Nữ Chiến Binh Sinh Ra Từ Nghèo Khó - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-07 13:50:18
Lượt xem: 0

Nằm dọc theo ranh giới nội và ngoại thành.

Liên tục mấy ngày thấy mặt trời. Dù tuyết rơi, gió vẫn ngừng thổi, tiết trời âm u ảnh hưởng đến tâm trạng dân, khiến cho hành động của họ đều uể oải, mang theo cái nặng nề và ẩm ướt đặc trưng của mùa đông.

Nơi miễn cưỡng thể xem như khu vực nội thành.

Dù cho cái tên là đề tài khoe khoang của cư dân ở đây, là nơi mà những xóm nghèo bên ngoài ngưỡng vọng nhưng xa xôi thể với tới.

thể phủ nhận rằng, nơi cũng hưởng vinh quang của khu nội thành thực sự - ánh mặt trời nhân tạo phổ biến.

Ở đây, nhiệt độ tự nhiên vẫn con chinh phục.

Cư dân ở vùng giáp ranh chỉ thể nhắc mãi về khu nội thành bốn mùa như xuân, đau lòng vì hóa đơn tiền điện khổng lồ để hong khô quần áo của họ.

Cuối phố buôn bán xuất hiện một bóng dáng nhỏ gầy.

cao, gầy đến đáng thương, quần áo tả tơi, tóc tai bù xù, qua hẳn là một Beta.

Khuôn mặt dính đầy bụi đen, dơ dáy, rõ ngũ quan, chỉ đôi mắt đen trắng rõ ràng, trong trẻo.

dọc theo con phố, gõ cửa từng nhà hỏi han.

"Xin hỏi ở đây tuyển ạ? Chỉ cần bao ăn ở là ."

Ông chủ tiệm kim khí cao gầy, cái mũi nhọn hoắt như chọc thủng trời.

"Đi ! Chỗ chúng chứa chấp dân tị nạn! Đây là khu nội thành, đừng bẩn mặt tiền cửa hàng của !"

Chu Quỳnh đón nhận phận dân tị nạn mới một cách bình thản.

Từ khi xuyên đến tinh tế, cô thấy rõ, chuyện gì xảy cũng chẳng còn lạ.

giận, lễ phép gật đầu đến cửa hàng tiếp theo.

"Xin hỏi ở đây tuyển ạ? Chỉ cần bao ăn ở là ."

Bà chủ tiệm giặt ủi dáng mập mạp, khuôn mặt tròn phúc hậu dễ gần. Chu Quỳnh càng thêm cố gắng chào mời bản .

"Bà chủ, chữ, ăn nhiều, cần cù chịu khó việc."

"Ngại quá cô bé, cửa hàng nhà lớn, với con gái là đủ ."

Con gái bà chủ quầy Chu Quỳnh với ánh mắt thương cảm, đôi mắt nâu như nai con lộ vẻ đành lòng, nhưng mím môi gì.

Lòng Chu Quỳnh nguội lạnh.

Cô thậm chí cảm thấy thất vọng, chỉ là vì đói đến bụng dính lưng, dày bắt đầu tự tiêu hóa chính .

Cô thuần thục cảm ơn, kéo thể mệt mỏi, mang theo một chút hy vọng nhỏ bé đáng kể đến nhà tiếp theo.

"Không cần, cảm ơn."

"Tránh !"

"Đừng ! Ở ngoài ! Cái gì? Không cần! Đi mau!"

"Cô tưởng chúng từ thiện chắc?"

"Cần cô ích lợi gì? Cô xem cái tay chân khẳng khiu của cô thì gì? So với máy ?"

Từ chối.

Từ chối.

Vĩnh viễn đều từ chối.

Chu Quỳnh ở trái đất là một sinh viên ngày thêm tám tiếng, cuối tuần nghỉ.

