Nữ Chiến Binh Sinh Ra Từ Nghèo Khó - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-02-07 13:50:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm xuống, bên đống lửa trại.

Điệu nhảy sôi nổi vẫn tiếp diễn cho đến tận tối muộn. Đám công nhân khi nhảy múa vẫn thấy , bèn tụ tập với , chọn một đất trống để mở tiệc.

Họ dùng cành khô, ván gỗ và những vật dụng bỏ để dựng lên mấy đống lửa chắc chắn. Trên lửa treo mấy chiếc nồi to, trong nồi canh hầm nóng hổi đang sôi ùng ục.

Mỗi nhà mỗi đều cố gắng góp nhặt một ít nguyên liệu nấu ăn.

Có một ít hành tây, cà chua và bánh mì đen, nhưng nhiều đậu tằm khô quắt và khoai tây mọc mầm.

, đậu tằm khô quắt nấu trong canh sẽ trở nên mọng nước, khoai tây mọc mầm bỏ phần xanh cũng ngọt bùi ngon miệng.

Những nguyên liệu qua sơ chế cho hết nồi, ninh nhừ với nước xương, thêm chút tiêu và muối, là thể biến thành một nồi canh nóng hổi, đậm đà, ngon miệng.

Còn hào phóng mang loại rượu ngon cất giấu riêng. Rượu màu vàng nhạt vị chua của quá trình lên men, nhưng ánh lửa, nó lấp lánh như vàng nóng chảy.

Mọi vây quanh đống lửa trò chuyện, uống canh ăn bánh mì đen, thỉnh thoảng vang lên những tiếng thô ráp, sảng khoái.

Thù Mạt Lị cuộn tấm t.h.ả.m lông nhỏ bên đống lửa để sưởi ấm, chiếc váy hàng hiệu nhăn nhúm thành một đống giẻ lau.

Henry thì đang xổm bên cạnh cô húp lấy húp để bát canh nóng hổi.

Cậu hề chê bai, sớm bộ đồ lao động màu kaki giống đám công nhân, cùng họ vai kề vai, trò chuyện vui vẻ, thỉnh thoảng họ trêu chọc, vỗ vai đến ho sặc sụa.

"Tiền bối Mạt Lị, ngon lắm luôn đó, chị chắc chắn thử một chén ?"

Cậu tặc lưỡi.

"Không, chỉ uống nước rau quả tự nhiên ô nhiễm."

Thù Mạt Lị kiêu ngạo hếch mặt lên.

"Ồ, thôi." Henry chút tiếc nuối vì chị thể thưởng thức món canh ngon tuyệt .

Thù Mạt Lị thấy dậy, tung tăng chen đám đông để xin canh uống.

"Dì Sandora, cho cháu xin thêm một chén nữa! Ngon tuyệt cú mèo luôn!"

Bụng Thù Mạt Lị phát một tiếng kêu dài t.h.ả.m thiết. Cô rụt rụt đôi chân trần, tức giận trừng mắt bóng lưng Henry.

Cái tên đàn ông thối hiểu phong tình , thấy giày ?

mặt mũi chân trần xin canh từ đám mà bản đắc tội chứ?

Một lát , một thiếu niên bưng khay khoai tây nướng và canh nóng tới.

Thù Mạt Lị thấy gọi là Robert, cô nhận đây là một trong những tên nhóc trêu chọc buổi chiều.

mặt như thấy .

Ai ngờ Robert thẳng đến bên cạnh cô , xổm xuống, đặt khay tới, dịu dàng :

"Chỉ chút thôi, tranh thủ ăn khi còn nóng ."

Thù Mạt Lị giữ giá, nhưng cái bụng của cô sớm đầu hàng.

liếc nhóc thanh tú một cái, cứng giọng : "Đừng tưởng ăn đồ của các , thì sẽ cho các ."

Robert gật đầu, hề tức giận, thậm chí còn lộ một chút ý : " , cô cứ ăn ."

"Cô mau ăn !" Alex cũng tới, cáu kỉnh : "Bộ cô định c.h.ế.t đói gì, bọn xa cả trăm mét thấy tiếng bụng cô réo ."

Tai Thù Mạt Lị đỏ lên, thèm đôi co nữa, cúi đầu húp canh.

