Nữ Chiến Binh Sinh Ra Từ Nghèo Khó - Chương 39
Cập nhật lúc: 2026-02-08 14:41:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sassoon dám lơ là, cô tỉ mỉ tiến hành kiểm tra cho Chu Quỳnh.
Cô nghi hoặc : "Kỳ lạ thật."
"Chức năng cơ thể của em bình thường, cứ như đang ngủ say ."
" mà, dù ngủ say đến , quăng quật như thế , cũng tỉnh chứ."
Sassoon nhíu mày, cô đặt dụng cụ xuống, ngẩng đầu Elott, dò hỏi: "Cậu em ở đầu giường chảy nước miếng, là ? Tóm vì trai quá mức đấy chứ?"
Elott nhớ : "Sau khi về ký túc xá, chúng em cũng rửa mặt ngủ bình thường như khi."
"Không chuyện gì bất thường xảy . Cho đến nửa đêm, em ngủ yên, cảm giác như ai đó đang ."
"Kết quả, mở mắt , liền phát hiện Chu Quỳnh ở đầu giường, mắt trợn tròn chằm chằm em, khóe miệng còn dính cả nước miếng."
Thật lòng mà , Elott trong khoảnh khắc thực sự cho rằng Chu Quỳnh ăn thịt . Trong mắt cô lóe lên ánh xanh lục kỳ dị, răng nanh thì phản chiếu ánh sáng trắng lạnh lùng.
Sợ đến mức Elott dựng hết cả tóc gáy, vội vàng gọi tên cô, nhưng Chu Quỳnh những hề phản ứng, đôi mắt còn sáng hơn.
Sassoon trầm ngâm : "Cậu em trợn tròn mắt?"
Elott trả lời: " , nhưng hề phản ứng."
"Con ngươi của bạn tiêu cự."
Sassoon: "Sau đó em rời khỏi ký túc xá, ngủ?"
Elott khẳng định: " là như ."
Phát hiện Chu Quỳnh mất ý thức, Elott còn cách nào khác, đành vác cô cả đêm đến tìm bác sĩ khám bệnh.
Chỉ là ngờ đường , cô mà nép trong lòng ngủ ngon lành.
Sassoon phân tích chuyên nghiệp: "Vậy thì chắc chắn là thứ gì đó kích thích em tỉnh giấc."
"Đầu tiên loại trừ khả năng là do trai quá mức. Dù chúng đều Chu Quỳnh là trời sinh tính lãnh cảm, em sẽ cái hành vi nửa đêm mơ ước nhan sắc bạn cùng phòng mà ở đầu giường chảy nước miếng như ."
"..." Elott cam lòng mà thừa nhận: "Em cũng nghĩ như ."
Sassoon đưa kết luận như một thám t.ử: "Vậy chỉ còn một khả năng."
"Đầu giường còn để thứ gì khác ?"
"Là thanh năng lượng, em thường để thanh năng lượng ở đó đồ ăn vặt." Mắt Elott sáng lên, dường như hiểu điều gì, chút khó hiểu: " mà, thanh năng lượng của Chu Quỳnh vẫn còn ăn hết mà."
Elott Chu Quỳnh quý trọng những thanh năng lượng đó đến mức nào. Cô bày chúng cùng với kim loại biến hình đầu giường như đồ cúng, mỗi đêm khi ngủ đều sờ một chút.
Anh nghĩ đợi cô ăn hết chỗ dự trữ lén lút mua thêm cho cô, nhưng cô vẫn luôn ăn hết.
"Xem vấn đề ở đây." Sassoon chân trần bò chiếc nệm nhỏ của , lục lọi một hồi lâu, cuối cùng từ một góc nào đó moi một gói bánh quy phủ sô cô la nhàu nát.
"Tạm dùng cái chữa cháy ." Sassoon run rẩy phủi lớp bụi bề mặt, xé mở túi, đổ một chiếc bánh quy.
Elott cầm lấy túi bánh quy, lật qua lật tìm nơi sản xuất và ngày sản xuất.
Sassoon kẹp chiếc bánh quy đưa đến mặt Chu Quỳnh.
