Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 188: Quyền Bính Đúc Bằng Máu Người
Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:52:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điều chứng minh cái gì?
Chứng minh những ngày tháng bọn họ ở Bắc Liêu, quả thực hơn lúc ở quân doanh Khương Vu nhiều!
Không chỉ các quân tướng thấy.
Ba vạn quân Khương Vu phía bọn họ, chỉ cần ở gần.
Đều thấy.
Đáy mắt mỗi đều là sự chấn động và khó tin.
Còn sự ngưỡng mộ kích động, và hy vọng âm thầm.
Hơn một tháng , những quân dự Bắc Liêu mắt , vẫn còn giống như bọn họ, sống những ngày tháng khổ ải trong quân doanh Khương Vu.
bây giờ.
Mặc dù vẫn là lính, nhưng mặt bọn họ còn sự mờ mịt t.ử khí, đều là sĩ khí oai phong lẫm liệt nuôi dưỡng từ sự no đủ cơm áo!
Tựa như thần binh thiên giáng.
Cho dù đêm nay bọn họ khuất phục thiên phạt, cũng là đối thủ của đội quân như .
“Rào rào——”
Các quân tướng trong nháy mắt quỳ rạp xuống đất.
Chỉ hai do dự kiên trì một chốc, cuối cùng cũng quỳ xuống trong uy áp lẫm liệt của Chử Diệp.
Lại ngờ.
Chử Diệp phóng tới một ánh mắt, lập tức Chử gia quân tiến lên, lôi hai viên quân tướng quỳ muộn nhất ngoài.
“Tướng quân tha mạng!”
“Tướng quân tha mạng, chúng dị tâm, chúng chỉ là phản ứng chậm một chút thôi a!”
“Cầu xin Tướng quân cho chúng thêm một cơ hội nữa!”
Nhận điều , hai viên quân tướng sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, liên tục kêu gào van xin.
Thấy .
Các quân tướng đang quỳ đất thi cảm thấy may mắn vì nãy do dự.
Nếu bây giờ lôi ngoài, chính là bọn họ .
Ba vạn quân Khương Vu cũng thi thót tim.
Chử Diệp .
Chử gia quân đang áp giải hai viên quân tướng hiểu ý dừng .
“Bản tướng rõ ràng đến mức ...”
Chử Diệp lạnh lùng liếc hai viên quân tướng: “Còn đưa những đây của các ngươi đến mắt, để các ngươi rõ cục diện, ngờ các ngươi vẫn còn tâm tư do dự...”
“Hoặc là, các ngươi cam tâm quy thuận Bắc Liêu, hoặc là các ngươi ngu xuẩn.”
“Bất kể là loại nào trong hai loại , bản tướng đều sẽ cho thêm cơ hội nữa!”
Cuối cùng, lạnh lùng : “Lôi xuống!”
Hai viên quân tướng kêu la t.h.ả.m thiết lôi xuống, đó thì bặt vô âm tín.
Các quân tướng đang quỳ đất, chỉ cảm thấy ớn lạnh từ lòng bàn chân bốc lên.
Ba vạn quân Khương Vu càng là ai kinh hồn bạt vía.
Chỉ là do dự một chút.
Thế mà đ.á.n.h mất cơ hội sống sót.
Sao thể khiến khiếp sợ.
“Tướng quân!”
Đột nhiên, Nhã Lực Phu hét lên với Chử Diệp: “Chử Tướng quân, nguyện ý quy thuận Bắc Liêu, nguyện ý dẫn theo ba vạn quân Khương Vu quy thuận Bắc Liêu!”
Chử Diệp thẳng qua để hỏi binh tướng trướng , vốn khiến thấp thỏm lo âu.
Thấy hai viên quân tướng chỉ do dự một chốc lập tức lôi xuống tru sát, sợ đến mức ba hồn mất bảy vía.
Phải rằng.
Vừa nãy còn cãi lý với Chử Diệp một hồi lâu!
Đợi binh tướng trướng đều tự giác quy thuận Bắc Liêu , còn giá trị gì nữa?
Chử Diệp liếc tên Chử gia quân đang áp giải Nhã Lực Phu.
Chử gia quân lập tức hiểu ý, nhặt bộ y phục Nhã Lực Phu cởi vứt đất, nhét c.h.ặ.t miệng .
Đáy mắt Nhã Lực Phu là một mảnh kinh hoàng: “Ưm ưm! Ưm——”
Chử Diệp cũng thèm , về phía đám quân tướng đang quỳ đất: “Đứng lên !”
Nói vung tay: “Đều qua đó!”
Đám quân tướng thi thở phào nhẹ nhõm, vội vàng dậy đến bên tay trái Chử Diệp.
“Còn các ngươi!”
Chử Diệp một nữa về phía ba vạn quân Khương Vu: “Giống như bọn họ...”
“Rào rào——”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-188-quyen-binh-duc-bang-mau-nguoi.html.]
Lời còn dứt.
Ba vạn quân Khương Vu lớp đến lớp khác quỳ rạp xuống đất.
Quét mắt một lượt, thế mà một ai do dự đó.
“Chúng nguyện quy thuận Bắc Liêu!”
“Quy thuận Tướng quân!”
