Nữ Chiến Binh Sinh Ra Từ Nghèo Khó - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-02-07 13:50:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơn đau đớn sinh lý bức bách khiến Chu Quỳnh chớp mắt. Tóc cô bết thành từng mảng, cằm vẫn còn nhỏ từng giọt sữa chua sánh đặc.
Cô chẳng thèm để ý đến máy giám sát, dồn hết sức lực chậm rãi giơ tay lên, hướng về phía Carlisle dựng ngón giữa.
Đồ khốn kiếp!
Carlisle nheo mắt đầy nguy hiểm: "Có ý gì?"
"Thể hiện thiện chí, chào đón."
Chu Quỳnh bình tĩnh giải thích.
"Thật ?" Carlisle dùng bàn tay thon dài đẽ của cũng dựng ngón giữa đáp Chu Quỳnh: "Vậy cũng hoan nghênh cô."
Hắn cô gái cứng cổ giả vờ trấn định, lâu lắm mới cảm thấy một chút khoái trá.
Carlisle dùng đầu ngón tay lướt nhẹ đỉnh đầu cô, nhẹ nhàng :
"Thật là một con mèo nhỏ bẩn thỉu, mau tắm rửa ."
Carlisle lệnh cho hai máy: "Đưa cô khử trùng."
Chu Quỳnh phản kháng vô ích, đành theo máy gian khử trùng nhỏ hẹp.
[Xin cởi đồ!]
Chu Quỳnh giận dữ : " cởi!"
[Xin cởi đồ!]
[Xin cởi đồ!]
[Xin cởi đồ, nếu sẽ áp dụng biện pháp cưỡng chế!]
Người máy ở đây căn bản hiểu cảm xúc của Chu Quỳnh, chỉ lặp lặp một cách máy móc, như một lời đe dọa lạnh lùng.
[Xin cởi đồ!]
[Xin cởi đồ!]
[Xin cởi đồ!]
Trong tiếng lặp máy móc, cảm giác vô nghĩa bao trùm Chu Quỳnh.
Hơn một tháng , cuộc sống bình đạm và yên lặng dường như chỉ là một giấc mơ, chỉ đau khổ bây giờ mới là chân thật.
Cô im lặng.
Chuyện đến nước , là d.a.o thớt, là cá thịt.
Còn gì để rối rắm nữa.
Cô mặt biểu cảm cởi bỏ bộ quần áo cũ nát , ném xuống chân.
Khi quần áo còn chạm đất, máy nhanh ch.óng tiến lên xử lý chúng.
Giống như thứ Chu Quỳnh mặc là một vật dơ bẩn nào đó, ngay cả mặt đất nơi đây cũng xứng chạm .
Chu Quỳnh cởi đến nỗi chỉ còn nội y, lạnh lùng hỏi:
"Được ?"
"Đương nhiên là ." Carlisle đột nhiên xuất hiện, dựa cửa : "Chẳng cô còn mặc quần áo ?"
Chu Quỳnh: "Đi ngoài."
Carlisle: "Không , nơi đều là địa bàn của ."
Chu Quỳnh cũng trông mong thể ngoan ngoãn lời .
" cởi. sợ hãi."
Cô cố gắng khống chế tay che chắn cơ thể.
Cô gần như trần truồng mặt Carlisle, làn da nổi lên từng nốt nhỏ li ti.
Bình tĩnh.
Chu Quỳnh ngừng niệm thầm trong lòng.
Bình tĩnh.
Không cần sợ hãi.
Không cần yếu thế.
Mình càng sợ hãi, càng hoảng loạn, càng nhục .
"Sợ hãi cái gì? Ở đây ai gì cô ?" Carlisle bóng gió: "Cô chỉ là một đứa trẻ còn phát triển hết."
"Hay là cô đang nũng? Muốn giúp cô cởi?"
Chu Quỳnh im lặng.
