròn xoe khiếp sợ chằm chằm Phương Cẩm Châu.

phụ nữ .

Chính là cô mua nó đưa đến bên cạnh Tướng quân.

Nói thì, trong lòng nó đặc biệt ơn cô .

phụ nữ thể hiểu gì?

Rõ ràng vẫn còn bình thường mà!

Tên lính Chử gia quân dắt ngựa giật nảy , vội vàng dùng chắn giữa Phương Cẩm Châu, “Cẩm Châu cô nương, cẩn thận!”

“Không , ngươi lui xuống !”

Chử Diệp nhận điều gì đó, vội vàng tiến lên nhận lấy dây cương, xua tay bảo tên lính lui xuống.

Phương Cẩm Châu vuốt ve mặt ngựa, ‘Ta đều thể đưa mày đến đây, hiểu tiếng mày thì gì lạ ?’

Ngựa, ‘!’

“Nơi an bằng Hoa Quốc , mày bất cứ lúc nào cũng thể cưỡi chiến trường đấy, trông mày vẻ vui vẻ thế?”

Con ngựa hồn, kiêu ngạo hất đầu, ‘ mang huyết thống chiến mã, mấy đứa nhóc tì cưỡi, quả thực là sỉ nhục đời ngựa!’

‘Đây mới là thế giới thuộc về !’

Nói đầu Chử Diệp, ‘Chỉ hùng như , mới xứng đáng lưng !’

theo ngài tắm m.á.u sa trường, giúp ngài định bang an quốc!’

Phương Cẩm Châu nhịn giơ ngón tay cái về phía con ngựa, ‘Không ngờ một con ngựa nhỏ bé chí khí nhường , bái phục bái phục!’

Con ngựa tự hào đ.á.n.h một cái phì mũi, ‘Đương nhiên , phàm là ngựa chút huyết tính, điều tự hào nhất chính là rong ruổi sa trường, nhưng con ngựa nào cũng cơ hội ...’

‘Là cô cho cơ hội , ơn cô, nếu thể cho phép cô và Tướng quân cùng lưng chứ.’

‘Haha!’

Phương Cẩm Châu tươi như hoa, ‘Không ngờ vinh hạnh như a!’

‘Nếu mày nghĩ như , sẽ khách sáo nha~’

Nói nàng dang tay về phía Chử Diệp, “Mau bế lên!”

Chử Diệp con ngựa, Phương Cẩm Châu, “Nàng gì với nó ?”

Trong lúc chuyện, vươn tay ôm lấy vòng eo thon thả của nữ t.ử, bế nàng lên ngựa.

Lần , Chử Diệp còn sự gò bó, chỉ cảm thấy lòng bàn tay nắm lấy là tràn đầy hạnh phúc, kéo theo khóe miệng cũng nhịn mà cong lên.

Phương Cẩm Châu chớp chớp mắt với , “Bí mật!”

Bộ dạng kiều tiếu của nữ t.ử, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c Chử Diệp ngứa ngáy khó nhịn, nhếch môi , xoay lên ngựa.

“Giá!”

Cùng với một tiếng quát nhẹ, con ngựa tung vó chạy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-167-ta-la-nguoi-trong-long-cua-chang.html.]

‘Cô là gì của Tướng quân ?’

Con ngựa chạy hỏi.

Phương Cẩm Châu , ‘Rõ ràng như còn ? Ta là trong lòng của ngài .’

‘Ngài cũng là trong lòng của !’

“Á!”

Con ngựa kinh hãi trượt chân một cái, hí vang một tiếng.

Thân hình Phương Cẩm Châu chợt lảo đảo, ngay giây tiếp theo cánh tay dài của nam nhân phía ôm lấy eo, ôm c.h.ặ.t lòng.

Lồng n.g.ự.c phía ấm áp vững chãi, cảm giác an tràn trề.

‘Nàng gì với nó ?’

Mặc dù trong lòng kinh hãi một chớp mắt, nhưng giờ phút ôm nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng, Chử Diệp ngược sinh vài phần ơn đối với con ngựa .

