Nữ Chiến Binh Sinh Ra Từ Nghèo Khó - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-02-07 13:50:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Quỳnh nhớ rõ ràng khung cảnh ngày đại hội dành cho tân sinh viên.
Giữa buổi huấn luyện quân sự, bọn họ thầy giáo dẫn hiệu trưởng phát biểu.
Hiệu trưởng bục cao chuyện râm ran, nước miếng văng tung tóe.
Đám tân sinh , trong cái nắng ch.ói chang, nghiêm như tượng.
Khổ sở về thể xác thì gì, mấu chốt là tinh thần còn chịu t.r.a t.ấ.n như thế .
"Các em học sinh! Các em nhớ rằng, một khi bước cổng trường X, thì cả đời đều là của trường X! Hôm nay, các em lấy trường học vinh dự, ngày mai, trường học lấy các em tự hào!"
Không lúc đó đám tân sinh khác nghĩ gì, nhưng Chu Quỳnh thì liên tục thầm mắng trong lòng.
Đến giờ phút , Chu Quỳnh cảm nhận mới về bài phát biểu "độc hại" của hiệu trưởng.
Vinh vinh, tự hào tự hào thì bàn, lúc cô cho rằng kết cục tồi tệ nhất trong cuộc đời đơn giản chỉ là thất nghiệp lang thang hoặc về quê chăn dê.
Không ngờ một ngày cô trải nghiệm phong ba trong ngục giam.
Đời quả thật giống như nhảy khỏi một tòa nhà, chỉ trong nháy mắt là rơi thẳng xuống vực thẳm.
Cô bỗng nhiên giác ngộ.
Trên mặt Chu Quỳnh xuất hiện vẻ mặt thấu sự đời, bao giờ rõ ràng như .
Có lẽ đây là báo ứng của việc ăn trộm cơm hộp.
Đám tinh cảnh hiển nhiên thể lĩnh hội trí tuệ nhân sinh mới mẻ của Chu Quỳnh.
Xe bay mở túi khí hai bên, từ từ bay lên.
Sau đó bánh xe phía co , xe bay biến hình thành tàu lượn , lao nhanh đến trung tâm thành phố.
Chu Quỳnh hồi còn từng ảo tưởng một ngày xe máy, ôm eo thon của soái ca, lượn lách con đường ven biển đầy dừa, tận hưởng niềm vui tốc độ và đam mê.
Chứ như bây giờ, đeo còng tay bạc xe tinh cảnh.
Gió thổi tóc tai bù xù, như tát thẳng mặt Chu Quỳnh.
Cô cố gắng nhấc nửa dây an trói c.h.ặ.t, ghé sát .
"À, vị tinh cảnh ! Chúng định ?"
Tinh cảnh: "Sở tinh cảnh chứ !"
Chu Quỳnh: "Không , chỉ vì ăn trộm một hộp cơm thôi ? thể bồi thường tiền! còn thể xin hại nữa! Ở tù cũng mà!"
Tinh cảnh: " cũng nữa, ha ha ha. Đến sở tinh cảnh uống chén tính!"
Chu Quỳnh hít một ngụm gió lạnh, tiếng sảng khoái của cho nhức đầu.
Ly đó dễ uống !
"Anh thấy chuyện là quá đáng ? Những kẻ bắt, huy động nhiều lực lượng đến chỉ để bắt một đứa trẻ ăn vụng như ?"
Tinh cảnh: " cũng thấy , ha ha ha, nhưng lỡ đến thì bắt một đứa cũng mà!"
Xe bay phanh gấp dừng .
Chu Quỳnh tưởng rằng lương tâm bọn họ trỗi dậy, nên chút kích động.
" thể xuống xe ?"
Tinh cảnh phía vui vẻ : "Làm sợ c.h.ế.t, suýt chút nữa vượt đèn đỏ. Lại trừ điểm, bằng lái xe của sắp thu hồi ."
Tàu lượn nhanh ch.óng lướt qua khu nhà phố và khu thương mại.
Sau đó là khu giáp ranh kéo dài mấy chục km.
Màu xanh non mơn mởn của cây cối lùi nhanh về phía .
Chu Quỳnh thấy quen mắt.
Má ơi, đây chẳng là cái chỗ cô ở tạm khi mới xuyên đến .