Xuyên qua tinh tế chỉ mới một tuần ngắn ngủi, cô cuộc đời giáng cho những đòn hiểm đến mức tê liệt.

Mỗi ngày tỉnh dậy đều nghĩ xem nên nhặt ve chai ở phía đông nhặt cơm thừa ở phía tây.

Cuộc sống khá giả giống như một giấc mơ.

Hiện giờ, mỗi ngày cô đều vật lộn bờ vực no đói.

Cũng may tính cách cô trời sinh bình thản, nhận chuyện thoáng.

Haiz, ở mà chẳng sống.

Chẳng lẽ sống nữa ?

Một bên phố nhanh hết.

Chu Quỳnh bỏ cuộc, sang bên phố.

Các chủ tiệm ở bên phố sớm thấy động tĩnh, bọn họ ló đầu vẻ thích thú thưởng thức bộ quá trình Chu Quỳnh đối diện từ chối, thỉnh thoảng còn thêm vài lời.

"Ôi chao, cô bé đáng thương quá, giữ , coi như thêm một miệng ăn thôi mà!"

"Cái đồ keo kiệt nhà , hôm nay một chuyện , giúp đỡ !"

đến lượt bọn họ, ai nấy đều giữ mặt lạnh, bộ dạng vui mà từ chối.

"Cửa hàng chúng thêm một nữa là chỗ ở."

"Không cần, chúng bận rộn lắm ."

"Hình tượng của cô phù hợp với phong cách cửa hàng chúng ."

"Cô nhà khác , đừng ăn vạ ở đây, cản trở việc ăn của ."

Các cửa hàng đối diện thấy cũng vui, ai nấy đều trợn mắt lạnh lùng, chua ngoa nhạo.

"Bảo nãy các giả bộ bụng! Bây giờ đến lượt các đấy!"

Hai bên đường phố như hai thùng t.h.u.ố.c nổ, một câu, một câu, nước bọt b.ắ.n tung tóe mặt mà chỉ trích.

Chu Quỳnh coi như hiểu.

Hai bên chủ quán sợ là ôm mối oán hận từ lâu, đang mượn cơ hội để phát tiết.

Cứ theo cái đà , phỏng chừng một cửa hàng nào nhận cô.

Chu Quỳnh giữa một tràng c.h.ử.i rủa, đến cuối con phố.

Chiếm trọn góc đường là một cửa hàng.

Cửa kính sáng bóng, tủ đựng thức ăn thượng hạng bày biện đủ loại bánh ngọt mê .

Bơ trắng xốp mềm, quả đào mọng nước, bánh kem xốp mịn tơi, quả thực là cảnh tượng chỉ ở thiên đường mới .

Phía cửa hàng dùng chữ vàng : "Tiệm bánh Tuyên Khắc Thời Gian".

Đối diện bên phố chính là tiệm kim khí mà Chu Quỳnh ban nãy hỏi, gã chủ cao gầy vươn dài cổ vẻ mất kiên nhẫn mà quát lên:

"Mau ch.óng rời khỏi đây! Đây là khu nội thành, chào đón loại hạ đẳng như cô!"

"Bọn dân tị nạn các an phận mà ở khu ổ chuột là ! Đừng ngoài hình ảnh thành phố!"

Chu Quỳnh nhúc nhích.

Cô bướng bỉnh cửa tiệm.

Cửa hàng là hy vọng cuối cùng của cô trong ngày hôm nay.

từ chối, cô cũng chính miệng chủ tiệm .

"Cửa hàng xa hoa như của phu nhân Gemma thể thuê loại..." Gã chủ tiệm kim khí còn dứt lời thì tiếng chuông gió thanh thúy khi cửa mở cắt ngang.

Phu nhân Gemma với đôi mắt sâu thẳm, hàng mi cong v.út, dáng yểu điệu ở một bên cửa, lạnh lùng :

"Ta nhiều nhất chỉ thể trả cho cô một viên năng lượng thạch."

