Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 213: Cháu Muốn Đi Mông Châu Quận?!
Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:01:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tinh Bảo, ?”
Phương Cẩm Châu dịu dàng với Tinh Bảo, “Bởi vì tỷ tỷ bản lĩnh giống như , hôm nay cứu nhà của thúc thúc đại binh đấy!”
“Đệ chính là phúc tinh nhỏ của tỷ tỷ, và cả bao nhiêu bách tính Bắc Liêu nữa đấy!”
Nàng tự nhiên sẽ cho Tinh Bảo là cứu bằng cách nào.
nàng cho Tinh Bảo , bản lĩnh của bé là hồng thủy mãnh thú gì cả.
Mà là sự tồn tại để cứu thế tế dân.
Tinh Bảo tỷ tỷ, ánh mắt sáng lấp lánh như .
Trước đây.
Cậu bé kẻ giam cầm.
Kẻ lệnh cho bé dùng bản lĩnh của để hại khác.
Cậu bé cảm thấy là quái vật hại .
Cho nên chỉ giấu bản lĩnh của thật sâu.
bây giờ.
Tỷ tỷ cũng bản lĩnh giống hệt bé.
tỷ tỷ dùng bản lĩnh giống bé để đ.á.n.h kẻ cứu .
Cậu bé mới hiểu .
Hóa bản lĩnh của bé là sự tồn tại tội ác tày trời.
Mà là xem dùng như thế nào.
“Vậy Duệ Duệ thì Duệ Duệ thì ?”
Thấy , Duệ Duệ kịp chờ đợi hỏi, trong đôi mắt to tròn tràn đầy sự mong đợi, “Bản lĩnh của Duệ Duệ, giúp ích gì cho tỷ tỷ ạ?”
Phương Cẩm Châu nhẹ nhéo nhéo má Duệ Duệ, “Đương nhiên là !”
“Bản lĩnh của Duệ Duệ giúp ích cho tỷ tỷ lớn lắm lớn lắm luôn đấy!”
Nghe , Duệ Duệ vui sướng nhảy nhót tưng bừng.
Ánh mắt Phương Cẩm Châu dời .
Liền thấy Xu Xu đang mong mỏi .
Ánh mắt mong đợi nhỏ bé đó, cần hỏi cũng tiểu gia hỏa gì.
Trong lòng Phương Cẩm Châu “thịch” một tiếng.
Tức khắc nhớ điều gì, vỗ đùi cái đét, “Ây da, Xu Xu giúp ích cho tỷ tỷ là lớn nhất đấy!”
Quả thực là lớn nhất, nhưng vì lúc đối chiến căng thẳng, xong việc quên mất dùng đến.
Ngày mai nàng khỏi thành một chuyến!
Tiểu gia hỏa trong lòng Phương Cẩm Châu đang nghĩ gì.
Chỉ thấy giúp ích cho tỷ tỷ là lớn nhất, đôi lông mày nhỏ nhắn đó vểnh lên, giống hệt như con khổng tước nhỏ kiêu ngạo.
Tinh Bảo và Duệ Duệ mới so đo mấy chuyện , thấy vui, bọn chúng cũng vui lây.
“Thẩm nương, còn món gì xào ?”
Trong lòng chủ ý, Phương Cẩm Châu xắn tay áo bước bếp.
Ai ngờ còn bước , Chử lão phu nhân từ bếp lò vòng , “Còn hai món nữa thôi, cháu cứ an phận đợi ăn cơm là ...”
“Trong bếp khói dầu nhiều, cháu mau dẫn mấy đứa trẻ kho lương thực !”
“Tinh Bảo, Duệ Duệ Xu Xu, mau, dẫn tỷ tỷ kho lương thực dọn dẹp bàn ghế, chuẩn ăn cơm !”
Phương Cẩm Châu hết cách, đành ôm cánh tay Chử lão phu nhân nũng nịu , “Thẩm nương, cháu chỉ ở cùng thôi, cho cháu xào rau cũng , cháu cứ cửa bếp đun lửa, chuyện với là chứ gì?”
Thấy nàng biến thành cô nương nhỏ nhắn mềm mại nũng nịu, Chử lão phu nhân mạc danh cảm thấy xót xa, tự nhiên liền chiều theo ý nàng, “Được , cháu cứ cửa bếp đun củi, hai con chuyện một lát!”
Phương Cẩm Châu vui vẻ xuống cửa bếp.
Ba đứa trẻ thấy , cũng xếp hàng ngay ngắn sát tường bên cạnh tỷ tỷ.
Líu ríu tranh chuyện với tỷ tỷ.
“Tỷ tỷ, đại đao của kẻ tỷ tỷ cướp về ạ?”
“Cướp , đại đao của bọn chúng bây giờ đều là của tỷ tỷ!”
“Oa—— Vậy Duệ Duệ , thanh to nhất to nhất ạ?”
“Ha ha, đao của bọn chúng đều to bằng cả, nhưng tỷ tỷ thể bảo Hàn bá bá mang nhiều về một chút, cho các tha hồ chọn!”
“Oa! Yea yea yea! Vậy khi nào thì chọn đại đao ạ?”
“Ăn cơm xong tỷ tỷ sẽ bảo Hàn bá bá mang về phủ cho các chọn...”
“...”
Đích trải qua một trận đại chiến, Phương Cẩm Châu càng cảm thấy sự ấm áp khi ở bên gia đình là đáng quý bao.
Cũng càng thấu hiểu sự chấp niệm đối với thời kỳ thái bình thịnh trị trong lòng Chử Diệp, và sự bất lực mờ mịt khi lực bất tòng tâm.