Đám tinh cảnh hề dừng , bay như tên b.ắ.n, cho đến khi mặt xuất hiện một màn chắn điện t.ử phát sáng.
Những dữ liệu màu xanh lam đan xen như cấu trúc gen xoắn ốc, ngừng trôi và đổi màn sáng, phản chiếu ánh sáng máy móc lạnh lùng, vô tình.
Đây là nơi mà ban đầu Chu Quỳnh dám đến gần.
Bây giờ cô tiếp cận nó theo một hình thức khác.
Có thứ mất đều sẽ trở theo một hình thức khác ?
Lòng cô lạnh lẽo vô cùng.
Đội trưởng gọi máy cộng sinh :
"Bloor, đưa lệnh kết nối."
[Đã nhận lệnh!]
Trên màn sáng trơn nhẵn rạch một vệt xanh.
[Xác minh thành công. Chúc ngài thượng lộ bình an!]
Vệt xanh song song trượt về phía , mở một lối .
Tàu lượn nối đuôi tiến .
Chu Quỳnh ở ghế giãy giụa vài cái cuối cùng, nhưng vô ích.
Đành mặc kệ trói lôi trong.
Trời ạ! Chu Quỳnh kinh ngạc thốt lên.
Bên trong và bên ngoài màn chắn là hai thế giới khác .
Bên ngoài, gió lạnh thấu xương, mây đen giăng đầy, cát bay đá chạy. Con phố nơi cô ăn trộm cơm hộp còn đỡ một chút, chỉ là ô nhiễm bức xạ nhiều thôi. Cho tới khu ổ chuột, chen chúc trong những căn phòng kỳ quái xây dựng bằng đủ loại vật liệu, trải qua cuộc sống khó khăn.
Còn bên trong màn chắn, ánh nắng ấm áp, cây cối xanh tươi, suối chảy róc rách. Khu nội thành giống như một bộ vòng tròn đồng tâm, vòng ngoài lớn vòng trong nhỏ, các vòng tròn bên trong lượt cao dần lên, từ xa giống như một tòa tháp nhọn mỹ, tạo thành từ tầng tầng lớp lớp vòng tròn.
Tàu lượn bay quanh các vòng tròn, tiến về phía .
Đầu tiên là những tòa nhà cao tầng mang phong cách khoa học viễn tưởng, màn hình pha lê lớn nhẵn bóng lóe ánh sáng trắng.
Tiếp theo, Chu Quỳnh thấy một loạt biệt thự màu trắng xây dựng bằng khoáng thạch đặc biệt, tựa núi.
Những cột trụ cổ điển tráng lệ nâng đỡ những tòa đại điện rộng lớn, đó còn điêu khắc cả hình rồng phượng hoành tráng, cửa suối nước nóng phun trào với cột nước cao tới mấy chục mét.
Tàu lượn ngừng bay tiếp.
Chu Quỳnh thấy những cửa hàng theo phong cách cổ xưa, như đang "chào mừng bạn đến với chúng , hàng vạn cuốn tiểu thuyết lịch sử miễn phí".
Những khuôn viên cổ kính mờ ảo, những vườn hoa tuyệt diệu, các quần thể công trình kiến trúc cổ xưa thần bí, bức tượng nhân sư tọa lạc trong đó còn nháy mắt với Chu Quỳnh.
Gặp quỷ.
Chu Quỳnh thu ánh mắt.
Khô c.h.ế.t vì hạn, úng c.h.ế.t vì lụt.
Chênh lệch giàu nghèo ngày nay quá đáng lắm!
Sở tinh cảnh ở vị trí một phần năm từ đỉnh tháp xuống.
Chu Quỳnh ngẩng đầu lên, đón gió, nheo mắt về phía .
Trên đỉnh tháp treo một quả cầu ánh sáng, đang ngừng tỏa ánh hào quang ch.ói lọi!
Đó chính là - mặt trời nhân tạo!
Tàu lượn bắt đầu lao xuống, chui bãi đỗ ngầm của sở tinh cảnh.
Đám tinh cảnh đỗ xe xong, tháo dây an Chu Quỳnh .
Chu Quỳnh c.h.ế.t sống chịu xuống xe.
