Nữ Chiến Binh Sinh Ra Từ Nghèo Khó - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-02-07 13:50:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù Chu Quỳnh miễn nhiễm với t.h.u.ố.c an thần nhắm tuyến thể, nhưng phần lớn thời gian cô vẫn nhắm c.h.ặ.t mắt, lơ lửng trong dung dịch màu xanh lục.
Nếu ngày nào đó trong lúc cô vô tình trộm, thấy Carlisle mỉm với , cảnh tượng sẽ trở thành cơn ác mộng lớn nhất trong cuộc đời cô mất.
Carlisle dường như ít khi nghỉ ngơi, gian trắng toát luôn sáng đèn.
Những con tín hiệu nhảy nhót ngừng màn hình điện t.ử, khi độ sáng quá cao thậm chí còn phản chiếu lên hộp đựng của Chu Quỳnh.
Trong vật chứa kín mít, căn bản khái niệm thời gian.
Trong tình trạng nhắm c.h.ặ.t mắt, Chu Quỳnh thể duy trì tỉnh táo lâu.
Đôi khi, cô cứ thế lơ lửng bất tri bất giác ngủ .
Khi tỉnh dậy, vẫn là gian trắng lạnh lẽo hề đổi.
Ở một chỗ quá lâu bắt đầu khiến tư duy cô hỗn loạn, khiến tinh thần cô càng thêm mẫn cảm yếu đuối.
Tỉnh táo còn thống khổ hơn trầm luân.
Ngẫu nhiên, Carlisle việc đến chán nản.
Hắn liền bên ngoài hộp pha lê lặng lẽ thưởng thức Chu Quỳnh đang nổi lơ lửng.
Giống như ở công viên hải dương thưởng thức một con sứa trắng yếu ớt.
Khi ai, Carlisle ít .
Hắn gỡ bỏ chiếc mặt nạ ngọt ngào , vẻ mặt đầy chán ghét.
Khi chằm chằm.
Chu Quỳnh luôn thể tránh khỏi căng thẳng.
Mặc dù cô tự nhủ hết đến khác đừng sợ hãi.
Miệng vết thương cổ cô sớm đóng vảy nhưng dây thần kinh vẫn âm ỉ đau.
, một quả bóng bay giả tạo béo ú sợ một chiếc kim nhọn? Một con cá chỉ thể dựa mang để thở sợ hãi đất liền khô cằn?
Trong thời gian tĩnh lặng ngưng đọng.
Chu Quỳnh chậm rãi bắt đầu nghi ngờ quyết định đây của thật sự đúng đắn .
Có lẽ lúc cô nên cầm d.a.o liều mạng với , chứ đ.á.n.h cược một phép màu dựa dẫm khác.
Ian, Robert, Alex, Lorna, Corey.
Cô lặp lặp tên của họ trong lòng.
Họ sẽ đến cứu cô ?
Chỉ bằng nửa tháng tình nghĩa ít ỏi đáng thương ?
Hoặc đổi một cách hỏi khác.
Dù họ nguyện ý đến cứu cô, họ thể ?
Những công nhân khai thác mỏ chỉ đối mặt với sự gây khó dễ của chính quyền địa phương cũng kiệt sức.
Họ sẽ vì cô mà đối đầu với Sở Cảnh sát thành phố, đối đầu với viện khoa học ư?
Càng nghĩ, Chu Quỳnh càng nghi ngờ, càng nghi ngờ, cô càng sợ hãi.
Cô dần dần nhận .
Lần , lẽ chỉ thể là cuộc chiến thuộc về riêng .
Không cứu viện, cần trông chờ.
Cô chỉ thể tự chiến đấu vì chính .
Carlisle dường như quên mất lời hứa của .
Hắn quên thả Chu Quỳnh .
Hoặc lẽ lời hứa ban đầu chỉ là một câu đùa cũng cũng xong của kẻ bề .
Cho nên, khi một tuần Carlisle chỉ huy máy mở chiếc hộp giam giữ cô.
Trong lòng cô thế nhưng xuất hiện một loại cảm kích kỳ lạ.
Phảng phất là vị cứu tinh giải cứu cô khỏi nước sôi lửa bỏng.
Đồ vô dụng!
Ai hại mày thành như bây giờ!
Chu Quỳnh tức giận mắng chính trong lòng.
Chu Quỳnh cố gắng để nảy sinh một loại cảm giác bệnh hoạn rời xa tên ác ma đang khống chế sinh mệnh .
Có c.h.ế.t cô cũng cần đến hội chứng ghê tởm như .
Nếu cô nảy sinh tình cảm với kẻ hại , cô sẽ tìm c.h.ế.t.
Chu Quỳnh bất lực liệt mặt đất.
Mái tóc đen ướt sũng bết ở cổ cô.