Sau đó, trong doanh trại liền vang lên tiếng quy hàng đứt quãng, nhưng rung trời chuyển đất của bọn họ.
Chử Diệp ngẩn , đó liền nhếch môi: “Tốt!”
“Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt!”
Hắn chắp tay lưng đó, giọng sang sảng uy nghiêm: “Bản tướng rõ, các ngươi đều là lính quèn đen, chỉ thể lệnh cấp chinh chiến, cho nên mới phạm những tội ác g.i.ế.c ch.óc !”
“Thế nhưng, các ngươi tàn sát những vô tội, hai bàn tay nhuốm đầy tội ác, cũng cho các ngươi và nhà các ngươi sống hơn chút nào!”
“Chẳng qua chỉ là đúc nên quyền bính bằng m.á.u cho những kẻ bề tàn bạo của các ngươi mà thôi!”
Ba vạn quân Khương Vu, trong lòng đều như sét đ.á.n.h.
Sau cơn đau dữ dội, hoặc là giác ngộ, hoặc là sáng tỏ.
!
Những năm nay bọn họ giống như con rối, bề chỉ , bọn họ liền đ.á.n.h đó.
Cướp đoạt bao nhiêu đất đai, nhưng nhà bọn họ vẫn sống trong những túp lều chật hẹp nghèo nàn, bản bọn họ cũng chỉ thể mãi mãi chen chúc trong những quân trướng hôi hám, chỉ một chiếc giường với chăn bẩn đệm mỏng để nương .
Cướp bao nhiêu tiền tài lương thảo, nhưng nhà bọn họ vẫn sống những ngày tháng thanh bần khó mà no bụng, m.á.u tươi bọn họ đổ , cũng đổi một miếng ăn no.
Tất cả những gì bọn họ liều mạng giành , đều là của những kẻ bề .
“Từ hôm nay trở , bản tướng sẽ dẫn dắt các ngươi, gột rửa sạch sẽ tội ác !”
Giọng của Chử Diệp truyền nội lực, lọt rõ tai mỗi .
Hắn chỉ đám quân dự bên cạnh: “Chỉ cần các ngươi trung thành với thiện nghĩa, bản tướng sẽ cho các ngươi sống những ngày tháng giống như bọn họ!”
“Không chỉ !”
“Bắc Liêu phát hiện giống lương thực sản lượng cao, bất luận đất đai cằn cỗi , đều thể đạt sản lượng ngàn cân mỗi mẫu, hiện trồng thành công, lúc đang là mùa thu hoạch!”
“Bản tướng đ.á.n.h thẳng kinh sư Khương Vu, g.i.ế.c bạo quân, nắm giữ lãnh thổ Khương Vu.”
“Đợi đến lúc bản tướng nắm giữ giang sơn Khương Vu, giống lương thực sản lượng cao của Bắc Liêu cũng sẽ phủ khắp mảnh đất thể canh tác của Khương Vu.”
“Đến lúc đó, bách tính Khương Vu, nhà của các ngươi, đều sẽ còn lo lắng chuyện đói no nữa!”
Nghe .
Ba vạn quân Khương Vu đang quỳ đất thi ngẩng đầu lên, về phía Chử Diệp.
Tựa như đang ngước thần minh.
“Thật ?”
“Ngài thực sự thể để chúng , còn nhà chúng , chịu đói nữa ?”
Đột nhiên, một giọng phần non nớt từ trong quân đội truyền .
Là sự khó tin dè dặt, cho nên giọng lớn.
trong doanh trường tĩnh lặng như tờ, vô cùng rõ ràng.
Chử Diệp theo hướng phát âm thanh.
Ở hàng đầu, một binh lính thiếu niên trạc mười ba mười bốn tuổi, đang với vẻ kinh hoàng lấp lóe.
Đáy mắt là sự khó tin, cũng sự mong đợi và hướng tới thể che giấu.
Chử Diệp lập tức trả lời, mà đến mặt binh lính thiếu niên.
Binh lính thiếu niên khuôn mặt gầy gò, gò má nhô cao.
Bộ áo giáp , rộng thùng thình đến mức gần như thể nhét thêm một như nữa.
Chử Diệp đột nhiên nhớ tới thiếu niên vắt kiệt sức lực, chỉ vì chạy về đưa thư .
Cậu còn kịp ăn một miếng thịt nào, cũng vĩnh viễn sống những ngày tháng chịu đói nữa.
Có lẽ là do uy áp của Tướng quân Chử Diệp quá nặng.
Binh lính thiếu niên nhịn lùi một chút, quân Khương Vu bên cạnh đều thấp thỏm trong lòng.
“Bây giờ ngươi đói bụng ?”
Chử Diệp bất thình lình hỏi.
Binh lính thiếu niên ngẩn , đó thấp thỏm bất an gật đầu.
Không chỉ bây giờ.
Trong trí nhớ của , cơn đói luôn hiện hữu lúc nơi.
Khẩu phần ăn ít ỏi trong quân, khác xa với việc lấp đầy cảm giác đói cồn cào đó.
Chử Diệp phía : “Diệp phó tướng, truyền lệnh xuống, nổi lửa nấu cơm!”
Nổi lửa nấu cơm?
Ba vạn quân Khương Vu đồng loạt chấn động.