Nữ Chiến Binh Sinh Ra Từ Nghèo Khó - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-02-07 13:50:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Alex chột đáp: "À, chuyện thì ."
"Nghe , thật đây là hiểu lầm, hiểu lầm, cô hiểu ... Ư!"
Trong tiếng biện bạch của Alex, Chu Quỳnh xoay tròn cánh tay, với khí thế dời non lấp biển, một cú đ.ấ.m liền giáng xuống.
Nắm đ.ấ.m trúng khuôn mặt mềm mại, tiếp theo là xương hàm cứng rắn, nước miếng kiềm chế b.ắ.n lên mu bàn tay cô.
Trong khoảnh khắc, như hai tinh cầu va chạm , trời long đất lở, núi lửa phun trào, chuyện bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát.
Ngay đó, là một tràng âm thanh từng cú đ.ấ.m thấu ruột gan.
Theo tiếng vật nặng ngã xuống đất cùng tiếng rên rỉ t.h.ả.m thiết của thiếu niên, màn hành hạ đơn phương cuối cùng cũng kết thúc.
Chu Quỳnh rụt tay về, chỗ da trầy xước ngứa, cô nhịn cọ cọ quần.
Trên cô toát một lớp mồ hôi nóng, dính nhớp khó chịu.
dù cũng coi như hả giận.
"Cô đ.á.n.h trông đúng là tốn sức, như bà điên ." Alex hùng hổ dậy, giơ tay đỡ Robert dậy: "Cũng nhờ đ.á.n.h trả thôi."
"Chuyện là sai, nhưng liên quan gì đến Robert." Lúc đ.ấ.m, Alex những đ.á.n.h trả mà còn che chắn cho Robert, đỡ cho mấy cú đ.ấ.m.
Chu Quỳnh phẫn nộ : "Cậu ngăn cản hành vi ác độc của !"
Robert: " mà."
" kết quả cũng đổi!"
"Tại tè nhanh quá, bắt tè ngược ."
Robert ủy khuất nhỏ giọng ."Cô đấy, chuyện một khi bắt đầu thì thể dừng ..."
Biết cái đầu .
Chu Quỳnh gì thêm, nhưng trong lòng vẫn bực dọc.
Lát , khi hả giận, Chu Quỳnh một nữa tìm lý trí đang lung lay của .
Nhìn hai thiếu niên đầu nôn khan, cô cũng chút áy náy, hỏi: "Đau lắm ?"
Alex hùng hổ: "Đau cái rắm."
"Cô chút sức lực cỏn con như gà con ."
Robert vẫn còn ngại ngùng, mời Chu Quỳnh theo để quần áo.
Chu Quỳnh nghĩ nghĩ, nếu bọn họ quen Ian, vẻ gì nguy hiểm.
Dường như đáng tin cậy.
Dù tệ hơn cũng chỉ đến thế, chi bằng cứ thử xem .
Thế là cô theo họ.
Nhà của Alex và Robert là một căn hộp tôn thấp bé. Tuy lớn, nhưng chứa vài đứa trẻ đang tuổi lớn vẫn đủ.
Để giữ ấm, cửa sổ của căn nhà thiết kế nhỏ. Ánh sáng xuyên qua ô cửa hình cung hẹp, chiếu xuống sàn nhà một vầng sáng hình bán nguyệt.
Trong phòng giường, bốn góc chất đầy các loại tủ cũ kỹ thiếu tay thiếu chân, ở giữa là bốn chiếc nệm chăn, một chiếc trong đó cuộn một nửa.
Trong phòng đồ đạc lộn xộn, nhiều thứ vặt vãnh, nhưng thu dọn sạch sẽ, trật tự.
Duy chỉ góc phòng là một vài linh kiện máy móc, dầu máy đen ngòm thấm xuống sàn, để những vệt keo đen.
Có lẽ vì Chu Quỳnh nhiều hơn hai ánh mắt, Robert giải thích: "Đó là đồ của Ian, động ."
Alex lục lọi trong tủ quần áo, đóng cánh cửa , mở cánh cửa , Chu Quỳnh thực sự lo lắng ván cửa lung lay sắp đổ chịu nổi đợt tấn công tiếp theo của .
"Robert, cái áo khoác của ? Cậu thấy ?"
"Ở đây ?" Alex kéo ngăn kéo : "Không ."
"Vẫn là ở đây." Cậu chui xuống gầm giường, dùng tay đào bới, quần áo thấy, móc một đống vớ thối: "Ờ, Robert, giải thích..."
Robert bất đắc dĩ vô cùng: "Ôi! Alex."
"Cái áo khoác đó thật sự bẩn, bây giờ vẫn còn đang ngâm xà phòng."
Robert là một con trai thanh tú, tóc màu sợi đay, xoăn, đôi mắt hổ phách, khuôn mặt còn nét trẻ con phúng phính.
Tuy mặc quần áo đơn sơ, chỗ khuỷu tay đầu gối còn những miếng vá chỉnh tề, nhưng tinh tế sạch sẽ.