Tinh cảnh phía dùng chiêu cũ, xách cổ áo lôi cô từ ghế , kéo thang máy.
"Pop, báo cáo với sở trưởng cùng . Những khác giải tán tại chỗ."
Đội trưởng chỉ tên một tinh cảnh cùng áp giải Chu Quỳnh .
Bọn họ qua hành lang dài.
Vừa gặp đám nhân viên tụ tập buôn chuyện rôm rả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chien-binh-sinh-ra-tu-ngheo-kho/chuong-10.html.]
"Đội trưởng, về ! Uống cà phê ?"
"Để đó cho ." Đội trưởng liếc qua khay cà phê, miệng tha : "Sao gọi cả cơm hộp, sợ sở trưởng mắng ?"
"Đâu dám! Đội trưởng giúp chúng vài câu là ."
Tinh cảnh tên Pop đưa cho Chu Quỳnh một ly sữa dâu tây trân châu, để cô lơ lửng giữa trung mà uống.
Trong phòng việc của sở trưởng.
Sở trưởng Lawrence đang mở màn hình báo cáo, màn hình lướt nhanh, hàng lông mày rậm rạp của ông nhíu c.h.ặ.t, hằn bóng hốc mắt.
Ông tựa lưng ghế, xoa xoa sống mũi, thở dài mệt mỏi.
"Cộc cộc cộc."
Tiếng gõ cửa vang lên.
Sở trưởng Lawrence thẳng dậy, vẻ mệt mỏi biến mất dấu vết.
Ông hắng giọng: "Vào ."
"Báo cáo sở trưởng, thành nhiệm vụ. Mục tiêu bắt giữ."
Đội trưởng bước sang một bên, nhường Chu Quỳnh đang lơ lửng giữa trung.
Cô gái khu khai thác mỏ trông còn nhỏ tuổi, đặc điểm giới tính rõ ràng.
Vóc dáng nhỏ gầy, khuôn mặt nhỏ nhắn lấm lem, đôi mắt đen trắng rõ ràng cảnh giác ông .
Trong tay cô đang nắm c.h.ặ.t một ly sữa màu hồng phấn.
Lawrence đó là sữa dâu tây trân châu, con gái nhỏ của ông cũng thích uống, thường xuyên mè nheo đòi ông tan về mua cho một ly.
"Đưa ."
Ông càng thêm mệt mỏi. Vẫy vẫy tay, bảo đội trưởng dẫn cô .
"Chờ một chút!" Chu Quỳnh túm lấy cổ áo sức giãy giụa.
Trước mặt trưởng ban, Pop dám mạnh tay, đành thả cô xuống.
Đội trưởng định ngăn cản, nhưng sắc mặt sở trưởng, nuốt lời trong.
"Sở trưởng."
Chu Quỳnh bước lên một bước, ngẩng đầu nghiêm túc hỏi: "Có trộm cơm hộp của ngài ?"
" thể xin và bồi thường... ..."
"Không, cô bé, cháu gì sai cả."
Lawrence từ cao xuống cô, bóng dáng ông bao phủ lấy Chu Quỳnh.
Không hiểu vì , Chu Quỳnh một chút thương xót trong mắt ông .
nhanh, chút thương cảm biến mất, vẻ mặt ông trở nên nghiêm nghị.
"Cháu chỉ là may mắn mà thôi."
Khỉ thật!
Vì dùng ánh mắt cô!
Chu Quỳnh nổi hết cả da gà, như thể giây tiếp theo cô sẽ chịu c.h.ế.t .
hiện thực cho phép cô phản kháng.
Pop quen tay kéo cô ngoài.
Lần , dù Chu Quỳnh giãy giụa thế nào, cũng chịu buông tay.
Đội trưởng phía dẫn đường.
Bọn họ thang máy hình ống trong suốt, đường chuyển sang loại thang máy kín màu trắng, tiếp tục sâu bên trong.
Đi sâu , sâu , tiếp tục sâu .
Cho đến tầng cao nhất.
Đến đây, đội trưởng và Pop còn quyền hạn để tiếp.
Thay đó là hai máy áp giải cô.
Chu Quỳnh trốn lưng Pop: "Không! Đừng bắt đến đó ! thấy chút nào!"
Đội trưởng mất kiên nhẫn lôi cô .