Elott nín thở tập trung, quan sát phản ứng của Chu Quỳnh.
Khi chiếc bánh quy càng đến gần, mí mắt Chu Quỳnh mà khẽ run rẩy.
Cô cử động một chút, mở to hai mắt.
Ánh sáng lạnh lẽo vô hồn lóe lên trong đôi mắt màu đen nâu .
Chu Quỳnh ngơ ngác nhăn mũi, chớp chớp mắt.
Hàng mi đen láy khẽ động đậy vài cái.
Ánh sáng lạnh lẽo vô hồn đột nhiên biến thành ánh mắt của sói.
Cô "a" một tiếng hé miệng, lao về phía chiếc bánh quy trong tay Sassoon mà c.ắ.n tới.
"Chờ một chút!" Elott dùng tay che mắt Chu Quỳnh , dỗ dành : "Cái bánh quy hết hạn hai năm !"
Chu Quỳnh căn bản , chỉ theo bản năng va chạm tay Elott, liều mạng vươn tới chiếc bánh quy .
Sassoon kêu thầm trong lòng: Có ! Bà đây còn chẳng ăn bao nhiêu cái hết hạn !
Elott tiếp tục dỗ dành Chu Quỳnh: " đưa cô mua cái mới , cái cô cần..." gấp.
Lời còn dứt, Chu Quỳnh thể kiềm chế mà tấn công tới. Elott tránh cú đ.ấ.m của Chu Quỳnh, giơ tay lên đỡ cú đá quét ngang của cô. Chu Quỳnh vẫn từ bỏ ý định, lộn nhào trung, bay lên, một chân đá vai Elott.
Dưới thế tấn công mạnh mẽ của cô, Elott mà ép lùi vài bước.
"Ngày thường sức lực đến thế ..."
Elott lẩm bẩm tự , nhận , đồ ăn, tiềm năng của Chu Quỳnh kích phát mạnh mẽ.
Sassoon lùi một bước, che chắn những thiết y tế, kêu lên: "Muốn đ.á.n.h thì ngoài mà đ.á.n.h, mấy cái đồ còn quý hơn mạng , đ.á.n.h nó thà đ.á.n.h còn hơn!"
"Bác sĩ ơi, em đưa bạn đến siêu thị!" Elott đầu với Sassoon, nghiêng đỡ thêm một cú đ.ấ.m nữa của Chu Quỳnh: "Bác sĩ nhớ đuổi theo kịp nhé!"
"Được! Cậu !" Sassoon che chắn mặt các thiết , nhường một bước: " lập tức tìm các em."
Elott dùng chiếc bánh quy dụ Chu Quỳnh theo về phía .
Anh chỉ lơ là một chút, mà Chu Quỳnh đè xuống, ép đến góc tường. Hai họ áp sát , gần đến nỗi Elott thể cảm nhận thở phập phồng của Chu Quỳnh.
Anh còn kịp tìm cái tâm tư thiếu niên tinh tế nhạy cảm của , Chu Quỳnh áp mặt đ.ấ.m một quyền. Luồng gió mạnh mẽ từ cú đ.ấ.m xẹt qua bên tai , nện xuống bức tường phía một cái hố sâu hoắm.
Elott vết tích hằn sâu tường, khỏi hối hận vô cùng, vì đưa Chu Quỳnh đến phòng y tế. Lẽ nên trực tiếp ôm cô đến siêu thị, đ.á.n.h thức, cho cô ăn mới đúng.
"Cô bình tĩnh một chút, Chu Quỳnh." Elott lộn nhào áp lưng tường, tránh cú đá hiểm hóc của cô.
Nhìn bức tường đá thủng một lỗ lớn, mồ hôi lạnh túa trán, run rẩy : "Đợi cô tỉnh , còn tự sửa tường đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chien-binh-sinh-ra-tu-ngheo-kho/chuong-39.html.]
Chu Quỳnh hề phản ứng, cô lạnh lùng trừng mắt chằm chằm Elott, và cả cái bánh quy trong tay . Cô từng bước một tiến gần , lạnh nhạt như t.ử thần vác lưỡi hái thu hoạch đầu .