Chu Quỳnh cảm thấy đặc biệt hiền lành.
Ừm, theo kiểu nhập gia tùy tục mà , giống như nam Omega .
"Lấy đồ của Ian , chiều cao hai khác biệt lắm!" Robert nhanh nhẹn rút một bộ quần áo từ tủ.
Cậu chỉ về phía một góc : "Ở đó rèm, bên trong đồ dùng rửa mặt đơn giản, cô dùng tạm chút ."
Chu Quỳnh hiếm khi cơ hội chỉnh trang bản một chút.
Mấy ngày nay, cô chỉ là sống tạm bợ, bao nhiêu liền tùy tiện bấy nhiêu.
Cô sắp quên mất chính trông như thế nào.
Một tay túm tóc, một tay cầm lược dùng sức ép xuống, cô gỡ những nút thắt mái tóc.
Tóc dài thích hợp với dân nghèo, cô cắt tóc ngắn.
"Rụng nhiều quá." Chu Quỳnh đau khổ than thầm, ngờ rời khỏi đại học, tóc cô vẫn rụng từng nắm.
Thật bi ai mà!
"Tóc đỏ?" Chu Quỳnh lấy một sợi tóc màu đỏ từ trong đám tóc đen.
Cô là fan cuồng của tóc đỏ. Xem phim hoạt hình hồi còn ở trái đất đặc biệt thích nhân vật tóc đỏ.
"Thật , cũng mái tóc màu như ."
Cô bực bội gãi gãi mái tóc rối của : "Một ngày nào đó sẽ nhuộm mày thành màu đỏ rực lửa luôn."
Quần áo của Ian là một bộ áo tay lỡ và quần lửng đơn giản, vẻ mềm mại và thơm tho nhiều giặt giũ.
Sau nửa tháng sống lang thang, Chu Quỳnh gầy một vòng lớn.
Mỡ ở quai hàm còn, bắp chân, bụng bia nhỏ cũng đều biến mất.
Tất cả những nét đặc trưng của cuộc sống khá giả đều tan biến.
Sau khi mặc quần áo của Ian, cô rõ ràng cảm thấy tay áo và ống quần trống rỗng.
Trong đó, điều khiến cô khó chấp nhận nhất chính là, cô đen nhiều, làn da tỏa màu đồng sáng bóng, chẳng khác nào một b.úp bê da nâu "gợi cảm".
Chu Quỳnh ở trái đất vẫn là một tiểu mỹ nữ da trắng như trăng rằm, hiện tại trông giống một kéo thuyền "lực lưỡng" bên bờ sông.
Cô nghĩ mãi cũng , nửa tháng khốn khó biến thành thế ư?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chien-binh-sinh-ra-tu-ngheo-kho/chuong-4.html.]
Hiện tại, cô cũng tin tưởng chính là khu khai thác mỏ.
Nhìn xem, cái màu da , đào quặng mười năm thật đúng là ai tin.
Thôi, nghĩ theo hướng ngược , ít nhất răng cô vẫn trắng.
Răng trắng cũng là trắng mà.
Alex lười biếng dựa cửa: "Cô là ở khu khai thác mỏ nào tới?"
Chu Quỳnh cố tình vẻ bí ẩn: "Cậu ?"
"Tóc đen mắt đen, chắc là khu khai thác mỏ phía bắc." Alex chỉ tóc : "Tụi đều là hệ màu nâu, màu nâu là phía nam."
Robert bổ sung: "Bất quá Corey , bây giờ khu khai thác mỏ sụp đổ , cũng chẳng phân biệt nam bắc gì nữa, đều đoàn kết để sống ."
Chu Quỳnh im lặng ghi nhớ những manh mối trong lời của Robert.
Trước , cô hầu như động não.
hiện tại, vì sinh tồn, cô thể vận động cái đầu chậm chạp của .
Chu Quỳnh thử hỏi: "Cái đó, Corey là ai?"
" thể gặp ?"
", lạc mất , chỗ nào để , hoặc là, ở đây công việc gì thể ? Chỉ cần bao ăn ở là ."
Alex và Robert .
Robert lên tiếng , nhẹ giọng : "Cô đương nhiên thể ở đây, nơi hoan nghênh tất cả khu khai thác mỏ."
"Bất quá, bọn thể đưa cô gặp Corey ." Alex bổ sung: "Bọn vốn dĩ cũng định tìm ."
Trước khi khỏi cửa, Robert rút một thùng than tro từ bếp lò, dịu dàng nhưng cho phép từ chối mà bôi đen cả ba họ thành những chú mèo lớn.
"Người khu khai thác mỏ dáng vẻ của khu khai thác mỏ."
"Ê! Bent! Anh Corey đang ở ?"
Alex chặn một công nhân ngang qua.
Bent trả lời: "Bọn em tìm Corey ? Corey ở bên phòng an ."
