Nữ Chiến Binh Sinh Ra Từ Nghèo Khó - Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-02-08 14:41:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sửa tường...

Sửa tường cái gì cơ chứ!

Chu Quỳnh nghĩ nghĩ phát hiện thật đúng là tường cần sửa .

Ngày hôm qua lúc cô đang khó chịu, dùng kim loại biến hình đe dọa cái tên Alpha phản kháng , biến thành nắm tay to như bao cát nện tường hành lang ký túc xá, còn để một cái lỗ lớn.

Tại huấn luyện viên đến chuyện cũng ?

Chu Quỳnh rửa mặt qua loa một phen, khoác chiếc áo khoác để đầu giường cửa.

khỏi ký túc xá, bởi vì là sáng sớm tinh mơ, quá nhiều , con đường nhỏ ở chỗ ngã rẽ thỉnh thoảng vụt qua những Alpha còn buồn ngủ dụi mắt, bước chân lơ lửng.

Rất rõ ràng, động lực duy nhất để bọn họ dậy sớm chính là ăn sáng, tiện thể mang một phần cho bạn cùng phòng là thể dùng nó đổi lấy cơ hội gọi "ba ba".

Chu Quỳnh vòng qua một Alpha đang ngây ngốc há to miệng ngáp. Đợi khi cô thấy rõ là ai, miệng Chu Quỳnh bĩu , nghiêm túc với theo lưng : "Bạn học, nãy con sâu bay đó."

"Á!" Adams theo bản năng mà tặc lưỡi, trừ vị kem đ.á.n.h răng còn sót , chẳng gì cả. Hắn hồn, phẫn nộ : "Cô lừa ! Chu Quỳnh!"

Chu Quỳnh sớm xa.

Trên đường, cô gặp Horace chạy bộ buổi sáng xong. Cậu mặc đồ thể thao, lưng mồ hôi thấm ướt một mảng. Thật đáng mừng, ít nhất sẽ mặc tây trang tập thể d.ụ.c.

Chu Quỳnh và Horace chạm mắt vài giây, coi như chào hỏi.

Chu Quỳnh ngang qua , tiếp tục tiến về phía nhà ăn.

Cô thầm nắm tay trong lòng: Đáng ghét, 6 giờ kết thúc chạy bộ buổi sáng ư? Sao mà chăm chỉ !

Chu Quỳnh nhà ăn, theo thường lệ lấy cơm.

Nhà ăn nhiều lắm, còn tính là yên tĩnh, các Alpha tóc tai bù xù ăn sáng, tình hình hôm nay so với hôm qua bất kỳ đổi nào. Không ai chào hỏi cô, cũng ai trêu chọc cô, tất cả chọn cách ngơ.

Chu Quỳnh cũng mong đợi trong thời gian ngắn ngủi một buổi tối những Alpha cố chấp chịu lời khác sẽ đổi.

xuống, phát hiện bàn ăn ở khe hở giữa các tấm ghép lẫn một tấm thẻ vàng nhỏ, cô chút tò mò cầm lấy góc thẻ nhô , rút nó lên.

Sẽ là thẻ giảm giá ưu đãi gì ?

Chu Quỳnh mơ mộng đẽ.

Đợi khi cô lật đến mặt chính của tấm thẻ, thấy nội dung đó, quả thực bật vì tức giận.

[Liên minh phản Chu, mang theo thẻ đến địa điểm tụ hội, đóng góp xuất sắc cho sự nghiệp phản Chu thể nhận huy chương kỷ niệm fan Horace, Elott. ]

[Tối nay 8 giờ, gặp về, liên minh phản Chu vì bạn mà thành công!]

Từ cái suy cái .

Đã : Chu Quỳnh sẽ bỏ lỡ bất kỳ bữa cơm nào; Chu Quỳnh thường xuyên ở vị trí ăn cơm; tụ hội thường phát tờ rơi, mà là phát mã giới thiệu.

Suy kết luận: Tối nay mấy tên ngốc lớn đặt bẫy, chờ cô chui .

Khả năng dẫn đến kết quả: Chu Quỳnh đ.á.n.h tơi bời, ép thôi học; Chu Quỳnh đ.á.n.h tơi bời khác, tố cáo thôi học.