Phương Cẩm Châu mỹ mãn rúc lòng nam nhân, khóe miệng nhếch lên nụ trộm, “Nó hỏi là gì của , là vị hôn thê của , nó liền kinh ngạc...”

Vừa nàng nghiêng mặt ngẩng đầu ghé sát nam nhân nhỏ, “Nó là một con ngựa cái đấy.”

Hơi thở ôn nhuận như lan vờn quanh mũi, mái tóc vô tình lướt qua cằm, tựa như dòng điện nhẹ xẹt qua , tê dại khó nhịn.

Hơi thở Chử Diệp nặng nề, dần dần thể suy nghĩ, chỉ theo bản năng thuận miệng hỏi, “Ý gì?”

Nụ khóe môi Phương Cẩm Châu nhịn , “Hình như nó thích !”

Chử Diệp rũ mắt xuống chính là đỉnh đầu mềm mại của nữ t.ử, cảm thấy xoáy tóc cũng vô cùng thuận mắt, “Cái gì?”

“Nó thích đó!”

Phương Cẩm Châu đầu, nở nụ rạng rỡ, “Không ngờ hoan nghênh như a, ngay cả giống cái khác loài cũng nhịn mà khuynh tâm vì a!”

Chử Diệp lúc mới hiểu, gương mặt tuấn tú kinh ngạc, “Cái gì?!”

Ngựa của , khuynh tâm ?

‘Cô cô cô...’

Con ngựa hổ tức giận, chạy như điên, ‘Cô đừng hươu vượn mặt Tướng quân!’

‘Nếu Tướng quân vì cô hươu vượn mà cho tọa kỵ của ngài nữa, cho dù cô ân với , , cũng xong với cô !’

Phương Cẩm Châu nhịn , ‘Mày chỉ là một con ngựa, thì thể chứ?’

Ngựa, ‘... , thể bao giờ cho cô cưỡi nữa!’

‘Vậy sẽ cùng Tướng quân cưỡi con ngựa cái khác, Tướng quân đối với là bách y bách thuận đấy nha!’

‘Cô cô cô... Cô võ đức!’

Phương Cẩm Châu nhận , con ngựa rõ ràng chút chán nản rối bời.

‘Được ...’

Nàng cúi vuốt ve bờm ngựa, “Cho mày một cơ hội thể hiện ?”

Tai ngựa động đậy, cốt khí , ‘... Muốn!’

‘Sau chỉ cần là và Tướng quân cùng cưỡi, trong tình huống ảnh hưởng đến tốc độ, mày cố gắng chạy xóc một chút...’

Đáy mắt Phương Cẩm Châu lóe lên tính toán nhỏ, đôi môi đỏ mọng cong lên vẻ mừng thầm, ‘Tạo thêm nhiều cơ hội tiếp xúc mật cho và Tướng quân, như thể để mày vĩnh viễn trở thành tọa kỵ của Tướng quân.”

“Mày là một con ngựa thông minh, chắc hẳn hiểu ý chứ?’

Ngựa:...

Sau đó.

Lưng ngựa vốn đang vững vàng, bắt đầu xóc nảy lên.

Đáy mắt Chử Diệp căng , cánh tay dài ôm c.h.ặ.t lấy eo Phương Cẩm Châu, “Đừng sợ, ở đây, sẽ ngã xuống ...”

Sau đó tay giật dây cương, miệng hô khẩu lệnh, ý đồ vỗ về con ngựa chạy vững hơn một chút.

Phương Cẩm Châu đắc ý rúc lòng nam nhân, mềm nhũn , “Ừm ừm, chỉ cần ở đây, chẳng sợ cả.”

Ngựa:...

‘Tốt lắm, quả nhiên là một con ngựa thông minh tuyệt đỉnh...’

Khí tức hormone mãnh liệt nam nhân, khiến mỗi nhịp tim của Phương Cẩm Châu đều tràn ít hạnh phúc và thỏa mãn, ‘ mày nắm chắc chừng mực nhé, cũng đừng cố ý quá...’

Ngựa:...

Được ngài ơi!

Ngài yêu đương, xuất lực!

 

 

Loading...