Carlisle cũng vội, thúc giục cô, ánh mắt kiêng nể gì mà di chuyển từ mắt cá chân trần trụi của Chu Quỳnh, lên đến bắp chân thon thả, bụng nhỏ bằng phẳng, đến bộ n.g.ự.c phập phồng của cô, cuối cùng dừng ở đôi mắt giấu kín sự sợ hãi.
Hắn tận hưởng trò mèo vờn chuột một cách thuần thục.
Ánh mắt nhớp nháp như rắn, ướt át dán c.h.ặ.t làn da lộ của cô.
"Được, cởi."
Chu Quỳnh bình tĩnh kéo xuống áo n.g.ự.c và quần lót, ném xuống đất.
"Bây giờ, thể ngoài ?"
"Bé ngoan!" Carlisle chậm rãi tiến đến.
Từng bước chân giẫm lên sợi dây thần kinh căng thẳng của Chu Quỳnh.
Nhìn thẳng .
Không cần sợ hãi.
Không cần lùi bước.
Đầu ngón tay Chu Quỳnh siết c.h.ặ.t lòng bàn tay đến mức đau nhói.
Dù , cơ thể cô vẫn kiểm soát mà run nhẹ.
"Đưa đồ vật đây."
"Thứ gì?" Chu Quỳnh cố gắng tỏ cứng cỏi : " cởi hết , chỗ nào còn đồ vật gì?"
Carlisle lắc đầu, ngón tay thon dài cọ qua n.g.ự.c cô, luồn nếp gấp khuỷu tay sát , móc một con d.a.o nhỏ ánh bạc lấp lánh.
Tay lạnh lẽo hơn cả lưỡi d.a.o.
"Thật là ngoan, xem còn dạy dỗ cô cho ." Carlisle nhẹ nhàng nắm lấy con d.a.o nhỏ, áp lên xương quai xanh cô, di chuyển về phía , ép Chu Quỳnh ngửa đầu.
Lưỡi d.a.o sắc bén kề sát làn da mỏng manh của cô.
Trong sự căng thẳng tột độ, các giác quan hoạt động đến giới hạn, cô nhạy bén cảm thấy vùng da đó trầy xước đau đớn.
Không ai con d.a.o sắc bén đến mức nào hơn cô.
Bởi vì đây là con d.a.o cô ngày đêm tự tay mài giũa.
Ngay khi Carlisle rút d.a.o , Chu Quỳnh tưởng rằng cuối cùng cũng chịu tạm thời buông tha .
Carlisle cầm con d.a.o nhỏ khẽ lướt qua cổ cô, rạch một vệt m.á.u mỏng manh.
"Đây là đầu tiên, nghĩ cô cần nhớ kỹ nỗi đau ."
Bình xịt khử trùng màu trắng che khuất hình Chu Quỳnh.
Vết thương cổ chịu nổi sự kích thích , đau đớn đến mức cô hoảng loạn.
Chu Quỳnh mặt biểu cảm lau những giọt m.á.u rỉ từ miệng vết thương.
Mẹ kiếp.
Chơi trò quái đản thật.
Nếu còn ở trường đại học Trái Đất, Chu Quỳnh chắc chắn thể chịu nổi sự đe dọa và vũ nhục .
hơn một tháng gian nan hiểm nguy rèn giũa cô đôi chút.
Cô trở nên kiên cường hơn.
Thêm nữa, điều quan trọng nhất là, vẫn còn hy vọng.
Tuy rằng mất một con d.a.o, nhưng ít nhất bảo vệ ổ cứng chứa thông tin của Ian.
Giữa d.a.o và ổ cứng, Chu Quỳnh chọn ổ cứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chien-binh-sinh-ra-tu-ngheo-kho/chuong-11.html.]
Trong thời gian ngắn, chỉ cần lộ sơ hở rõ ràng, hẳn là sẽ phát hiện .
Cô trần truồng bước khỏi phòng khử trùng.