Bộ quần áo ướt nhẹp nhăn nhúm, như một đám rong biển quấn quanh hình gầy guộc của cô, chèn ép tim phổi, khiến cô thở nổi.
Thời gian dài trôi nổi càng khiến tay chân cô mềm nhũn, dùng sức.
Carlisle tại chỗ, tủm tỉm cúi đầu cô: "Có nhớ , mèo con?"
" xong việc là thả cô ngay đấy!"
Chu Quỳnh chân , từ góc của cô, chỉ thể thấy chiếc cằm kiêu ngạo, hàng mi rậm rạp và đôi mắt hình trăng non lạnh lẽo của .
Cô cố gắng dậy khỏi vùng bóng tối mà Carlisle buông xuống.
Động tác đơn giản khiến cô toát mồ hôi đầm đìa.
"..."
Carlisle xổm xuống, nghiêng đầu: "Hả? Cô đang gì ?"
"Đừng dùng lỗ mũi để chuyện với ."
Chu Quỳnh yếu ớt lặp một nữa.
Khuôn mặt Carlisle thoáng vặn vẹo, tươi như hoa mùa xuân, ngọt ngào hỏi:
"Kỳ lạ."
"Cô đang cố ý chọc giận ?"
"Để đoán xem, đây là vì cái gì? Lại lợi ích gì?"
Chu Quỳnh đầu sang một bên, lời nào.
Đương nhiên lợi ích gì. Chỉ là cô chìm đắm trong thứ tình cảm hư ảo ngừng ăn mòn tinh thần .
Cô nôn.
Carlisle chút vui.
Hắn thích Chu Quỳnh kháng cự.
Hắn thích cô ngoan ngoãn lời, nhưng vui khi cô lời.
Thật là vô vị.
Hắn dùng mũi giày khều cằm Chu Quỳnh, ép cô mặt .
Khuôn mặt vốn gầy gò của thiếu nữ giờ đây trắng bệch, đôi mắt đen láy im lặng phản kháng.
Lại là ánh mắt .
Ánh mắt quật cường tràn ngập hận thù mãnh liệt .
Thật ghê tởm.
Sắc mặt Carlisle trở nên khó coi.
"Cô dường như luôn hiểu rõ tình cảnh của ."
Giày di chuyển xuống , dừng ở chiếc cổ yếu ớt của Chu Quỳnh.
Giây tiếp theo, dồn trọng tâm về phía , gót giày dùng sức nghiền ép yết hầu Chu Quỳnh.
"Ư... ư..."
Chu Quỳnh liều mạng giãy giụa.
Hai tay cô dùng sức đập chân Carlisle, hai chân loạn xạ mặt đất.
Chu Quỳnh cảm thấy dưỡng khí nhanh ch.óng cạn kiệt, đầu óc tối sầm , huyết áp tăng vọt, tròng mắt đỏ ngầu như nứt .
Khoảng tám giây , cô còn cảm giác sự tồn tại của tứ chi.
Chu Quỳnh thể kiểm soát cơ thể !
Cô chỉ thể trơ mắt Carlisle đang g.i.ế.c !
Hiển nhiên Carlisle cũng ý định g.i.ế.c Chu Quỳnh ở chỗ .
Hắn nhấc chân .
Chu Quỳnh gập , ôm lấy cổ ho khan dữ dội, nôn khan.
Lồng n.g.ự.c cô như nổ tung, tiếng ho khàn khàn vang lên, run rẩy kéo dài từng đợt.
Sống sót tai nạn.
Hai hàng nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng kìm , rơi xuống đất.
"Thật đáng thương."
Carlisle từ cao xuống, oán giận :
"Đều tại cô lời."
"Nếu cô ngoan ngoãn, đối xử với cô như ."
"Tất cả đều là của cô."
Chu Quỳnh nước mắt nước mũi tèm lem, một câu cũng nên lời.
Cổ họng cô sưng đỏ đến đáng sợ.
Trên cổ để một mảng bầm tím lớn.
"Cô xem, cô bẩn thỉu . Thật là đáng yêu." Carlisle gọi máy tới: "Đưa cô xuống rửa sạch."
Mùi t.h.u.ố.c khử trùng quen thuộc một nữa bao phủ Chu Quỳnh.
Người máy y tế băng bó qua loa vết thương cổ cho cô.
Lần Carlisle chuẩn cho cô một bộ váy liền màu đen bó eo.
Chân váy xòe bồng bềnh trang trí đầy những tầng ren, giữa những lớp ren điểm xuyết các ngôi bạc.
Đôi tất chân đen tuyền ôm sát lấy bắp chân cô.
Ở cổ chân còn đính đôi cánh ác quỷ nhỏ run rẩy.
Carlisle vỗ tay : "Ồ!"
