Nữ Chiến Binh Sinh Ra Từ Nghèo Khó - Chương 40
Cập nhật lúc: 2026-02-08 14:41:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Chu Quỳnh tỉnh , cảm thấy tinh thần sảng khoái vô cùng. Cô thậm chí mở mắt, chỉ tận hưởng thêm chút khoảnh khắc bình yên hiếm .
Bao nhiêu mệt mỏi và áp lực tích tụ bấy lâu nay đều tan biến hết, cô cảm thấy lúc nhẹ nhàng đến nỗi thể bay lên.
Từ khi xuyên đến tinh tế, cô bao giờ cảm thấy trong lòng sáng sủa đến , như thể cả thế giới phủ lên một lớp ánh sáng dịu dàng đặc biệt tươi .
tỉnh là tỉnh, cô bất đắc dĩ mở to mắt, đập mắt là bố cục quen thuộc của ký túc xá, mà là một nhỏ hẹp.
Chu Quỳnh chút nghi hoặc, tối hôm qua chẳng còn ngủ ngon lành giường ư? Sao mở mắt đổi chỗ .
Cô dậy. Lúc Chu Quỳnh mới phát hiện, cô mà ngủ cả đêm trong một cái tủ đông! Cũng may cái tủ đông là đồ mới tinh dùng, bằng đêm hôm qua, cô thế nào cũng đông lạnh thành que kem mất!
"Sao thế ?" Chu Quỳnh ngẩng đầu quanh , đầu đối diện với hai cặp mắt thâm quầng như gấu trúc.
Một đôi mắt thuộc về ông chủ siêu thị, một đôi mắt khác thuộc về bạn cùng phòng của cô, Elott.
Cả hai họ dường như thức trắng đêm, quần áo xộc xệch, tóc tai bù xù, đôi mắt thâm quầng mang theo vẻ mệt mỏi giấu .
"Cuối cùng cô cũng tỉnh!" Ông chủ hai mắt sáng lên, gần như gào : "Ba ngày! Ba ngày trời đó! Thật ba ngày chịu đựng thế nào nữa?"
"Cô còn ăn ? Còn buồn ngủ ? Bụng đau ? Có nôn ? Tỉnh thật chứ?" Elott lượt hỏi, đôi mắt xanh biếc của ẩn chứa vẻ mong đợi yếu ớt.
Chu Quỳnh chút hiểu, điều gì khiến bạn cùng phòng của cô biến thành bộ dạng tiều tụy chỉ trong một đêm như hiện tại.
Chu Quỳnh nghiêm túc cảm nhận cơ thể , sờ sờ cái bụng no căng, chút thỏa mãn : " cảm thấy đặc biệt , bao giờ cảm thấy như . thấy thật hạnh phúc."
Không tại , từ khi cô mở mắt , cô cảm thấy thế giới đột nhiên trở nên thuận mắt hơn nhiều, đáng yêu hơn nhiều. Cô vui vẻ thành tiếng.
"Cô còn thể ăn mới là lạ!" Ông chủ tức giận với Elott vì sự nuông chiều chừng mực , ông chỉ cái quầy trống trơn, dậm chân :
"Cô ăn hết phân nửa cửa hàng dự trữ của ! bao giờ thấy tên Alpha nào ăn khỏe như !"
"Một khi cho cô ăn, kim loại của cô liền bay loạn xạ, đập đồ, cửa hàng hỏng mất một nửa, ôi, ..."
Ông càng càng kích động, đột nhiên khó thở, vài câu trợn mắt ngã . Elott cực kỳ thành thạo đỡ lấy ông chủ, thuận tay đeo mặt nạ dưỡng khí cho ông .
Chu Quỳnh nuốt xuống tiếng kinh hô trong miệng, sự ứng phó thuần thục , thể thấy tình huống xảy chỉ một hai.
"Ông chủ hen suyễn." Elott giải thích: "Không thể để cảm xúc d.a.o động quá mạnh."
"Vậy, thế? ăn cái gì ?" Chu Quỳnh hiểu , cô ý thức trong lúc ngủ chắc chắn xảy chuyện gì đó ghê gớm, mới thể khiến ông chủ bụng ngất xỉu.
Ví dụ như, mộng du đến siêu thị ăn hết nửa cửa hàng dự trữ của , ăn còn nổi giận đập phá lung tung.
Mặc dù, mỗi ngang qua siêu thị, ánh mắt cô đều tự chủ mà dán c.h.ặ.t tủ đồ ăn vặt ba giây đồng hồ, nhưng cô ngờ cái ham ăn uống của dữ dội đến mức !
Nghĩ đến giá cả hàng hóa trong siêu thị ở học viện, Chu Quỳnh lộ vẻ mặt kinh hoàng.