"Được! Được!" Chu Quỳnh mừng rỡ liên tục đáp lời.

Phu nhân Gemma kéo cửa , hé lộ một khe nhỏ để Chu Quỳnh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chien-binh-sinh-ra-tu-ngheo-kho/chuong-1.html.]

Sau đó bà mạnh tay đóng cửa , kéo rèm cửa xuống che ánh mắt tò mò của gã chủ tiệm cao gầy bên ngoài.

Chu Quỳnh thầm nghĩ.

Phu nhân Gemma chắc chắn ghét gã chủ .

Nếu tiếng la hét của , phỏng chừng phu nhân Gemma cũng nhận cô.

Phu nhân Gemma lệnh cho máy lau sạch dấu chân bẩn mà Chu Quỳnh để .

Chu Quỳnh chút rụt rè, cô ngượng ngùng tại chỗ máy vội vã qua .

Phu nhân Gemma thẳng: "Ta chỉ giữ cô một tuần."

"Cô mau ch.óng tìm nhà khác ."

Chu Quỳnh cảm tạ từ tận đáy lòng: "Thưa phu nhân, cảm ơn bà cho một chỗ nương ."

Dù chỉ một tuần, nhưng ít cũng giúp cô thời gian để thở dốc, từ từ tính toán cho những ngày tháng .

Phu nhân Gemma lạnh nhạt đáp lời: "Là chỗ nương tạm thời."

như lời gã chủ cao gầy , phu nhân Gemma kinh doanh một tiệm bánh cao cấp.

Không tính Chu Quỳnh đột nhiên chen ngang, trong tiệm chỉ bà. sự giúp đỡ của đông đảo máy, việc đều xử lý gọn gàng và ngăn nắp.

Ở trái đất, Chu Quỳnh vẫn còn là sinh viên đại học.

Đang giai đoạn nghỉ đông, cô thêm còn phụ giúp việc nhà trong gia đình.

Cô tuyệt đối lười biếng, gì.

Chỉ là ở thời đại tinh tế .

Cô lau nhà sạch bằng máy.

Bưng đồ ngọt vững bằng máy.

Gọt khoai tây nhanh bằng máy.

Mấy máy thậm chí còn dùng những lát vỏ khoai tây độ rộng và độ dày đều để tạo một bông hoa sống động như thật.

Đây chẳng là nỗi lo lắng của con ở trái đất về tương lai công việc máy thế ?

Chu Quỳnh trải nghiệm loại cay đắng quá sớm.

Cô cố gắng nhiều việc hơn để chứng minh giá trị của , nhưng thể nào bắt tay .

Chu Quỳnh còn kinh ngạc phát hiện giữa những máy cũng tồn tại sự khinh bỉ lẫn .

Cái đầu to coi thường cái đầu nhỏ.

Kỹ năng nhiều coi thường kỹ năng ít.

Thậm chí việc trong tiệm còn coi thường chạy việc bên ngoài.

Tư tưởng và hành vi của bọn chúng quả thực giống hệt con .

Mà ở tầng đáy nhất trong những máy trong tiệm là một máy giao cơm tên Tiểu Lộ.

Người máy nhỏ lùn, hình ngắn ngủn buồn , đội một cái đầu to tướng, đường tuy lảo đảo nhưng vững vàng.

Nó nhỏ hơn hẳn so với đồng bọn, luôn dùng cái đầu to của đội một đống hộp, đôi chân ngắn ngủn như xúc tu bạch tuộc phiên chạy tới chạy lui. Kỳ lạ là, dù dáng thấp bé, bẩm sinh thiếu hụt, nhưng lượng hộp nó mang nhiều nhất.

Mà điều khiến Chu Quỳnh thực sự nhận những máy khác bắt nạt là quy trình sạc điện.

Phía cửa hàng của phu nhân Gemma các trụ sạc.