Cô mới mắc mưu như .

Khi Chu Quỳnh chuẩn nhét tấm thẻ trở , cô đổi ý, tiện tay cho tấm thẻ túi quần.

Văn phòng của Alfred ở tầng 4, Chu Quỳnh từ chỗ bên cạnh cầu thang , liền thấy một đàn ông tóc xanh đen, mặt đầy phẫn nộ tới.

Bước chân sải rộng, trong mắt như bốc lửa, khí thế bức .

Thoạt tuyệt đối là một Alpha thành đạt, nếu bỏ qua vẻ mặt dẩu môi, dáng vẻ chật vật kéo theo chiếc quần rách .

Người đàn ông 40 tuổi, trang phục đây hẳn là tỉ mỉ. hiện tại cổ áo mở toang, cà vạt nhăn nhúm như dưa muối, chiếc quần tây cắt may vặn chỉ còn một nửa.

Người đàn ông thậm chí kịp đỡ đôi mắt vàng tơ lệch đến thái dương, chỉ liếc ngoài, tuy rằng khuôn mặt trầm , nhưng Chu Quỳnh vẫn cảm thấy dường như mãnh thú đáng sợ đang đuổi theo .

Khi ngang qua Chu Quỳnh, rõ ràng sững sờ một chút, đó khóe miệng run rẩy dữ dội, giống như đang hung tợn mắng gì đó.

Chu Quỳnh mơ hồ mấy âm tiết thành câu.

Chắc liên quan đến ...

Chu Quỳnh mờ mịt nghĩ.

Phía , Alfred đang tủm tỉm dựa tường cô.

Alfred xa hỏi: "Người nãy đang mắng em đó, em tức giận ?"

"Chỉ là em thấy." Chu Quỳnh xác định đàn ông đang mắng , là đang mắng thầy Alfred. Cô rõ ràng cảm thấy khả năng thứ hai cao hơn.

"Vậy bây giờ em , còn kịp đuổi theo đ.á.n.h đấy."

Chu Quỳnh do dự : "Như ?"

"Không lắm." Alfred lắc đầu, thẳng thắn thành khẩn : "Bởi vì là phó hiệu trưởng, đ.á.n.h thì , nhưng nếu em đ.á.n.h thể sẽ lục hồ sơ, cho thôi học."

Vậy thầy còn xúi giục cái gì nữa!

Chu Quỳnh thầm mắng trong lòng.

Hơn nữa, nãy mà phó hiệu trưởng mắng quả nhiên chính là thầy!

"Quan trọng nhất đó là..."

Alfred mắt Chu Quỳnh, nhăn mũi, ghét bỏ : "Người thuộc phái quần lót tam giác, đều hơn 40 tuổi, là lão Alpha , mà còn hổ."

Chu Quỳnh: Chuyện thì cần đặc biệt cho em .

"Đừng ngây đó, , sửa tường!"

Chu Quỳnh theo Alfred văn phòng.

Văn phòng của thầy giống như lợn rừng giày xéo nát ruộng lúa, một mảnh hỗn độn.

Bàn việc và ghế dựa ngã mặt đất, văn kiện bàn bay lả tả rải đầy đất, những tờ giấy bản thảo trắng nhăn nhúm còn in mấy dấu chân đen xám.

Trên cửa sổ vỡ một lỗ lớn, xung quanh cái lỗ đó, kính vỡ vụn như mạng nhện. Trên tường đập lõm mấy chỗ, vôi tường lẫn mảnh vụn cát sỏi vẫn thỉnh thoảng rơi xuống.

Hiện trường trải qua một trận đại chiến.

Chiếc quần của phó hiệu trưởng nãy chắc chắn là thầy Alfred xé rách.

Vẻ lạnh lùng của Candice cũng che giấu sự mệt mỏi giữa đôi mày, cô xách một chồng vật liệu lớn đặt xuống chân Chu Quỳnh, thở dài : "Em mau sửa , giữa trưa lãnh đạo còn đến tham quan đó."

Chu Quỳnh giải thích: "Em tưởng là tường ở ký túc xá."

Alfred dựng chiếc ghế ngã đất lên, xuống, thầy vắt chéo chân dài, mang theo ý : "À, em sửa xong cái về sửa tường ký túc xá, tiền vật liệu thì cần trả."