"Không gì to tát ." Sassoon lê đôi dép, đầu tóc rối bù đến. Cô bưng một hộp mì gói nóng hầm hập, đang húp sùm sụp: "Đây đều là do t.h.u.ố.c dẫn dụ gây cả."
"Em ăn ?" Cô dùng nĩa nhựa khều khều sợi mì vàng óng ánh bốc , tùy tiện mà khách sáo hỏi.
"Không ạ, em đói." Chu Quỳnh lắc đầu , thực tế, cô chỉ đói mà còn căng bụng. Cô mơ hồ ý thức chuyện chẳng lành.
"Cũng , em chắc ăn no ." Sassoon khách khí húp một ngụm: "Dù , mỗi vị em đều ăn mười thùng."
"... ?"
"Cái t.h.u.ố.c dẫn dụ tuy rằng thể em phát tình, dù cấu tạo cơ thể em cũng khá đặc biệt." Sassoon hàm hồ giải thích: " mà, nó gợi lên hai d.ụ.c vọng quan trọng nhất trong cuộc đời em..."
"Đó chính là ăn và ngủ!"
Sassoon thẳng vẻ mặt kinh hãi đến tái mét của Chu Quỳnh, nghiêm túc tiếp.
"Cho nên, ba ngày em vẫn luôn đấu tranh với hai loại d.ụ.c vọng cơ bản , ăn ngủ, ngủ ăn, cho đến hôm nay d.ụ.c vọng thỏa mãn đầy đủ mới tỉnh ."
"Em, em mà chỉ hai d.ụ.c vọng đơn giản là ăn và ngủ?"
Chu Quỳnh thần sắc kinh hoàng, cô hỏng mất mà lẩm bẩm trong lòng: Mình sống đến giờ là ngày tháng năm nào , d.ụ.c vọng lớn nhất trong cuộc đời mà chỉ ăn và ngủ?
Rất nhanh, Chu Quỳnh phản ứng , cô nghĩ đến một hiện thực còn đáng sợ hơn, cô căn bản tiền để chi trả tổn thất cho ông chủ! Cô nghĩ đến dư ít ỏi trong tài khoản, cái ví còn sạch hơn cái mặt, khỏi nắm c.h.ặ.t hai tay thành quyền.
Chu Quỳnh chỉ tự hỏi hai giây, liền đầu ngoài.
"Từ từ, em đấy?" Sassoon ở phía gọi: "Còn kiểm tra mới ngoài chứ!"
"Em tìm kẻ chủ mưu gây vụ ! Bắt bồi thường tổn thất!" Chu Quỳnh chuẩn lôi tên Darcy đ.á.n.h cho một trận nữa, nếu , cô cũng sẽ mất lý trí, ăn cả nửa cửa hàng nhà !
Cô càng nghĩ càng giận, càng tức thì nắm tay càng ngứa.
Elott hô: "Không cần !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chien-binh-sinh-ra-tu-ngheo-kho/chuong-40.html.]
" "cướp" xong ! À, , "hợp pháp" bồi thường !"
Tầng 4, văn phòng Alfred.
"... Tổng cộng hư hao 6 mặt tường. Trong đó hai mặt là tường chịu lực, một mặt là tường ốp vật liệu đặc biệt. Cộng thêm 64 tấm kính cửa sổ và 23 tấm kính giếng trời, còn 46 tấm kính cửa ban công, 7 cột đèn đường, 2 chậu hoa. Căn cứ giá thị trường tổng cộng là 15. 687. 421,05 tinh tệ."
Ánh mắt Chu Quỳnh ngơ ngác trong ba giây, trở nên mờ mịt, cả phai màu như mất linh hồn. Ngay đó cô như rút hết xương cốt trong , mất hết sức lực, mềm nhũn vật ghế, từ từ trượt xuống theo lưng ghế.
"Trưởng quan." Xin ngài đừng trêu em nữa.
Candice tiến lên một bước, đỡ Chu Quỳnh. Cô ôm bờ vai gầy yếu của Chu Quỳnh, vỗ nhẹ lưng giúp cô dễ thở.
Chu Quỳnh lặng lẽ vật một lát, hồn. Lúc cô mới thấm thía sâu sắc tâm trạng của ông chủ siêu thị, thì đây là cảm giác phá sản ư!
Nợ cũ trả xong, nợ mới chất như núi.
Mình xuống địa ngục, thì để Darcy xuống địa ngục! Ánh mắt Chu Quỳnh nữa kiên định, cô dậy từ vòng tay mềm mại của Candice, hùng hổ ngoài.
"Đi đấy?" Alfred khoanh tay bàn xem kịch vui, chê hỏi.