Elott cố gắng giữ vững tinh thần, cẩn thận lùi về phía . Hai bên như thợ săn và con mồi giằng co, trong vẻ bình tĩnh ẩn chứa sự đối đầu kịch liệt.
Trong khoảnh khắc , cả hai cùng hành động!
Chu Quỳnh phi nhảy lên, chân đạp mạnh bức tường dựng lấy lực, lao thẳng về phía . Elott ngay khi Chu Quỳnh tấn công tới, liền bật khỏi mặt đất, nhanh chân bỏ chạy.
Phía lưng, ý chí chiến đấu ngập trời thổi tung mái tóc . Vô nắm đ.ấ.m sượt qua gáy nện xuống tường, rung động dữ dội.
Trong khoảnh khắc, như trời đất sụp đổ, núi non rung chuyển.
Cả một mảng tường mà Chu Quỳnh dùng tay đ.ấ.m nát bét.
Elott dám đầu , chỉ cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng, vẫn từ bỏ ý định khuyên nhủ: "Chu Quỳnh , tay cô đau ? Dù sửa tường là sở thích, cũng thể cứ phá kiểu !"
Chu Quỳnh căn bản lọt tai. Cô nhanh nhẹn rút nắm đ.ấ.m mắc kẹt trong tường , run run tay, phủi những mảnh vỡ nắm đ.ấ.m.
Sự thật là dù thế nào cũng đuổi kịp cái bánh quy sô cô la nhỏ bé phía khiến cô vô cùng bực bội. Cô ấm ức , ở hiện thực ăn thì thôi, trong mơ cũng trêu ngươi ?
Cô tại chỗ, nghĩ ngợi, trong cái đầu hỗn loạn tột độ lóe lên một ý tưởng tuyệt vời. Chu Quỳnh cho rằng cần giúp đỡ, giúp cô chế ngự cái bánh quy nhỏ nghịch ngợm . Mà bạn nhỏ cô yêu quý và tin tưởng nhất chính là...
Kim loại biến hình!
Cô càng nghĩ càng thấy lý, vì thế vui vẻ quyết định cứ như mà !
Chu Quỳnh nhắm mắt , nghiêm túc cảm nhận tất cả những gì tồn tại xung quanh.
Chậm rãi, trong đầu cô xuất hiện một đám chấm đỏ tĩnh lặng. Chúng cách một tầng một tầng, đang yên tĩnh ngủ say. Cảm nhận sự triệu hồi của cô, vô chấm đỏ nhỏ bé đột nhiên vui sướng khôn xiết bắt đầu nhảy múa, như những tia lửa chạy trốn đến.
Lại đây nào!
Những chấm đỏ nhỏ bé.
Chu Quỳnh khẽ gọi.
Những đốm lửa vốn mỏng manh nhanh ch.óng bùng cháy, như gió đông thổi bùng lên, cấp tốc lao về phía Chu Quỳnh. Những đốm lửa đỏ nhỏ bé càng tụ càng nhiều, ngọn lửa cháy càng ngày càng dữ dội. Chu Quỳnh dường như giữa tâm một cơn lốc lửa, vô ánh đỏ xoay quanh cô, chảy xiết.
Elott cảm thấy phía yên tĩnh bất thường, trong lúc chạy vội, tranh thủ đầu một cái.
Rồi thấy một cảnh tượng cả đời khó quên.
Cô gái tóc đen yên tĩnh giữa ánh trăng thuần khiết sáng tỏ. Cô giãn mày, nhắm mắt , mái tóc dài đen nhánh gió tự động bay. Khuôn mặt non mềm một tia thần sắc d.a.o động.
Ngay đó, xung quanh liền cùng lúc vang lên từng tiếng kính vỡ thanh thúy.
Theo khắp nơi bay tán loạn, phản chiếu những mảnh vỡ thủy tinh lấp lánh, vô kim loại lỏng màu bạc bay về phía cô, kim loại càng tụ càng nhiều, mà hóa thành một dải ngân hà lấp lánh ánh bạc.