Bên ngoài một máy chờ sẵn, hai cánh tay máy giơ lên một chiếc váy.
Xem , tên biến thái định để cô trần truồng ngoài.
Chu Quỳnh nhặt chiếc váy lên mặc .
Thế nhưng là một chiếc váy hoa nhí đặc biệt nữ tính, cổ tay áo đính hai dải lụa hình nơ bướm bằng voan.
Sau lưng còn thắt một chiếc nơ bướm lớn hơn nữa, quả thực giống như mọc đôi cánh nhỏ màu trắng mềm mại.
Bởi vì quá mức diêm dúa, ngược trông như thời trang trẻ em cỡ lớn.
Thời trang trẻ em?
Chu Quỳnh trầm tư, dần dần nảy một suy đoán táo bạo.
Tên biến thái chẳng lẽ là... ?
Tốt nhất là !
Chu Quỳnh nghiến răng nghiến lợi, nếu sớm muộn gì cô cũng thiến .
[Thú cưng, chủ nhân đang gọi bạn!]
Người máy nhỏ thấy cô mặc quần áo xong, nhắc nhở.
Mày mới là thú cưng! Cả nhà mày đều là thú cưng!
Chu Quỳnh trừng mắt liếc nó một cái.
"Có thể đổi cách xưng hô ?"
[Quyền hạn đủ!]
Chu Quỳnh còn sức lực so đo với nó.
Cô đang nghĩ cách đối phó tên biến thái .
Vết bẩn sàn nhà lúc lau sạch .
Carlisle nghiêng ghế xoay vòng tại chỗ, một tay chán chường nghịch tóc.
Hắn thấy Chu Quỳnh chậm rì rì bước đến, như thấy món đồ chơi kỳ lạ nào đó, mắt sáng rực lên.
"Nhìn kỹ vẫn đáng yêu đấy chứ. Bất quá còn kém xa ."
Hắn sờ sờ mặt , đầy ẩn ý.
Hắn dùng ngón tay thon dài chỉ chỉ đùi.
"Bé ngoan, đây ."
Chu Quỳnh cứng đờ , vịn tay ghế, xuống.
Coi như là lên một khối thịt heo, cô tự thôi miên trong lòng.
Carlisle rõ ràng phấn khích.
Hắn ôm Chu Quỳnh như ôm một món đồ chơi cỡ lớn.
Carlisle vui vẻ xoay tròn chiếc ghế bánh xe một vòng lớn.
Chu Quỳnh: thà văng ngoài cũng tuyệt đối dựa .
Carlisle vùi đầu cổ cô, hít sâu một , kinh ngạc :
"Thật sự chút mùi vị nào!"
"Thật !" Hắn vui vẻ dùng đầu tóc vàng cọ cọ cổ Chu Quỳnh.
Còn Chu Quỳnh, cô tê rần.
Coi như là ch.ó cọ.
Một lát , Carlisle cọ chán, đặt chiếc cằm nhọn lên vai Chu Quỳnh, ngọt ngào hỏi cô:
"Cô ngửi thấy mùi vị gì từ ?"
"Không ngửi thấy."
"Là mùi hoa đấy." Carlisle cầm tay cô vỗ nhẹ tuyến thể cổ , tỉ mỉ giải thích: "Không nụ hoa, cũng hoa đang nở rộ, càng hoa khô héo tàn. Mà là hoa rơi xuống từ cành cơn mưa."
Carlisle ôm Chu Quỳnh, coi cô như một món đồ chơi để nghịch.
Dù Chu Quỳnh ít khi đáp , một cũng chơi vui vẻ.
Hoặc lẽ, chính vì Chu Quỳnh đáp mà càng thêm phấn khích.
Hắn khi nhéo ngón tay cô thưởng thức, chơi chán chải tóc cho cô, tết đầy đầu những b.í.m tóc, cài đủ kiểu kẹp tóc.