Chàng là vô tư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-213-chau-muon-di-mong-chau-quan.html.]
Cho nên mới gánh vác sự sống c.h.ế.t của cả một tòa thành.
Mà là bắt buộc giữ một tòa thành, mới thể bảo vệ gia đình của .
Cũng chỉ quốc gia bình an thịnh vượng.
Gia đình nhỏ bé , mới thể mãi mãi bình yên.
Có lẽ là chiếc giường của , tinh thần quá mức an nhàn thả lỏng.
Hoặc cũng thể là thức ăn buổi tối quá ngon, ăn quá no.
Bóng dáng của Chử lão phu nhân và ba đứa trẻ vẫn còn đung đưa mắt, mí mắt Phương Cẩm Châu trở nên vô cùng nặng trĩu.
Cơn buồn ngủ ập đến.
Lần đầu tiên nàng chìm giấc ngủ say sưa cả bọn trẻ.
“Suỵt——”
Xu Xu là đầu tiên phát hiện tỷ tỷ ngủ , vội vàng đưa ngón tay lên động tác suỵt.
Động tác leo lên giường của Tinh Bảo và Duệ Duệ đồng loạt chậm , đó giống như hai con lười nhỏ, cực kỳ nhẹ nhàng cực kỳ chậm chạp bước qua chân tỷ tỷ, cẩn thận chui trong chăn.
Duệ Duệ vẫn quên kéo chăn, đắp kín chân cho tỷ tỷ.
Xu Xu nhỏ, Chử lão phu nhân dứt khoát bế cô bé phía trong giường, lật chăn cho cô bé.
Tiểu nhân nhi rón rén xuống, cẩn thận rúc bên cạnh tỷ tỷ, khuôn mặt nhỏ nhắn và bàn tay nhỏ bé áp sát cánh tay tỷ tỷ, đôi mắt to tròn lúc mới hài lòng cong lên với lão phu nhân.
Chử lão phu nhân thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt rơi xuống mặt Phương Cẩm Châu.
Thấy nàng khẽ nhíu mày, lão phu nhân khẽ thở dài một tiếng, vươn tay đắp góc chăn cho nàng.
“Khổ cháu ...”
Người đời đều tôn sùng Cẩm Châu là thần minh.
Trước đây bà cũng nghĩ như .
khuôn mặt thanh tú mắt , vốn dĩ nên là đóa hoa kiều diễm vô ưu vô lo sự che chở của cha .
Lại vì hai chữ thần minh.
Mà thể giấu sự yếu đuối của lớp áo giáp nặng nề.
Giống như một nam nhân, đối đầu c.h.é.m g.i.ế.c với đám ngưu quỷ xà thần chiến trường.
Chử lão phu nhân nhịn xuống mép giường, vươn tay nhẹ nhàng vuốt phẳng ấn đường đang nhíu của Phương Cẩm Châu.
Thân hình nữ t.ử đột ngột run lên một cái, theo bản năng tìm nắm lấy tay bà, ôm c.h.ặ.t n.g.ự.c, “Mẹ...”
Đôi môi hồng đào mớ ngủ thành tiếng, tủi khẽ bĩu môi, giống như nắm thứ khiến nàng an tâm nhất, đôi lông mày thanh tú từng chút từng chút giãn .
Chử lão phu nhân vội vàng nhích gần Phương Cẩm Châu hơn một chút.
Cẩm Châu đây từng với bà.
Chữ ‘Mẹ’ , nghĩa là nương.
Mặc dù Cẩm Châu gọi là , nhưng bà vẫn đau lòng đến rối tinh rối mù.
Nghĩ đến đây.
Bàn tay còn trống của bà, đặt lên vai Phương Cẩm Châu, cực kỳ nhẹ nhàng cực kỳ nhẹ nhàng vỗ về an ủi, “Mẹ đây, đây ngoan nhé!”
Trong giấc mơ.
Phương Cẩm Châu trở về thời thơ ấu, mỗi tối rúc lòng , nũng đòi vỗ về dỗ ngủ.
Vòng tay ấm áp mềm mại từ ái đó, là bến đỗ an cho dù trời sập đất lở cũng vạ lây.
Mẹ...
Mẹ thấy ?
Con lớn .
Con thể ngược bến đỗ an cho bố .
bố ... đang ở ?...
Ngày hôm .
Phương Cẩm Châu dậy từ sớm.
Lại ngờ Chử lão phu nhân còn dậy sớm hơn.
Bưng bánh bao đường đỏ bốc khói nghi ngút, và cháo bí đỏ hạt kê ninh bao lâu, trực tiếp mang đến phòng.
Chỉ vì hôm qua Phương Cẩm Châu hôm nay dậy sớm việc , sợ bữa sáng muộn, lỡ dở công việc của nàng.
Lúc , Phương Cẩm Châu cũng mới rửa mặt xong.
Không một kẽ hở liền ăn bữa sáng nóng hổi, ánh mắt nàng Chử lão phu nhân, sự cảm động sắp trào ngoài .
“Thẩm nương, lát nữa cháu tuần tra doanh trại nạn dân ...”
Phương Cẩm Châu ăn cơm dặn dò Chử lão phu nhân, “Sau đó còn Mông Châu quận một chuyến, đừng đợi cháu về ăn cơm trưa...”
“Bữa tối chắc cháu sẽ về kịp.”
Sắc mặt Chử lão phu nhân lập tức căng thẳng, “Cháu Mông Châu quận?!”