Chẳng qua chỉ là canh ở khu ổ chuột, cô thấy , là mấy thứ nguyên liệu thừa đáng thương.

Sao thể ngon chứ, chẳng qua là cô đói quá chịu nổi, cố mà uống một ngụm thôi.

kinh ngạc : "Ngon, ngon quá!"

"Sao thể, ngon đến ?"

"Đương nhiên là ngon ! Dì Sandora hồi còn ở khu khai thác mỏ là nữ đầu bếp một đó!" Alex đắc ý vô cùng, cứ như nấu canh là chính .

Thù Mạt Lị ôm bát nỡ buông, bát canh ngon tuyệt như ma thuật , xoa dịu cái bụng đói đến phát đau của cô .

"Hai cái tên nhóc ?"

"Cô hai họ hả?" Alex về phía Thù Mạt Lị, vẫy tay: "Họ đến kìa! Này, bọn ở đây!"

"Alex! Robert!" Chu Quỳnh gọi: "Còn khoai tây nướng , đói c.h.ế.t mất!"

"Còn, lấy cho cô."

"Cảm ơn nha, lấy nhiều , cả phần của Ian nữa!"

Sau một buổi chiều đùa giỡn, chơi bời, Chu Quỳnh thiết với bọn họ lắm .

Chu Quỳnh đến bên cạnh Thù Mạt Lị, mặt dày sát xuống bên cạnh cô . Ian , ở phía Chu Quỳnh, như một bảo vệ.

Thù Mạt Lị ghét bỏ, Chu Quỳnh xuống, cô nhích m.ô.n.g sang bên cạnh mấy cái. Chu Quỳnh cố tình xích gần, cô nhích sang bên .

"Cô xem, đây là cái gì?" Chu Quỳnh giận, cô đưa cho Thù Mạt Lị một chiếc hộp sạch sẽ.

Thù Mạt Lị do dự một chút, nhưng vẫn hậm hực nhận lấy.

Rồi cảnh giác trừng mắt Chu Quỳnh một cái, như đang , bà đây xem cô giở trò gì.

Thù Mạt Lị nghiêng , chậm rãi mở chiếc hộp , sững sờ tại chỗ.

Lại là đôi giày cao gót của cô .

Đôi giày cao gót thất lạc của cô lau sạch sẽ, cẩn thận đặt lớp giấy hồng phấn.

Đẹp đẽ như lúc cô thấy chúng trong tủ kính của cửa hàng xa xỉ.

Thù Mạt Lị cảm thấy hốc mắt nóng lên, nhưng cô cố nén xuống.

đóng chiếc hộp , thẳng Chu Quỳnh, nghiêm túc :

"Các cần lấy lòng , giúp gì cho các . Phong cách của tòa soạn chúng là như , một phóng viên nhỏ bé như cách nào chứ? Huống chi chính quyền địa phương quyết tâm phong tỏa thông tin, truyền thông thì gì?"

"Không, cô hiểu lầm . Chúng nhờ cô giúp đỡ, nhưng chuyện ." Chu Quỳnh liếc Alex, Ian và Robert đang vây quanh bên cạnh, ánh mắt họ lóe lên vẻ mong chờ.

"Cô là phóng viên, thông tin nhanh nhạy, kiến thức uyên bác. Chuyện là thế , chúng lạc mất một bạn, cô tên là Ruby, cô dáng như thế ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chien-binh-sinh-ra-tu-ngheo-kho/chuong-8.html.]

Trưa hôm .

Alex và Robert đang phơi quần áo bên ngoài căn phòng hộp nhỏ. Robert đưa quần áo từ giá phơi cho Alex ghế, Alex treo giá phơi lên dây, hai phối hợp ăn ý vô cùng.

Chu Quỳnh luôn cảm thấy giữa hai họ một bầu khí vi diệu mà khác thể chen . Đó là kiểu khí mà chỉ cần kẻ thứ ba xuất hiện bên cạnh hai , dù thế nào cũng sẽ biến thành bóng đèn.

Chu Quỳnh bóng đèn. Cô phơi đồ xong thì việc gì , đành quấy rầy Ian.