" còn tưởng rằng chỉ tóc đỏ mới hợp với bộ quần áo . Không ngờ tóc đen cũng một vẻ khác biệt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chien-binh-sinh-ra-tu-ngheo-kho/chuong-12.html.]
Hắn dùng một tay ôm lấy Chu Quỳnh đặt lên đùi .
Tóc đỏ?
Giọng Chu Quỳnh sưng đến mức thể chuyện .
Carlisle lộ vẻ mặt hoài niệm.
"Cô cũng là một con mèo nhỏ đáng yêu. Tóc đỏ, mặt tròn xoe, kêu lên khe khẽ. Chỉ tiếc là quá lời, luôn ồn ào."
"Cô những con mèo lời sẽ ?"
Hắn sờ sờ mái tóc đen mềm mại của Chu Quỳnh, ôm eo cô kéo sát đùi .
"Đều cho sâu lớn ăn thịt !"
"Có đáng sợ ?"
"Khi còn nhỏ lớn đều dọa cô như ?"
Như cảm nhận sự run rẩy của Chu Quỳnh, Carlisle vô cùng yêu thương, chậm rãi vuốt ve lưng Chu Quỳnh, từng chút từng chút trấn an cô.
"Đừng sợ nhé."
"Vừa nãy cô sợ ."
"Chỉ cần cô ngoan ngoãn lời, sẽ đối với cô."
" , còn chuẩn quà cho cô nữa!" Carlisle chỉ huy máy bưng một chồng hộp cơm cao ngất đến.
Những máy lượt mở từng hộp cơm, bày những món điểm tâm ngọt ngào bên trong.
Trong đó, hộp lớn nhất đựng một chiếc bánh kem ba tầng.
Lớp kem hồng nhạt bao quanh những vòng bơ trắng xốp.
Trên lớp bơ điểm xuyết những quả dâu tây đỏ mọng.
Trên đỉnh còn dùng mứt dâu tây trong veo dòng chữ "Tặng mèo con ngọt ngào của ".
"Có cảm động ?"
Carlisle bưng chiếc bánh kem máy cắt sẵn, giơ nĩa lên vui vẻ : "Để đút cho cô."
Giọng Chu Quỳnh tổn thương nghiêm trọng, sưng tấy dữ dội.
Bây giờ cô uống nước còn khó khăn.
Huống chi là ăn một miếng bánh kem béo ngậy?
lúc khử trùng vết thương, cô hạ quyết tâm là trong thời gian ngắn sẽ trêu chọc tên nữa.
Tuy lúc nảy g.i.ế.c cô.
sát ý bùng nổ trong khoảnh khắc đó của Carlisle là giả vờ.
Hắn thật sự sẽ g.i.ế.c cô!
Chỉ là bây giờ thời điểm.
Huống chi là vết xe đổ.
Vừa nãy thuận miệng nhắc đến cô gái tóc đỏ thể là Ruby.
Mà Ruby mất tích lâu như , khả năng gặp chuyện may.
Hoặc lẽ, chính vì Ruby.
Mới cô.
Cô và Ruby quan hệ gì?
Gần như quan hệ.
Trừ việc tuyến thể đều chút vấn đề.
Cho nên mục tiêu của Carlisle hẳn là nhắm những đứa trẻ tuyến thể phát triển .
dùng những đứa trẻ đó để gì?
Thỏa mãn d.ụ.c vọng ngược đãi biến thái của ?
Không đơn giản như .
Trước đây Carlisle đ.á.n.h giá về ABO.
Cũng ý định cưỡng ép cô phân hóa thành Omega.
Rốt cuộc là chuyện gì thể khiến Sở Cảnh sát thành phố bắt cô giao cho ?
Trên đường áp giải đến đây, cô ý thức bọn họ đang dần dần lên phía .
Mà đỉnh cao nhất của trung tâm thành phố là gì?
Mặt trời nhân tạo!
, vấn đề hẳn là ở mặt trời nhân tạo.
Cho nên mới nhiều tinh cảnh đến bắt cô.
Trước đây cô Ian và Corey cũng , mặt trời nhân tạo đối với trung tâm thành phố vô cùng quan trọng.
rốt cuộc cô thể tác dụng gì đối với mặt trời nhân tạo?
Chu Quỳnh cố nén đau đớn, nuốt từng ngụm bánh kem.
Nuốt một ngụm bánh kem, tựa như nuốt một con d.a.o.
Cổ họng cô đau rát vô cùng, dày yếu ớt vì lâu ngày ăn căn bản chịu nổi đồ ngọt béo ngậy, sôi ùng ục.
Ăn uống đối với cô là một sự t.r.a t.ấ.n.
Carlisle dường như mệt mỏi với sự khổ hình .
Lớp bánh kem thứ nhất nhanh đút xong, ý định dừng .
