Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 185: “bắc Liêu, Rất Tốt!”
Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:52:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba vạn quân Khương Vu điều động tạm thời từ ba quận lân cận.
Tướng soái đầu, cũng điều từ Đại Nguyên châu giáp ranh với Qua Bích châu tới.
Tên là Nhã Lực Phu.
Khi dẫn ba vạn binh tới quân doanh.
Doanh trại còn một bóng .
Ngoài việc mặt đất thứ gì đó nổ tung thành một cái hố sâu.
Vài quân trướng dấu vết lửa thiêu rụi.
Mọi thứ đều yên bình.
Hoàn dấu vết của một trận đại chiến.
Sau đó tra hỏi bách tính Qua Bích châu sống gần quân doanh nhất.
Ai nấy đều , đêm đó bầu trời thần tích hiển linh, còn thấy thần âm và tiếng nổ.
Sau đó nữa.
Thì còn động tĩnh gì.
Mặc dù Nhã Lực Phu cảm thấy chuyện quá đỗi kinh thế hãi tục.
Đại Hoàng t.ử và bốn vạn quân Khương Vu tiếng động biến mất.
Khiến thể tin.
Một mặt cài cắm thám t.ử đến Bắc Liêu dò la, một mặt cho ngựa phi nước đại gửi thư cho Quốc chủ Khương Vu.
Ngặt nỗi phòng thủ của Bắc Liêu vững như thành đồng.
Thám t.ử mỗi kịp đến gần, phát hiện.
Lớp đến lớp khác tổn thất ba năm mươi ở trong đó , mà một chút tin tức hữu dụng cũng mang về .
Sau đó.
Quốc chủ liền phái vài sứ giả tới.
Lệnh cho điều động vài trăm hộ tống sứ giả đến Bắc Liêu xem rốt cuộc là chuyện gì.
Quốc chủ cho rằng, thần tích gì chứ, thần âm gì chứ, đều là chuyện vô căn cứ.
Lo ngại việc Bắc Liêu Đường Võ ruồng bỏ chỉ là thuật che mắt.
Mục đích thực sự đằng , là để âm thầm bắt tay với các quốc gia khác, liên minh đối phó với Khương Vu.
Với quốc lực của Khương Vu.
Có thể đơn độc lăng giá bất kỳ quốc gia nào.
nếu vài quốc gia liên thủ nhắm Khương Vu.
Khương Vu sẽ thể chống đỡ nổi.
Quốc chủ lệnh.
Sứ giả một khi trở về, chậm trễ một khắc nào, lệnh cho lập tức phái hộ tống về kinh sư.
Nhã Lực Phu tính toán ngày tháng, sứ giả chắc cũng chỉ một hai ngày nay là về tới.
Hắn chuẩn sẵn xe ngựa .
Lại ngờ.
Sứ giả đợi .
Lại đợi thiên phạt và quân đội Bắc Liêu.
Chỉ trong chốc lát, khiến sĩ khí của ba vạn quân Khương Vu trướng tan tác, nộp v.ũ k.h.í đầu hàng.
“Chử Diệp!”
Nhã Lực Phu Chử gia quân bẻ ngoặt tay đè quỳ xuống đất, đôi mắt trừng lên đầy chấn động và cam lòng: “Khương Vu lòng phái sứ giả đến ăn với Bắc Liêu các ngươi, cũng là mượn cơ hội cho Bắc Liêu các ngươi một cơ hội chủ động tiến cống cầu hòa...”
“Ngươi, ngươi thế mà dám dẫn quân đ.á.n.h địa giới Khương Vu !”
“Sứ giả Khương Vu ? Ngươi gì sứ giả Khương Vu ?”
Thực nãy tận mắt chứng kiến thần tích thiên phạt, cũng sợ mất mật.
bài học đó, khiến luôn đề phòng, sớm sự sắp xếp.
Dị tượng sinh , sai đưa thư về kinh .
Hãn huyết bảo mã thượng hạng, một ngày thể ngàn dặm.
Huống hồ chuẩn đủ ba con ở các trạm dịch dọc đường.
Cùng lắm là một ngày một đêm, thư sẽ đưa về kinh sư.
Chỉ cần Quốc chủ hạ lệnh, các quận thành xung quanh thể tập hợp mười vạn binh mã đến tiếp viện trong vòng ba ngày.
Nhìn tình hình mắt, tên Chử Diệp của Bắc Liêu dường như cũng ý định đuổi tận g.i.ế.c tuyệt.
Chỉ cần cố gắng kéo dài thời gian.
Chưa chắc cơ hội sống sót.
Chử Diệp nhếch môi: “Bọn họ còn là sứ giả của Khương Vu các ngươi nữa ...”
“Bọn họ đầu quân cho Bắc Liêu , đang cống hiến chút sức lực mọn cho mảnh đất Bắc Liêu !”
Bỏ mạng ở Bắc Liêu, t.h.i t.h.ể phân bón.
Quả thực là đang cống hiến chút sức lực mọn cho Bắc Liêu.
Nhã Lực Phu khó tin lắc đầu: “Không thể nào!”
“Sứ giả Khương Vu hưởng bổng lộc cao, mặt lưng kẻ đều tận hưởng sự tôn quý, Bắc Liêu cỏn con thể cho bọn họ thứ gì?”
Ba vạn quân Khương Vu cũng thể phủ nhận.
Bọn họ bao năm qua vì Khương Vu mà vứt đầu rơi rắc m.á.u nóng, chinh chiến cướp đoạt tài nguyên của nước khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-185-bac-lieu-rat-tot.html.]
