Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 172: Chúng Ta Nhất Định Phải Thắng, Cũng Nhất Định Sẽ Thắng!

Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:52:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phương Cẩm Châu từng thấy cảnh tượng như , nhịn theo ngoài, quân trướng đến xuất thần.

Những binh lính mặc áo giáp xếp hàng dọc trật tự xuyên qua doanh trường, đó quy củ nhập hàng quân trận của .

Hàn Tòng Võ và Diệp Đình Hiên quân trận, phát hiệu thi lệnh, từng chữ leng keng lực.

Tiếng đáp của quân đội, càng là vang trời động đất.

Mỗi một tiếng, đều tựa như dầu sôi dội lửa, khiến m.á.u huyết của những chứng kiến cảnh đều bốc cháy.

Những ngón tay trắng trẻo của Phương Cẩm Châu trong từng màn chấn động , nắm c.h.ặ.t thành quyền.

Nàng sinh ở quốc gia bình an.

Chưa từng đích trải qua chiến tranh.

Cho dù trong phim điện ảnh diễn xuất đến , cũng bằng giờ phút đặt trong đó chân thực đến .

Khoảnh khắc .

Cả nàng run rẩy, đáy mắt rực lửa, hận thể lập tức khoác áo giáp, trở thành một thành viên trong những binh .

Một bàn tay lớn nhẹ nhàng phủ lên vai nàng, “Cẩm Châu, đừng sợ...”

Cảm nhận cơ thể nữ t.ử lòng bàn tay run rẩy, Chử Diệp nhịn lên tiếng nhẹ nhàng an ủi, “Đến lúc đó nàng cần theo Hàn Tòng Võ cùng trực diện kẻ địch, chỉ cần ở bên cạnh mưu tính là .”

“Ta sợ!”

Phương Cẩm Châu dõng dạc , lúc đầu chuyển mặt, dung nhan kiều mềm tựa như đắp lên một lớp áo giáp kiên cứng, “Ta sợ!”

Nàng Chử Diệp từng chữ từng câu , “Chử Diệp, cảm ơn đưa đến quân doanh.”

“Để tận mắt thấy những hào bảo gia vệ quốc , mới việc quan trọng đến nhường nào.”

“Mặc dù sinh ở Bắc Liêu, nhưng xét tất cả ở đây đều là tiền bối của .”

Nói , đáy mắt nàng dần dần dâng lên sự long lanh, khóe môi cong lên, “Chử Diệp, ? Gặp , gặp Bắc Liêu là sự may mắn cả đời của ...”

“Trước đây tầm thường vô vị, nhưng bây giờ thể kề vai chiến đấu cùng các tiền bối, khai sáng sơn hà thịnh thế!”

“Ta từng nghĩ cuộc đời sống nhiệt liệt và ý nghĩa như !”

Nàng nắm c.h.ặ.t lấy tay Chử Diệp, “Thành Bắc Liêu cứ yên tâm giao cho , sẽ thất vọng, cũng xin đừng phụ sự chờ đợi của .”

“Chúng nhất định thắng, cũng nhất định sẽ thắng!”

Đáy mắt Chử Diệp chấn động, bọc c.h.ặ.t t.a.y nữ t.ử trong lòng bàn tay, “Ừm, kim ngọc lương ngôn của Cẩm Châu, nhất định thành sự thật.”

Bọn họ .

Bọn họ chỉ đó.

Chính là viên t.h.u.ố.c an thần của tất cả Chử gia quân, thậm chí là hậu quân, cũng chính là quân Khương Vu đây.

Thấy tất cả quân lệnh ban xuống, đều nhận chức vụ của , bắt đầu bận rộn mà trật tự kiểm kê chiến , chuẩn v.ũ k.h.í.

Phương Cẩm Châu , “Chử Diệp, ngày mai là đại chiến , chuyến , khi thành công ngày nào cũng dãi gió dầm sương.”

“Tối nay thêm món cho các tướng sĩ !”

“Chúng cùng ăn với bọn họ!”

Chử Diệp tán thành gật đầu, “Được, đều theo Cẩm Châu.”

Hai đến chỗ nấu ăn của hỏa đầu quân.

“Tướng quân đến !”

“Cẩm Châu cô nương!”

Hàng trăm hỏa đầu quân đang chuẩn bữa tối cho đại quân, thấy Chử Diệp và Phương Cẩm Châu sóng vai tới, thi bỏ công việc trong tay xuống tha thiết gọi.

Mỗi đều toét miệng, là nụ của bà thím rõ ràng.

Tin tức Tướng quân khi định quốc an bang sẽ rước Cẩm Châu cô nương về vợ, trong quân doanh ai .

Ánh mắt nồng nhiệt thấu nhiều , Chử Diệp ngược cũng rận nhiều sợ ngứa, dần dần thể sự thản nhiên giống hệt Phương Cẩm Châu.

Hắn liếc chậu thùng mặt đất, bên trong nhiều gà vịt thịt, đang vặt lông.

Đầu lĩnh hỏa đầu quân nhận điều gì đó, đợi Chử Diệp mở miệng, vội vàng tiến lên bẩm báo.

“Tướng quân, Diệp phó tướng ngày mai đại chiến, tối nay cho các tướng sĩ đều ăn chút đồ mặn...”