Khi hứng thú đặc biệt cao, liền chỉ huy máy kéo tủ quần áo .
Chọn đủ loại quần áo xinh cho Chu Quỳnh mặc để ngắm.
"Nếu trắng thêm chút nữa thì càng ." Hắn vuốt cằm : "Thật loại tiêm trắng da hiệu quả nhanh, nhưng sẽ tiêm cho cô , nếu gây rối loạn hormone thì ."
"Sẽ thế nào?"
Chu Quỳnh xách vạt váy hỏi, phía cô còn ba máy đang thắt nơ bướm cho cô.
"Sẽ thúc đẩy cô phát triển đấy. Cô thể phân hóa thành Alpha khiến ghê tởm, Beta bình thường vô vị và Omega mềm yếu nhàm chán."
Không ngờ biến thái đến cực độ thì thôi, mà còn là một phản đối xã hội ABO.
Chu Quỳnh thầm nhủ trong lòng.
Cứ tưởng Chu Quỳnh còn tiếp tục chơi trò Ngôi Sao Thời Trang phiên bản tinh tế với , thì trong phòng đột nhiên sáng lên ánh đèn đỏ.
Chất lỏng màu xanh lam phát quang trong suốt chảy xiết trong các ống dẫn, chất lỏng càng nhiều! Ánh sáng càng mạnh!
Những chỗ nối ống dẫn kịp rút chất lỏng, liền phồng lên, quả thực như những chuỗi mụn nhọt lớn sáng dần lên.
[Cảnh báo!]
[Cảnh báo!]
[Dao động năng lượng, đầu phán đoán cấp B!]
[Phán đoán , cấp A-!]
[Dao động chuyển thành bạo động, xin xử lý kịp thời!]
Carlisle lệnh cho máy: "Đưa cô đến buồng ngủ đông."
Buồng ngủ đông ở ngay phía bàn điều khiển, cách đó xa.
Không buồng hẹp dài, mà là một hộp đựng trong suốt dựng , bên trong chứa đầy chất lỏng màu xanh lục.
Người máy đeo mặt nạ thở cho Chu Quỳnh.
Chu Quỳnh giãy giụa chịu, cô từng xem phim về t.h.ả.m họa sinh học.
Cái là thứ lành gì.
"Đừng loạn." Sắc mặt Carlisle trong nháy mắt lạnh xuống, nhưng giây lát dịu dàng: "Nghe lời, chất lỏng bên trong lợi cho tuyến thể của cô, trong ngủ một giấc ngon lành, đợi giải quyết xong sẽ thả cô chơi."
Chất lỏng là một loại t.h.u.ố.c an thần nhắm tuyến thể, chỉ cần là tuyến thể, dù là phát triển đầy đủ, khi trong sẽ rơi trạng thái ngủ đông. Không thể tự tỉnh , chỉ thể đ.á.n.h thức bằng biện pháp nhân tạo.
Chu Quỳnh cảm thấy Carlisle nên gọi là thú cưng, mà là b.úp bê phương Tây.
Cần thì lấy nghịch ngợm thưởng thức.
Không cần thì nhét tủ đông băng giá, để cô giữ im lặng.
Chu Quỳnh đeo mặt nạ thở, cuộn tròn trong chất lỏng màu xanh lục, lặng lẽ chìm giấc ngủ sâu.
Khóe miệng cô sủi bọt khí nhỏ li ti, sợi tóc bay lơ lửng.
Cả tác dụng của lực nổi, chậm rãi trôi về phía .
Carlisle quan sát hộp đựng trong suốt một lúc.
Đến khi tiếng cảnh báo càng lúc càng ch.ói tai dữ dội, mới xoay đối diện bàn điều khiển, bắt đầu chuyên tâm xử lý sự cố năng lượng.
Ở phía lưng thấy.
Chu Quỳnh chậm rãi mở mắt.
Không ngờ đúng ? Bà tỉnh ! Vì bà đây tuyến thể!