Lại lệnh cho máy cắt lớp thứ hai.
Chu Quỳnh cố chịu đựng cơn buồn nôn và vị chua trong miệng, lắc đầu.
Cô sợ chỉ cần mở miệng là sẽ nôn mất.
"Hả! Vậy là ăn nữa ?"
Carlisle xắn một miếng đưa đến bên miệng cô: "Ăn thêm một miếng nữa , còn nhiều như , đừng lãng phí chứ."
Chu Quỳnh cự tuyệt.
Không cô từ chối sẽ trừng phạt, chỉ là thà như còn hơn nôn lên .
Nhìn cái bộ dạng sạch sẽ thái quá thường ngày của Carlisle, nếu nôn lên , chừng cô sẽ trực tiếp tiễn tới thế giới bên luôn.
"Ăn thêm một miếng nữa nào!" Carlisle dí nĩa đến bên miệng Chu Quỳnh, chịu buông tha.
"Đều là mua cho cô, cô ăn, sẽ buồn đấy."
"Đừng giận dỗi, mau ăn một miếng ."
Sự cự tuyệt im lặng của Chu Quỳnh chọc giận Carlisle, sắc mặt lạnh xuống.
"Cô quên đau ?" Giọng lạnh như băng.
Thần kinh Chu Quỳnh lập tức căng thẳng.
Nỗi kinh hoàng thể lường bao trùm lấy cô.
Cơn đau khổ sống bằng c.h.ế.t mới hành hạ, cả cô đều đau nhức.
"Thật sự ăn ?"
Chu Quỳnh nghiến c.h.ặ.t răng, mồ hôi lạnh chảy xuống.
"Thật là ngoan, mèo hoang chính là mèo hoang, cần dạy dỗ cho ."
Carlisle một tay ném Chu Quỳnh xuống đất.
Bóp c.h.ặ.t cổ cô ghì mặt bàn.
Lại nữa ?
Thiếu oxy khiến mặt Chu Quỳnh đỏ bừng, cô dùng sức cào cấu tay Carlisle.
sức lực của Alpha vô cùng lớn, căn bản cô thể lay động dù chỉ một ngón tay.
Trong cơn hoảng sợ tột độ, nước mắt cô bất giác ướt đẫm cả khuôn mặt.
"Vì luôn chống đối ?"
Hắn túm tóc cô, ấn mặt cô bánh kem.
"Vì luôn ngoan?"
Carlisle túm tóc Chu Quỳnh ép cô ngẩng đầu lên ấn xuống, lặp lặp như .
"Rốt cuộc bao nhiêu cô mới nhớ?"
Carlisle càng lúc càng bạo lực, chiếc bánh kem xinh ép thành một vũng bùn lầy, bơ, trái cây, kem văng tung tóe khắp nơi.
Lần cuối cùng, đầu Chu Quỳnh mạnh mẽ đập cạnh bàn.
Cô trượt xuống khỏi bàn, một tiếng động.
Carlisle xoa nắn những ngón tay dính đầy bơ, vô cùng bực bội.
Hắn cởi chiếc áo blouse trắng dính đầy bánh kem ném xuống đất, bước khỏi phòng.
Đợi Carlisle rời khỏi, Chu Quỳnh vật vã bàn dần dần động tĩnh, hai mắt cô biến thành màu đen, cô nôn cố gắng lê bò về phía .
Mùi hôi thối của chất nôn xộc mũi, vây quanh cô.
Cô chẳng hề để ý, trong mắt chỉ một mục tiêu.
Dao!
Cô đếm, tổng cộng là mười hộp cơm.
Quán điểm tâm đây cô từng trộm đồ.
Mỗi hộp cơm đều sẽ một con d.a.o ăn và một chiếc nĩa.
Tổng cộng mười con d.a.o ăn, cô tranh thủ khi máy đến dọn dẹp, giấu càng nhiều càng !
Quá mức choáng váng, mắt Chu Quỳnh hiện nhiều ảo ảnh.
Thế giới trong mắt cô giống như một bức họa rùng rợn, đáng sợ.
Nơi nơi đều vặn vẹo, nơi nơi đều là bóng tối.
, cô sống.
Chu Quỳnh giấu một con d.a.o khe hở mặt trái bàn điều khiển, một con d.a.o giấu đáy chiếc ghế Carlisle .
Đang lúc cô chuẩn giấu con d.a.o thứ ba.
Chu Quỳnh cảm thấy thứ gì đó đang chằm chằm .
Cô sợ hãi đầu .
Người máy từ lúc nào ở cửa, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên trong đôi mắt máy móc của nó, dường như thu hết những giãy giụa vô ích của Chu Quỳnh đáy mắt.
Một trận tuyệt vọng bao trùm lấy cô.