"Em tìm Darcy đòi nợ!" Chu Quỳnh phẫn nộ : "Hắn mới là chủ mưu, nếu tiền của đủ, còn cái tên , Joseph gì đó! Bắt bọn chúng góp vốn bù ."
"Không cần ." Alfred xem đủ trò vui, mỉm tiếp: " đòi xong . Còn gấp đôi, coi như tiền bồi thường tổn thất tinh thần cho cuối tuần tăng ca của ."
"Em xuống , chúng chuyện t.ử tế."
Chu Quỳnh dừng bước, cô rõ ràng trút một gánh nặng, nhưng vẫn bất mãn với hành vi xem náo nhiệt của Alfred, cô vẫn giữ tư thế lưng về phía Alfred, cứng đờ hỏi:
"Vậy tường chắc cần em sửa nữa đúng , dù cũng trả nhiều tiền như , thuê mấy công nhân sửa tường chắc là đủ ..."
Alfred buồn đến mức phá lên, ngừng đến nỗi đ.ấ.m cả xuống bàn, một lúc sờ sờ khuôn mặt cứng đờ vì , :
"Đương nhiên cần, hơn nữa em cũng thời gian sửa, ngày mai là trận chung kết ."
"Được thôi." Nghe đến đây, Chu Quỳnh mới yên tâm, cô nữa trở chiếc ghế nãy khiến mất hết hồn vía: "Thầy còn chuyện gì nữa ?"
"Chu Quỳnh, thích cách em giải quyết vấn đề. Rất thú vị, lâu." Alfred thu nụ bất cần, ánh mắt trở nên sâu thẳm, giọng càng thêm chắc chắn: " hy vọng em là nhà vô địch cuối cùng."
"À, cảm ơn sự khẳng định của thầy." Chu Quỳnh ngượng ngùng chớp mắt, thử : "Em sẽ cố gắng hết sức?"
Dù , đây cũng là mục tiêu đơn giản mà chỉ cần nỗ lực là thể đạt .
Hơn nữa, Chu Quỳnh luôn cảm thấy Alfred đang lợi dụng cô để đạt một mục đích bí ẩn nào đó.
Chỉ tiếc, cô , cũng đoán .
Chu Quỳnh định nghĩa về Alfred trong đầu: Một bụng mưu mô khó hiểu - thầy A.
Bên .
Cùng lúc Chu Quỳnh đưa đến văn phòng "đe dọa", Elott cũng nhận cuộc gọi của nhà.
Trên màn hình quang não, đầu tiên là khuôn mặt chị gái Saroyan của , vẻ mặt cô tràn đầy hứng thú thò gần, chậm rì rì kéo dài giọng.
"Trước hết rõ, em tuyệt đối tuyệt đối sẽ yêu AA! Tuyệt đối tuyệt đối sẽ ..."
Rất rõ ràng, cô đang bắt chước giọng điệu của Elott. Saroyan dùng một giọng điệu đặc biệt buồn để nhắc lời thề mà Elott từng khẳng định.
"Chậc chậc chậc, tuyệt đối tuyệt đối sẽ nha, cũng lúc là ai ..."
Nắm đ.ấ.m của Elott cứng , mặt kìm nóng lên, cố gắng : "Nếu chị chỉ mấy lời vô nghĩa , em cúp máy đây."
"Thật là đùa, hừ, chán phèo." Saroyan bĩu môi, nhường màn hình cho - tướng quân Rachele.
"Được , Saro." Tướng quân Rachele cực kỳ giữ thể diện mà bênh vực Elott: "Đừng luôn bắt nạt em trai con."
Elott sớm thấu: "Nếu chị , chị căn bản cơ hội mở miệng."
"Mẹ cứ đợi đến khi chị xong!"
"Ha ha." Bị vạch trần, tướng quân Rachele gượng hai tiếng, bà cực kỳ khéo léo chuyển chủ đề.
"Những chuyện xảy trong mấy ngày nay, Alfred đều với . Lần nhận tin tức của , vẫn là lúc Saroyan và Simon đ.á.n.h , hai đứa ném cả nửa tòa khu giảng đường, gây thiệt hại hơn nửa tỷ, bất quá chuyện đó cũng là khi nhập học một năm, bọn chúng ở bên , đương nhiên, lúc đó Alfred manh mối và với ."
"Còn nữa, là chuyện của Euphemia và Lytton, ừm, Alfred lúc ban đầu cũng với ."
"Mẹ nghĩ nếu là đ.á.n.h bình thường thì lẽ cần thiết thêm một lời. Mặc dù, lúc chỉ mới nhập học hơn một tháng."
"Cho nên..." Tướng quân Rachele khuôn mặt cố gắng tỏ trấn tĩnh của con trai , cố gắng kiềm chế để lộ nụ chế giễu: "Elott, con gì ?"