"Chẳng em trong đơn xin nhập học là xây tường ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chien-binh-sinh-ra-tu-ngheo-kho/chuong-36.html.]

Chu Quỳnh nhớ .

Lúc để đăng ký Học viện Quân sự Thủ Đô Tinh, cô nộp một lá đơn xin nhập học.

Trong đơn ở mục sở trường đặc biệt, cô thật sự gì, cam lòng để trống, liền thực sự cầu thị mà sở trường đặc biệt của là xây nhà, xây tường, tu sửa, lát gạch, dọn dẹp nhà cửa...

cô cũng thật sự ở Galan Tinh rèn luyện hơn nửa năm trời.

" là em ."

Chu Quỳnh xắn tay áo lên, xổm xuống đất, nhanh nhẹn trộn vữa thạch cao trong chậu nhựa nhỏ. Cô dùng vữa thạch cao trộn kỹ từng chút một lấp đầy những lỗ hổng tường, đó dùng d.a.o cạo phẳng bề mặt, bắt đầu trộn sơn lót.

Chu Quỳnh giải thích: "Vật liệu đủ lắm, chỉ thể miễn cưỡng vá , còn mời khác đến tiếp."

Alfred cũng để ý: "Em cứ tùy tiện vá tạm ."

Candice mặt cảm xúc lưng Alfred, trong lòng nghĩ:

Trưởng quan thật là tiết kiệm. Đánh thì tự đ.á.n.h, bắt học sinh đến xây tường. Tuy rằng cảm thấy như thật , nhưng nếu cũng trưởng quan tùy tiện tìm 800 lý do bác bỏ. Hơn nữa, bộ ảnh chân dung độc nhất vô nhị của chiếm cả nửa căn nhà, thật sự nhét thêm nữa...

Trong phòng ai lên tiếng nữa, chỉ tiếng d.a.o cạo phẳng lớp sơn lót đều đặn vang lên. Áo thun của cô tránh khỏi dính chút vôi tường, nhưng Chu Quỳnh cũng để ý, chỉ nghiêm túc duỗi thẳng cánh tay, gạt lớp sơn lót cho phẳng.

Alfred chống cằm, hứng thú mở miệng : "Chu Quỳnh, em hiện tại nhiều đang phản đối em đúng . Chỉ tính ở diễn đàn trường, tối qua thức đêm xóa cả mớ bài , cũng xóa hết những bài công kích sinh động đó."

Chu Quỳnh đầu , hướng về phía bức tường lên tiếng: "Thầy đang về chuyện đại diện dân thường, hy vọng của dân thường ư?"

Alfred: "Nếu thì ?"

"Em chỉ cảm thấy chuyện lẽ càng càng rối, vô luận là thừa nhận thừa nhận, đều ."

Thừa nhận thì cô thừa nhận, cũng mặt dày như để thừa nhận.

phủ nhận thì xuất của cô vốn dĩ gắn liền với dân thường, cô đúng là thuộc về phe dân thường, cũng sẽ đường sống nếu phủ nhận.

Chuyện dư luận là , lẽ im lặng mới là câu trả lời thích hợp nhất.

Alfred một lời chỉ trúng điểm yếu: " cái của bên ngoài, mà chỉ là vấn đề ở trong trường."

"Với thực lực cá nhân của , em thật sự khó khống chế dư luận bên ngoài. những tiếng bất mãn trong trường, tin rằng em thấy, mà là căn bản quản."

Chu Quỳnh bình tĩnh mở miệng: "Em chỉ cảm thấy căn bản ai để ý em nghĩ như thế nào."

"Bọn họ cách hiểu của riêng họ, cho dù em ý nghĩ của , cũng bao nhiêu sẽ tin tưởng."

Alfred nhượng bộ một bước nào : "Cho dù bọn họ tin, em cũng thể khiến họ tin."

"Em sức mạnh đó, Chu Quỳnh, bản em đủ mạnh mẽ, hơn nữa trong trường cũng nhiều ủng hộ em, vì em tận dụng sức mạnh đó?"

Chu Quỳnh nhíu mày: "Làm khiến họ tin?"