"Bất quá nhanh lên, lát nữa đàm phán ."
"Cảm ơn nhiều! Bọn em đây!" Alex hô: "Chạy nhanh thôi!"
Chu Quỳnh theo Alex và Robert di chuyển con hẻm nhỏ.
Alex chạy ở phía , luồn lách trong những ngõ ngách phức tạp, dẫn đường cho họ.
Đôi khi họ băng qua những bãi phơi quần áo rộng lớn.
Robert và Chu Quỳnh khom lưng, cẩn thận nhấc từng tấm chăn đơn lên, lách qua bên .
Alex thì cẩn thận như . Cậu luôn thích chui qua những khe hở giữa quần áo, nhanh nhẹn như một con cá đang bơi.
Chỉ là, cũng lúc tránh kịp, một chiếc khăn trải giường ập mặt.
Robert chỉ thể dấu vết khuôn mặt đen sì mà để khăn trải giường, thở dài: "Làm ơn , Alex."
Chu Quỳnh thì thương cảm cho chủ nhân của chiếc khăn trải giường .
Đôi khi, họ chạy đến cuối đường, mắt thường thể thấy rõ ràng còn lối khác.
Alex luôn cách dẫn họ hoặc là trèo qua nóc nhà, hoặc là chui qua hàng rào tre, lén lút qua.
"Thật sự sẽ sập ?"
Chu Quỳnh bám c.h.ặ.t lấy chiếc lan can lúc ẩn lúc hiện, cẩn thận đặt chân lên mái hiên, nơi thật sự rèn luyện khả năng giữ thăng bằng của .
Tuy rằng, Alex và Robert chạy nhanh, quả thực nhanh nhẹn như mèo.
Alex lớn tiếng phản bác: "Không ! Sao thể! đến đây bao nhiêu thấy vấn đề gì ."
Robert mỉm : "Ít nhất là ở chân bọn thì !"
Chu Quỳnh ở trái đất từng xem tin tức về khu ổ chuột mạng.
Đủ màu sắc, những túp lều nhỏ lộn xộn chen chúc dọc theo các con đường hẹp, tầng tầng lớp lớp, lung lay sắp đổ nhưng vẫn duy trì một sự cân bằng kỳ lạ, mật độ xây dựng cực cao, nhưng thiếu cơ sở hạ tầng và sự quản lý cơ bản.
Nơi đó điều kiện sống tồi tệ nhất, môi trường mất vệ sinh nhất, là nơi ẩn náu của tỷ lệ tội phạm và tệ nạn ma túy cao nhất.
Khu ổ chuột là trái tim rách nát của thành phố.
Dù nơi gọi là thời đại tinh tế, khu ổ chuột cũng vẫn như .
Nó hề đổi chỉ vì những túp lều hoặc những căn hộp tôn từ vật liệu công nghệ cao hơn.
Những khu nhà thấp dày đặc, chen chúc, những công trình xây dựng trái phép theo quy tắc cho thấy rõ tình trạng thu nhập và mức sống của dân nơi đây.
tỷ lệ tội phạm cực cao, đạo đức dân suy đồi thì vẫn thấy rõ.
Cư dân nơi đây dường như vẫn thiện.
"Alex! Robert! Hai đứa vội vã thế? Chỗ dì bánh khoai mới xong ! Mau đến ăn chút !"
Một dì tóc xoăn đen ngắn mang một chồng bánh khoai nóng hổi, thò đầu từ cửa phòng.
"Dì Sandora, bọn cháu tìm Corey!"
Alex tại chỗ chạy bộ ở cửa phòng. Rõ ràng là ăn chiếc bánh khoai .
Chu Quỳnh cũng ăn.
"Thế còn cô bé , cô bé tóc đen đáng yêu cũng là bạn của các cháu ?"
"Cháu nghĩ là , Ian công nhận cô ." Alex tin tưởng : "Bất quá vẫn để Corey xem ."
Chu Quỳnh nửa ẩn lưng Alex và Robert, thò đầu , nở một nụ , phát tín hiệu thiện ý.
Dì Sandora cũng hiền lành mỉm , dì xé mấy tờ tạp chí sạch sẽ, gói bánh khoai .
"Mau . Cầm đường ăn."
Alex kêu lên : "Cảm ơn dì Sandora!"
Bọn họ chạy nhanh như chớp.
Tiếng dì Sandora dặn dò từ phía : "Cẩn thận nóng đấy nhé!"
Alex ngậm hai miếng bánh khoai từ trong giấy gói .
"Ngon lắm ngon lắm!" Alex rõ tiếng, nhanh tay đưa giấy gói cho Robert, Robert cầm vài miếng đưa cho Chu Quỳnh.
"Thật sự ngon!" Robert dùng ngón tay ửng hồng véo nhẹ dái tai, ngượng ngùng : "Ăn từ từ thôi."
Chu Quỳnh ôm chồng bánh khoai dày cộp, miệng đầy hương vị khoai tây.