Mỗi máy thuê đều thể bổ sung năng lượng trong một thời gian cố định một ngày việc.

lượng máy nhiều mà trụ sạc ít.

Mỗi sạc điện đều xếp hàng.

Tiểu Lộ vĩnh viễn là cuối cùng sạc điện.

Tiểu Lộ xếp một máy khuân vác cao lớn tên Ba Luân, sốt ruột lắc đầu: [Ba Luân, hết giờ của , đến lượt . ]

Ba Luân chịu nhường, vẫn cắm đầu trụ sạc: [Tiểu Lộ, cần gấp gáp. ]

[Cậu xem, thể to lớn như , còn thể thì nhỏ bé, năng lượng cần chắc chắn nhiều hơn, sạc lâu hơn một chút. ]

[ đầy mà. ] Tiểu Lộ , màn hình tinh thể lỏng mặt nó sốt ruột nhấp nháy liên tục: [Anh đang chiếm dụng thời gian của đấy. ]

Ba Luân: [ chuyện với cũng tốn năng lượng mà. ]

Chu Quỳnh giả vờ vô tình ngang qua, cô lặng lẽ liếc mắt , năng lượng của Ba Luân quả thực đầy.

Cô vòng về phòng, lát gọi:

"Ba Luân, thể giúp một tay ?"

Người máy luôn tôn trọng con .

Cho dù Chu Quỳnh chỉ là một nhân viên tạm thời nhận .

Ba Luân chậm rì rì rút khỏi trụ sạc, nghênh ngang rời .

Tiểu Lộ tủi , nước mắt lăn dài màn hình mắt nó.

một tiếng động cắm cổng sạc của .

Thân hình ngắn ngủn với cái đầu to trông bóng dáng càng thêm cô đơn buồn .

Phu nhân Gemma Chu Quỳnh vội vàng lau bàn, mở miệng : "Không cần cô những việc đó."

"Ta thuê những máy để chúng gì mà vẫn trả năng lượng."

Chu Quỳnh thành thật trả lời: " cũng ngại ăn cơm công."

Thực tế, phu nhân Gemma tuy là một mỹ nhân lạnh lùng chuyện thẳng thắn, nhưng tâm địa .

Bà cung cấp cho Chu Quỳnh ba bữa một ngày, quần áo sạch sẽ và một căn phòng thoải mái.

Chu Quỳnh cảm kích bà.

Buổi chiều, Chu Quỳnh rời khỏi cửa hàng, ngoài thăm dò.

phu nhân Gemma tuyệt đối là , chỉ giữ cô một tuần.

Cho nên, nhanh ch.óng tìm chỗ ở tiếp theo.

dọc theo con phố chậm rãi tìm kiếm.

Đi tiếp tiếp, cô đến một trạm phát điện ở vùng ngoại ô.

Trạm phát điện thậm chí mái nhà, những giá kim loại rỉ sét treo đủ loại bạt che màu sắc lộn xộn.

Trên mặt đất vương vãi dầu máy đen ngòm, thỉnh thoảng những sợi dây điện trần trụi tóe ánh điện màu lam.

Nơi giống như chỗ dư thừa để chứa chấp cô.

Chu Quỳnh chuẩn vòng qua.

đúng lúc , Chu Quỳnh phát hiện một bóng dáng quen thuộc.

Người máy giao cơm - Tiểu Lộ.

đủ năng lượng nên chỉ thể đến đây bổ sung ?

cảnh của Chu Quỳnh cũng khó khăn, nhưng cô vẫn chút đành lòng thương cảm máy nhỏ bé đáng yêu .

Ai ngờ giây tiếp theo, Tiểu Lộ liền móc từ trong bụng một nắm năng lượng thạch xanh mơn mởn, cánh tay máy ngắn ngủn giơ lên.

Chu Quỳnh, mà tiền lương cao nhất chỉ một viên năng lượng thạch: ... Hóa tầng lớp đáy là mới đúng.

 

Loading...