"Em chỉ cho họ câm miệng, bằng nắm đ.ấ.m!"

Alfred cong môi : "Đây chính là đáp án."

"Nếu rõ, cho họ câm miệng là ."

Chu Quỳnh nghi hoặc : "Ý thầy là bảo em đ.á.n.h ?"

" đây là trường học mà, hơn nữa kỷ luật cũng nghiêm."

Học viện Quân sự Thủ Đô Tinh, là cho phép học sinh gây hấn gây chuyện, ẩu đả đ.á.n.h .

Quy định xử phạt học sinh đ.á.n.h của trường ước chừng liệt kê ba trang giấy hết.

Alfred trầm giọng : "Vũ lực vốn dĩ chính là sức mạnh gọn gàng dứt khoát nhất."

"Đây là trường học, cũng là trường quân đội, là nơi kẻ mạnh quyền lên tiếng."

Alfred chớp chớp mắt: "Huống hồ, em gọi là gì?"

"Huấn luyện viên."

Chu Quỳnh nhấm nháp từ , dường như nhận điều gì, cô chút kinh ngạc sang.

Alfred vui vẻ : " như em , là huấn luyện viên, giáo viên."

"Trước khi kết thúc kỳ thi khảo sát chất lượng tân sinh, các em đều là thí sinh, mà học sinh, quy định dành cho học sinh tác dụng với các em."

Alfred ý chỉ đến bức tường Chu Quỳnh vá xong: "Huống hồ..."

"Đến huấn luyện viên cũng đ.á.n.h , em còn sợ cái gì?"

Hình như chút đạo lý, Chu Quỳnh sờ sờ cằm, chút thuyết phục.

Candice mệt mỏi thở dài trong lòng: Trưởng quan, gì cũng . Mình đ.á.n.h thì thôi, đừng lôi học sinh .

7 giờ rưỡi tối.

Chu Quỳnh thành lập "Liên minh chống phản Chu" trong ký túc xá của Anderson, căn phòng sinh hoạt chung vốn rộng rãi lúc lấp đầy.

Anderson vỗ n.g.ự.c đảm bảo với Chu Quỳnh, những ở đây đều là fan cuồng nhiệt của cô hoặc những trung lập ưa tổ chức phản Chu cực đoan .

Chu Quỳnh chút nghi hoặc hỏi: "Cậu chắc chứ?"

Anderson bất mãn kêu lên: "Đương nhiên ! Một nửa trong là thành viên kỳ cựu trong hội những ủng hộ cô. Còn một nửa là vận dụng sức mạnh khoa học kỹ thuật, h.a.c.k diễn đàn trường tìm , bình luận của họ về cô đều thiện."

Chu Quỳnh nhớ rõ nhập học cũng chỉ mới một tháng, ngờ hội những ủng hộ thành viên kỳ cựu .

Chu Quỳnh : "Được thôi."

" thừa nhận phần lớn vẻ là như , nhưng luôn vài trường hợp đặc biệt, ví dụ như, là chuyện gì?"

Chu Quỳnh chỉ Adams hỏi.

Adams , hừ một tiếng, , dùng tấm lưng rộng lớn đối diện với Chu Quỳnh.

Larkin mặt cảm xúc giải thích: "Không cần để ý đến , cái đồ trong ngoài đồng nhất."

Chu Quỳnh gật gật đầu, chỉ về phía Servis đang ôm đao một bên: "Vậy còn thì ?"

Servis nhướng mày, kêu lên: "Cái gì mà " thì ", kéo bè kéo lũ đ.á.n.h đương nhiên gọi !"

"Trường hợp cũng thể hiểu ." Chu Quỳnh chấp nhận lời giải thích, tiếp theo, cô chỉ ngón tay Elott và Horace đang bên cạnh như chuyện gì, hỏng bét :

"Vậy hai bọn họ là chuyện gì ! Chúng sắp đ.á.n.h , mà đối tượng đều là fan của họ!"

Horace trầm mở miệng : "Nguyên nhân chính là như , cho phép bọn họ mượn danh mà hành sự kiêng nể gì."

Elott đến rạng rỡ vô cùng: "Họ là fan của thì liên quan gì đến ?"

chính là fan cuồng của cô mà!

 

Loading...