"Ngoan ngoãn chấp hành cải tạo nhé!" Pop vui vẻ.
Không! Chu Quỳnh máy khống chế, ngừng lắc đầu, đây rõ ràng là trại cải tạo lao động gì, nơi giống như một căn cứ thí nghiệm cơ thể tàn ác thì !
Chu Quỳnh máy dẫn về phía .
Tầng cao nhất là một gian hình tháp cụt khép kín bằng thủy tinh, phần giữa ngăn cách bằng vật liệu đặc biệt, tầng là nhân viên công tác mặc đồ cách ly, mỗi đều một thiết tinh vi, điều khiển máy cộng sinh ngừng ghi chép liệu.
Bên thiết nối với những ống dẫn trong suốt gắn mặt đất và tường, Chu Quỳnh thể thấy chất lỏng màu xanh lam đang chảy bên trong.
Ống dẫn men theo tường về phía , tập trung ở đỉnh tháp.
rõ ràng, đây là điểm cuối.
Người máy dẫn cô lên tầng .
Tường của tầng đều bằng màn hình điện t.ử, những con rực rỡ ngừng nhảy nhót, cực kỳ kích thích thần kinh con .
Trước bàn điều khiển tròn đầy nút bấm, một đàn ông mặc áo khoác trắng đang .
Hắn tựa lưng ghế, như xương, ngọt ngào oán trách: "Cuối cùng cô cũng đến, đợi lâu lắm đó!"
Đây là nhất mà Chu Quỳnh từng gặp kể từ khi đến tinh tế.
Hắn mái tóc vàng, đôi mắt màu mật ong, hàng mi dài cong v.út, khóe mắt đuôi mày đều mang vẻ ngọt ngào.
Làn da trắng như tuyết, khi còn hai lúm đồng tiền nhỏ.
Quá ngọt ngào, quá thuần khiết, quá mê .
Chu Quỳnh từ đến nay sức phòng ngự sắc , ý nghĩ duy nhất của cô là, đàn ông thể tin, đàn ông càng càng thể tin.
Trên thực tế, từ khi bước nội thành, cô hiểu rõ chuyện chẳng liên quan gì đến việc cô ăn trộm cơm hộp.
Ăn trộm cơm hộp chỉ là cái cớ.
Trên cô nhất định thứ gì đó mà bọn họ .
Carlisle kinh hỉ lên: "Oa, sữa dâu tây trân châu!"
"Không ngờ cô còn mang theo quà mắt, thích nhất là sữa dâu tây trân châu đó!"
Lúc Chu Quỳnh mới phát hiện cao gầy đến mức đáng kinh ngạc, cô chỉ cao đến n.g.ự.c .
"Cho uống, thể thả ?"
"Cô đang gì nha." Carlisle bẻ từng ngón tay đang nắm c.h.ặ.t của Chu Quỳnh , lấy ly sữa từ tay cô: "Cô cho thì cũng thể cướp mà."
Chu Quỳnh phản kháng, nhưng cánh tay máy giữ c.h.ặ.t cánh tay cô, khiến cô thể nhúc nhích.
Carlisle túm lấy ống hút từ tay của Chu Quỳnh: "Còn ống hút nữa! Bảo bối, cô thật chu đáo!"
"Vì như ?"
Carlisle thẳng mắt Chu Quỳnh, nghiêng đầu: "Thèm uống lắm ?"
Hắn chậm rì rì cắm ống hút , đưa đến mặt Chu Quỳnh,
"Vậy cho cô uống một ngụm nhé. Há miệng , a!"
Năm ngón tay thon dài trắng nõn như ngọc thạch của , nắm c.h.ặ.t đáy cốc sữa bóp mạnh, nước màu hồng nhạt phun lên đầy đầu đầy cổ Chu Quỳnh!
Chất lỏng ngọt ngào dính nhớp chảy xuống theo gương mặt cô.
Những hạt trân châu trong suốt lẫn với mứt dâu tây đỏ tươi lăn đến cổ áo, rơi xuống đất.
Chất lỏng đặc sệt dính lông mi Chu Quỳnh, dán c.h.ặ.t hai mắt cô, khiến đôi mắt cô ứa nước mắt sinh lý.
Carlisle mỉm : "Ngọt ? Ngon ?"