Giọng chút cẩn trọng dè dặt, “Cho nên thuộc hạ thịt một trăm con gà, dự định canh gà củ cải và bánh bao bột mì trắng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-172-chung-ta-nhat-dinh-phai-thang-cung-nhat-dinh-se-thang.html.]

Mặc dù bây giờ quân lương sung túc, nhưng bọn họ đây trải qua những ngày tháng gian khổ xảo phụ nan vi vô mễ chi xuy nhiều năm, mỗi sợi lông tơ đều rèn luyện khí tức tiết kiệm.

Cho dù Tướng quân lên tiếng, cũng sẽ tính toán chi li mà sống.

“Một trăm con gà?”

Nghe , Chử Diệp nhíu mày.

Phương Cẩm Châu cũng nhịn kinh ngạc.

Một trăm con gà, sáu vạn đại quân, mười chia một miếng thịt gà cũng đủ!

bọn họ , đây là lượng gấp rưỡi so với ngày thường .

“Tướng quân, tối nay phần thịt quả thực chút xa xỉ...”

Đầu lĩnh hỏa đầu quân vội vàng giải thích, “Hay là bớt ba mươi con sáng mai một bữa cũng , thực bớt ba mươi con hầm canh cũng sự khác biệt quá lớn...”

Phương Cẩm Châu nhịn lên tiếng hỏi, “Bao lâu các ngươi cho các tướng sĩ ăn đồ mặn một ?”

Thân hình hỏa đầu quân bất giác khom xuống một chút, kích động cung kính, “Hồi bẩm Cẩm Châu cô nương, cứ ba ngày sẽ một bữa đồ mặn.”

Điều đặt ở đây, quả thực là chuyện nghĩ cũng dám nghĩ.

Mỗi khi đến ngày , trong quân doanh sẽ vui mừng như đón Tết.

“Vậy theo ý của lão thúc...”

Phương Cẩm Châu chỉ gà vịt trong chậu mặt đất, “Ngày ăn đồ mặn bình thường, dùng thịt còn ít hơn bây giờ ?”

Hỏa đầu quân liên tục gật đầu, ân cần thành thật , “Mỗi khi đến ngày đó chính là canh thịt ăn kèm bánh bao bột mì trắng, thơm ngon lắm.”

“Tướng quân còn hạ lệnh, một ngày ba bữa, bữa nào cũng thể ăn no căng bụng...”

“Đều là nhờ phúc của Tướng quân và Cẩm Châu cô nương, các tướng sĩ mới thể ăn no bụng còn uống canh thịt, trong lòng cảm kích nhường nào !”

Đám hỏa đầu quân phía thi gật đầu phụ họa.

Những ngày tháng hiện tại của bọn họ đều do Cẩm Châu cô nương ban tặng.

Cẩm Châu cô nương chắc sẽ cho rằng bọn họ quá mức xa xỉ, tùy ý phung phí phúc khí mà nàng ban tặng chứ?

“Quá ít ...”

Phương Cẩm Châu Chử Diệp , “Sáu vạn tướng sĩ, cho dù là một trăm con gà, chia lên đầu mỗi đều ăn một miếng thịt, thực sự là quá ít ...”

“Thiệt thòi ai cũng thể thiệt thòi quân nhân, cho nhiều lương thực thịt thà vật tư như , cũng để bọn họ nhiều thêm một chút?”

Tất cả đồng loạt sững sờ.

Cẩm Châu cô nương những trách bọn họ, cảm thấy chút đồ mặn hiện tại quá ít?

Trong lòng hỏa đầu quân nóng lên, sợ Cẩm Châu cô nương trách tội Tướng quân, vội vàng giải thích, “Cẩm Châu cô nương hiểu lầm Tướng quân , Tướng quân phân phó mỗi đến ngày ăn đồ mặn đều thể thịt một trăm năm mươi con gà vịt, là thuộc hạ cảm thấy một trăm năm mươi con chút quá mức xa xỉ, cho nên mới tự tiện chủ trương, mỗi tiết kiệm một chút...”

Nói liền hoảng sợ quỳ xuống mặt Phương Cẩm Châu, “Xin Cẩm Châu cô nương trách phạt thuộc hạ, ngàn vạn đừng trách tội Tướng quân!”

Đám hỏa đầu quân phía thấy , cũng rào rào quỳ xuống một mảnh.

Ánh mắt Phương Cẩm Châu căng , vội vàng vươn tay đỡ dậy, “Lão thúc, sẽ trách tội Tướng quân, thúc mau lên chuyện!”

Hỏa đầu quân tìm cơ hội khăng khăng dập đầu ba cái với Phương Cẩm Châu, lúc mới chịu lên.

Những khác cũng thi theo.

Phương Cẩm Châu , “Vừa và Tướng quân bàn bạc qua , tối nay bắt buộc cho các tướng sĩ ăn một bữa mặn thịnh soạn...”

“Làm thịt sáu ngàn con gà vịt xào khô.”

“Lại xào thêm một loại rau!”

“Món chính thì hấp cơm trắng, để các tướng sĩ sảng khoái đầm đìa ăn cho thỏa thích!”

“Chỉ là khó tránh khỏi phiền các vị vất vả .”

Tất cả trong nháy mắt như sét đ.á.n.h tại chỗ.

Đám lính Chử gia quân đang chuẩn chiến gần đó cũng thi dừng bước, thể tin nổi sang.

Sáu ngàn con gà vịt!

Cơm trắng!

Ăn cho thỏa thích!

 

 

Loading...