Chẳng là để cung phụng cho những quan quyền quý những tháng ngày tôn quý, thể diện ?
Nói Bắc Liêu g.i.ế.c c.h.ế.t sứ giả, bọn họ đều tin.
nếu sứ giả phản chủ bán nước, đầu quân cho Bắc Liêu, bọn họ vạn tin.
Đừng là Bắc Liêu, cho dù là Đường Võ, bọn họ cũng tin!
Chử Diệp gì, mà phía .
Diệp Đình Hiên vỗ vỗ tay, lập tức một đội quân dự bước lên phía .
Nhìn rõ đầu.
Nhã Lực Phu ở gần nhất đột nhiên trừng lớn mắt: “Thành, Thành Cát Cương?!”
“Ngươi vẫn còn sống?”
Hắn phía Thành Cát Cương, mấy khác cũng từng là phó tướng trong quân doanh Khương Vu.
Nghe tiếng.
Ba vạn quân Khương Vu thi rướn cổ lên.
Nhìn thấy đám Thành Cát Cương, cũng đều lộ rõ vẻ chấn động.
Bọn họ vốn tưởng bốn vạn quân Khương Vu đó khi bắt tù binh, sớm quân đội Bắc Liêu g.i.ế.c sạch .
Không ngờ bọn họ thế mà vẫn sống sờ sờ.
Hơn nữa.
Sao bọn họ mặc áo giáp giống hệt Chử gia quân của Bắc Liêu?
“Thành Cát Cương!”
Nhã Lực Phu lập tức phản ứng điều gì, trừng mắt Thành Cát Cương : “Ngươi phản quốc ?!”
Đáy mắt Thành Cát Cương khẽ lóe lên, nhưng sắc mặt bình tĩnh chút gợn sóng.
Diệp Đình Hiên hừ lạnh một tiếng: “Cái loại mẫu quốc bóc lột m.á.u thịt của quân dân tầng đáy để cung phụng cho quyền quý hưởng lạc như Khương Vu, phản quốc là còn đề cao nó !”
“Thành Cát Cương...”
Hắn lớn tiếng : “Ngươi tới cho bọn họ , những ngày tháng các ngươi ở quân doanh Bắc Liêu so với Khương Vu thì thế nào?”
Thành Cát Cương liếc Nhã Lực Phu, lúc mới trầm giọng : “Bắc Liêu, !”
Lúc mới bắt tù binh đến Bắc Liêu.
Bọn họ là phó tướng thực là những khó sống nhất.
Bởi vì đó bọn họ cũng ỷ phận quyền lực, bóc lột những cấp .
Cho nên binh lính chỉ cần chuộc tội từng xâm phạm Bắc Liêu.
Còn bọn họ chỉ chuộc tội xâm phạm Bắc Liêu, mà còn chuộc tội ức h.i.ế.p chính binh lính trướng .
Có thể tưởng tượng .
Những ngày đầu tiên, khó khăn đến nhường nào.
Chử gia quân khinh bỉ bọn họ.
Chính những binh lính từng trướng cũng hận bọn họ thấu xương.
Quyền lực mang cho bọn họ sự tự tôn tự ngạo ở Khương Vu.
Bao gồm cả nhận thức xây dựng ở mẫu quốc Khương Vu, tất thảy đều phá vỡ.
Lúc bọn họ mới hiểu .
Không quyền lực, hóa bọn họ chẳng là cái thá gì.
Cũng hiểu .
Hóa những binh lính tầng đáy , những ngày tháng trướng bọn họ, còn khó nhằn hơn cả những gì bọn họ đang gánh chịu hiện tại.
Sau sớm tối chung đụng với Chử gia quân.
Bọn họ thấy rõ mồn một.
Chử gia quân bất luận quân hàm cấp bậc lớn nhỏ.
Đều ăn chung một nồi, đều ngủ chung một loại đệm chất lượng như .
Quân quy của Chử gia quân, càng là đồng nhất, sự phân biệt đối xử.
Ngoài lúc thi hành quân lệnh.
Sĩ quan cấp và binh lính cấp , sống với thiết như .
Sĩ quan sẽ quan tâm binh lính ăn no , nếu binh lính thương lúc thao luyện, còn ân cần hỏi han, đích bôi t.h.u.ố.c.
Binh lính cũng thực tâm nể phục sĩ quan, cần sĩ quan nghiêm giọng quát mắng, cũng sẽ tự giác những việc vượt ngoài quân lệnh.
Dần dần.
Bọn họ bắt đầu giác ngộ, bắt đầu hiểu đạo lý kính trọng.
Chử Tướng quân cũng nuốt lời.
Gỡ bỏ cái mũ nô lệ Khương Vu của bọn họ, chính thức thu nạp bọn họ quân dự của Chử gia quân.
Ngoài việc mỗi ngày nhiều việc hơn Chử gia quân.
Đãi ngộ ăn mặc dần dần ngang bằng với Chử gia quân.
Ánh mắt của những quân Khương Vu trướng bọn họ, cũng còn là sự căm hận, là sự sợ hãi e dè như nữa.
Mà bắt đầu giống như cách binh lính Chử gia quân sĩ quan của bọn họ.
Trở nên tôn kính từ tận đáy lòng.
Hơn một tháng ở Bắc Liêu, khiến tất cả bọn họ như tẩy tủy phạt cốt, lột xác .
Mới thấy mấy chục năm ở Khương Vu, tựa như sống hoài sống phí.