Dưới ánh trăng sáng trong, dải ngân hà như lụa bạc điểm đầy trời chậm rãi trôi, với một tư thế bảo vệ tuyệt đối, quyến luyến xoay quanh thiếu nữ nhỏ nhắn ở giữa.
"Mẹ kiếp!"
"Má ơi! Khủng bố tấn công !"
"Sao thế ? Không cho ngủ ?"
"Từ từ! Kim loại biến hình của ? Kim loại của bay !"
Cùng với từng tiếng mắng giận dữ, ký túc xá xung quanh ồn ào náo động, đèn ký túc xá từng phòng từng phòng sáng lên.
Khu vực ký túc xá sáng rực như ban ngày, con đường nhỏ vốn tối tăm chiếu sáng trưng. Những học sinh đang ngủ ngon giấc hùng hùng hổ hổ dậy, vây đến bên cửa sổ, tìm hiểu cho lẽ.
Elott sững sờ tại chỗ, trong mắt chỉ cô gái một vùng ánh bạc bao phủ, và thanh đao lớn đang từ từ thành hình trong tay cô.
Đầu tiên là chuôi đao, đó là đao, đến lưỡi đao lạnh lẽo, cuối cùng là mũi đao tụ một luồng ánh bạc.
Anh cực kỳ bình tĩnh lùi một bước, hét lớn.
"Toàn bộ! Giữ trật tự!"
Giây tiếp theo, chân đạp mạnh xuống đất, như mũi tên rời cung bay v.út lên.
Chu Quỳnh giơ thanh đao lớn dài mười mét hăm hở tiến lên phía .
Không, cô căn bản chạy.
Kim loại lỏng như một dòng sông chảy xiết, nâng nửa của cô cấp tốc di chuyển mặt đất. Kim loại bạc mặt đất sôi trào cuồn cuộn, tốc độ cực nhanh để một chút dấu vết.
Elott nhanh ch.óng chuyển hướng, đ.â.m thẳng qua cửa kính, xông một siêu thị bên hông.
Ông chủ đang ngủ gật hoảng sợ, trực tiếp từ ghế nhảy xuống. ông cũng là quân nhân xuất ngũ, lập tức trấn tĩnh , xoay rút s.ú.n.g: "Sao ? Trùng tộc xâm lược ư?"
Ông tiến đến bên cửa sổ xem xét tình hình, biển kim loại bạc cuồn cuộn kéo đến, che trời lấp đất, bao phủ tất cả. Ông tức khắc sợ đến mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng, vội vàng dậy đóng cửa.
"Mẹ kiếp! Lại là tên thiên tài nào tinh thần lực mất kiểm soát! Mau gọi hiệu trưởng đến! Cái còn đáng sợ hơn cả trùng tộc xâm lược!"
"Đừng đóng cửa!"
Elott chộp lấy thứ , như một cơn lốc xông ngoài!
Ông chủ vội vàng bám cửa kêu lên: "Cậu nhóc, đừng nghĩ quẩn chứ! Cái thứ kim loại đó chôn sống chẳng chỉ cần một giây ?"
Ông run rẩy đưa tay xuống, móc quang não, luống cuống tay chân ấn .
"Thiên tài , thiên tài, thứ thường như chúng thể đối phó..."
Elott đối mặt với biển kim loại bao phủ tất cả, lùi mà tiến tới. Anh nhắm chuẩn khe hở giữa những lớp kim loại bạc, cực kỳ nhanh nhẹn chui .
Sóng gió kim loại bạc quét qua , xô đẩy . Elott dùng hết lực đẩy những lớp kim loại chen chúc , trung tâm xoáy nước - mặt Chu Quỳnh.
Giữa cơn sóng dữ, giữ c.h.ặ.t t.a.y Chu Quỳnh, nhét cây kem bóc vỏ tay cô.
"Cô ăn vị mâm xôi rừng. Nhanh ăn , đừng để nó tan." Elott xoa xoa đỉnh đầu mềm mại của cô, cúi dỗ dành: "Chơi đủ , chúng về ngủ một giấc thật ngon nhé."
"Dù ngày mai còn đến sửa tường nữa mà."