Nữ Chiến Binh Sinh Ra Từ Nghèo Khó - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-02-07 13:50:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những quỹ đạo chằng chịt tạo thành mạng lưới giao thông hỗn loạn, mấy công trình tạm bợ thường xuyên dựng lên khiến khí luôn tràn ngập mùi cát bụi.
Những lối nhỏ hẹp phía chỉ mới xây hơn một nửa, mặt cắt đen ngòm u tối.
Nơi mặt trời, mưa. Chỉ những đám mây đen u ám và những dân tầng lớp cùng lấm lem bùn đất mồ hôi.
Từ khu nội thành phồn hoa đến đầu mối giao thông hỗn độn, từ đầu mối hỗn độn đến khu ổ chuột rách nát, tất cả chỉ trong một cái chớp mắt.
Tựa như một đóa hoa đột nhiên héo tàn.
Bất quá dọc đường , thấy bất kỳ con mèo con ch.ó hoang nào.
Bằng Chu Quỳnh thể thốt câu thoại kinh điển : "Một ngày nào đó cả thành phố ch.ó đều bằng con mắt khác."
Từ ngã tư rẽ về phía một đoạn chính là nơi gọi là khu ổ chuột.
Những căn nhà hộp bằng tôn thấp bé chen chúc như nấm, ven đường vài con tàu cũ kỹ vứ bỏ cũng dấu vết con ở đó.
Bên ngoài những căn nhà là bãi phơi quần áo rộng lớn. Mấy sợi dây thừng thô kệch buộc tùy tiện cây, cột đèn, ống khói, dựng lên hết trục ngang đến trục ngang khác.
Phía phơi đầy quần áo và chăn đơn, thỉnh thoảng cơn gió khô khốc thổi phồng lên. Chất liệu vải bố thô ráp vẫn còn lưu những vết mồ hôi mờ nhạt.
Chu Quỳnh dám dễ dàng tiến gần.
Cô nép góc tường chậm rãi quan sát.
Cô cẩn thận vòng quanh một lượt.
Không nên từ .
"Ê!"
Sau lưng cô truyền đến một tiếng quát lớn đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.
Chu Quỳnh sợ đến mức lông tơ dựng lên, vội vàng cúi chào.
"Hoảng cái gì?"
" ở ngay lưng cô!"
Chu Quỳnh đầu , bức tường thấp lè tè một thiếu niên đang . Trông lớn, chắc chỉ mười bốn mười lăm tuổi.
Quần áo tuy cũ nát nhưng vẫn sạch sẽ, chỉ là khuôn mặt đen nhẻm, những vệt xám loang lổ khắp nơi càng nổi bật đôi mắt xanh lục như mắt mèo đang chớp chớp của .
"Cô gì ?"
Chu Quỳnh nên gì, cô sợ mở miệng sẽ bại lộ điều gì đó.
Thiếu niên bất mãn lẩm bẩm một :
"Sao phái ngốc nghếch như cô đến đây. phản ánh chuyện với Corey mới ... , loại ngốc ngoài cũng chỉ c.h.ế.t."
Chu Quỳnh tại chỗ giả ngơ.
Bất quá trong mắt thiếu niên, cô vốn đủ ngốc , căn bản cần giả vờ.
"Không đúng, cô đáng ngờ!"
"Chẳng lẽ phái đến vùng ?"
"Bất quá cũng giống, đúng là quá ngốc."
Cậu lầm bầm oán giận.
Thiếu niên nhanh nhẹn nhảy xuống từ tường.
Tứ chi thon gầy, sức bật , hai chân nhẹ nhàng chạm đất, lập tức vòng lưng Chu Quỳnh.
Một tay chế trụ cổ Chu Quỳnh, tay nhanh như chớp chạm gáy cô.
Chu Quỳnh rõ ràng cảm nhận vùng da cổ đầu ngón tay mềm mại ấn xuống lõm , nhanh ch.óng bật lên.
Cô định ngăn cản thì thiếu niên nhanh nhẹn rụt tay về.
Nghĩ đến giả thiết ABO của thế giới , sờ gáy chẳng khác nào sờ tuyến thể, hẳn là hành vi quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c nghiêm trọng.
Chu Quỳnh chuẩn giả bộ xúc phạm.
"Cậu... !"
"Kêu la cái gì, đồ quỷ nhỏ tuyến s.i.n.h d.ụ.c thứ cấp phát triển đầy đủ!"
Chưa đợi cô kêu lên, thiếu niên dậm chân, một tay bịt kín miệng Chu Quỳnh.
"Yên tĩnh chút, cô gọi vệ binh đến ?"
"Với cái gan bé tí tẹo của cô mà cũng dám mò đến đây."
Máy liên lạc cổ tay lóe lên, sắc mặt thiếu niên trở nên cảnh giác.
Cậu nín thở lắng động tĩnh xung quanh, với tư thế của một bảo vệ, nhanh ch.óng ôm lấy Chu Quỳnh, ghé sát mặt tai cô, nhỏ giọng nhanh:
"Cô là khu khai thác mỏ, tô cũng là khu khai thác mỏ, lừa cô!"
"Đi đường vòng từ bên , đến cuối cùng, góc tường một cái lỗ chui đó. Vào bên trong tìm Corey, báo tên ."
" là Ian - Fas - Clinton."
"Nhớ kỹ, ngàn vạn đừng để lộ chuyện tuyến thể phát triển đầy đủ của cô cho lạ ."
Cậu sốt ruột lặp một nữa, ngón tay siết c.h.ặ.t cánh tay Chu Quỳnh, dò xét xác nhận.
"Nhớ kỹ."
Chu Quỳnh gật đầu.
"Buổi tối, tìm cô!" Ian cuối cùng nghiêm túc thẳng mắt cô, đôi mắt xanh lục đặc biệt lóe sáng: " đừng c.h.ế.t đấy."
Ngay đó, một nữa lấy đà nhảy lên, nhẹ nhàng như một con chim, từ tường thấp xoay vượt qua.
Chu Quỳnh sờ sờ cổ , cảm thấy theo lời Ian cũng , cô xé một tấm vải dài từ vạt áo khoác, quấn quanh cổ vài vòng.
Cậu thiếu niên tên Ian đến nhanh, cũng nhanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chien-binh-sinh-ra-tu-ngheo-kho/chuong-3.html.]
Nói nhiều, là dáng vẻ một thiếu niên, nhưng ngoài ý chút chín chắn.
Cô cảm thấy, khi nhận tuyến s.i.n.h d.ụ.c thứ cấp của phát triển đầy đủ, thái độ của Ian liền đổi.
Giống như cận hơn một chút, như một kiểu bảo vệ.
Đây là vì ?
Cô nhớ tới lời Ian : "Cô là khu khai thác mỏ, cũng là khu khai thác mỏ."
Làm là khu khai thác mỏ?
Chính Chu Quỳnh còn là khu khai thác mỏ đấy.
Tuy rằng đối với việc cô đang ý định gia nhập khu khai thác mỏ mà , đây là chuyện .
Chẳng lẽ là vì khu khai thác mỏ đều tuyến thể phát triển đầy đủ?
Điều hợp lý, theo kinh nghiệm tiểu thuyết nhiều năm của cô, loại bệnh tinh tế như tuyến thể phát triển đầy đủ hẳn là đặc quyền của nhân vật chính, đặc biệt là nhân vật chính trong những bộ truyện "cẩu huyết".
Dùng để tạo những mối tình éo le kiểu như tưởng là Alpha kết quả phát triển thành Omega, tưởng Omega phát triển thành Alpha mới đúng.
Đương nhiên, cái kiểu tình yêu tinh tế rắc rối liên quan gì đến cô.
Cô lăn lộn quá kém, nếu nữ chính thì chỉ thể là nữ chính nhặt ve chai.
Đại khái là kiểu truyện " ở tinh tế nhặt rác"," ở tinh tế đào quặng"," ở tinh tế kẻ lang thanh", loại hình như .
Hoặc khá hơn một chút là," dựa nhặt rác ở tinh tế mà nổi tiếng","Sau khi đào quặng ở tinh tế trở thành đỉnh lưu","Sau khi kẻ lang thang ở tinh tế, cầm kịch bản sảng văn".
Không thì thực tế hơn một chút, bây giờ cô nên phát sóng trực tiếp, ghi cuộc sống khốn khó của .
Sau đó một vị tướng quân tinh thần lực thất thường, thủ tướng chính phủ gì đó, phát hiện khi xem phát sóng trực tiếp của cô thì ăn ngon hơn, ngủ cũng sâu hơn, tinh thần lực cũng gào thét sôi trào nữa, yêu cô c.h.ế.t sống , rời xa cô thì bắt đầu đỏ mắt xiết eo, đàn ông cường thế từ đến nay đầu tiên dịu giọng, buông bỏ tự tôn: "Xin em, đừng rời bỏ ."
Thêm câu "Mạng là của em" thì càng đúng chuẩn thể loại.
Còn cô thì , ban đầu đối với là , đó thì ầm ừ, cuối cùng , thế là thành một cặp, đều vui vẻ.
Chu Quỳnh khổ sở tìm niềm vui trong suy nghĩ, cẩn thận theo con đường mà Ian chỉ, quả nhiên ở cuối đường, đẩy đám cỏ dại , xuất hiện một cái lỗ thủng cao quá 30 cm.
Nữ sinh thời đại mới, thật đáng sợ.
Lên giảng đường, chui lỗ ch.ó.
Vừa thể lãng mạn thể sống tạm bợ.
Chu Quỳnh bội phục khả năng thích ứng của .
Cô xổm xuống, phát hiện trán chạm đất.
Xem chỉ thể bò .
Cô rối rắm một chút xem nên chui đầu chân , cuối cùng kết luận,"cọng b.ún" với sức chiến đấu nửa vời cần rối rắm.
Chu Quỳnh nhận mệnh cuộn tròn ở góc tường, chậm rãi chui .
Cửa hang tuy lớn, nhưng một cô gái gầy yếu chui qua vẫn dư dả.
Trong lúc bò, cô nhạy bén cảm nhận một vùng đất ẩm ướt.
Theo cô , mấy ngày nay trời luôn nhiều mây, mưa.
Một ý nghĩ điên cuồng phát tín hiệu cảnh báo trong đầu cô.
Không thể nào, chẳng lẽ là chất lỏng gì đó.
Cẩn thận cảm nhận một chút, nóng.
Không, cần cảm nhận nữa.
Mũi cô bắt đầu việc.
Rất khả năng, dạo uống ít nước.
Chu Quỳnh cảm thấy sợi dây thần kinh vẫn luôn căng c.h.ặ.t trong đầu mấy ngày nay đứt lìa.
Trước khi ý nghĩ lớn một trận kịp hình thành, trong lòng cô bùng lên ngọn lửa giận dữ!
Cô, Chu Quỳnh, dù khát c.h.ế.t, đói c.h.ế.t, nghèo c.h.ế.t, rơi tuyệt cảnh, cũng từng chịu loại uất ức !
Đây là! Đây là! Cái loại chất lỏng !
"Không thể nào, Ian, thật lừa ?"
"Alex, Ian sẽ tức giận đấy, bảo đừng thế ."
Một con trai trạc tuổi Ian chạy tới từ xa, , mái tóc màu nâu đỏ, mặt lấm tấm tàn nhang.
"Cậu đúng là nhát gan quá, Robert. Chính khóa chúng , cả buổi sáng còn uống một giọt nước nào đấy. Hơn nữa, tại thể ngoài, còn chúng thì ?"
"Alex! Cậu đừng như ... , đây là vì Corey đồng ý mà." Phía , một thiếu niên tóc màu sợi đay vội vã đuổi theo, khuôn mặt thanh tú vẫn còn nét trẻ con phúng phính.
Alex vẻ mặt cảnh giác kéo Robert lưng: "Từ từ, hình như !"
"Cô là ai?"
"Ian - Fas - Clinton." Chu Quỳnh dừng một chút, lặp một : "Ian - Fas - Clinton."
Sắc mặt Alex dịu xuống: "Người khu khai thác mỏ?"
Chu Quỳnh: " nghĩ là ."
"Ờ..." Robert thò đầu từ lưng Alex: "Vậy cô cũng... ?"
Chu Quỳnh: "Cũng cái gì?"
"Đợi , Robert, chuyện thể , chúng còn quan sát thêm..." Alex bịt miệng Robert , hai thiếu niên giằng co thành một cục.
Chu Quỳnh bình tĩnh cơn giận dữ đang sôi trào, giống như mặt biển đóng băng bên là núi lửa hoạt động.
" chỉ một câu hỏi, ai ? Không , chuyện quá rõ ràng ." Cô lẩm bẩm, đó siết c.h.ặ.t nắm tay: " đổi cách hỏi, bệnh gì dễ c.h.ế.t đột ngột khi đ.á.n.h ?"