Ian đang sàn nhà chợp mắt, lấy một cuốn tạp chí che mặt. Chu Quỳnh liếc qua, là sách về lắp ráp cơ giáp, cô chẳng hiểu gì.

Cô lục lọi hết những cuốn sách và tạp chí trong căn phòng hộp nhỏ, buồn bã nhận chẳng mấy cuốn hiểu.

Cô biến thành kẻ thất học chính hiệu.

Đương nhiên, phần lớn là do những cuốn sách đều là đồ của Ian.

Toàn là sách về linh kiện, cơ giáp, máy móc các kiểu.

Chu Quỳnh Ian ngủ, luôn cảnh giác, hiếm khi ngủ những lúc nên ngủ.

xổm xuống, đưa tay chọc chọc .

"Ian." Cô nhỏ giọng gọi: "Cậu dạy dùng d.a.o ."

Ian vẫn nhúc nhích.

Chu Quỳnh lấy cuốn tạp chí mặt xuống, chọc chọc mấy cái.

Lần , cô thấy hàng mi rậm rạp của Ian khẽ run lên.

" thấy mắt run nha, rõ ràng là ngủ ."

Chu Quỳnh ngừng cố gắng, cù lét một chút.

Giây tiếp theo, trời đất cuồng, cô thế mà Ian đè ngược .

Chân gập lên ghì c.h.ặ.t c.h.â.n Chu Quỳnh đang giãy giụa, một cánh tay đè ngang vai và cổ cô, khiến cô thể nhúc nhích dù chỉ một chút.

Chu Quỳnh trừng to mắt, kinh ngạc : "Dao! Khi nào?"

Con d.a.o găm nhỏ đặt bên cạnh cô giờ đang xoay tròn tay Ian!

"Cậu thế nào ?"

Ian đắc ý "hừ" một tiếng, đôi mắt mèo màu lục nheo , lấp lánh ánh sáng.

Cậu kẹp con d.a.o bạc nhỏ giữa các ngón tay, áp bên cổ tay .

Sau đó dậy, kéo Chu Quỳnh vẫn còn đang ngơ ngác lên.

"Bài học đầu tiên dạy cô chính là, kẻ yếu thì phận, đừng tùy tiện để lộ v.ũ k.h.í của ."

Chu Quỳnh phục : " ngốc, tùy tiện cho khác, hơn nữa, là đ.á.n.h lén!"

Ian đưa con d.a.o nhỏ cho Chu Quỳnh: "Được, cô tấn công ."

Chu Quỳnh cầm d.a.o găm mà chút gì, dù thì d.a.o ăn cũng là d.a.o, đều là dụng cụ cắt gọt quản chế.

"Có đó?"

Ian gật đầu: "Đừng sợ, nhào vô!"

Xin thứ cho Chu Quỳnh chỉ là một cọng b.ún vô dụng với sức chiến đấu nửa vời, cô ở tại chỗ vụng về vung vẩy con d.a.o nhỏ, dùng hết sức đ.â.m về phía Ian.

Chu Quỳnh trong nháy mắt hiểu vì khi cưỡi ngựa đ.á.n.h trong phim truyền hình, hô to vung v.ũ k.h.í xông lên.

Một là để tăng thêm dũng khí, hai là để giảm bớt hổ.

Tay trái của Ian đỡ lấy cánh tay cầm d.a.o của Chu Quỳnh, Chu Quỳnh sức yếu địch , bèn đổi tay đ.â.m tới.

Ian thuận thế kéo tới , bàn tay ấn khuỷu tay cô, vặn ngược cánh tay cầm d.a.o của cô lưng.

Tay còn vững vàng ấn xuống xương bả vai cô.

Chu Quỳnh chỉ cảm thấy lưng truyền đến một lực mạnh, giây tiếp theo mặt cô dán tường, thể động đậy!

"Bài học thứ hai là, khi gặp địch, nếu thể chạy thì hãy nhanh ch.óng chạy , đừng giãy giụa."

Giọng mang theo ý của Ian vang lên lưng cô.

Chu Quỳnh cố gắng giãy giụa vài cái, nhưng hề lay chuyển.

Được thôi, thể phục.

Chu Quỳnh dùng mặt cọ cọ vách tường, đầu hàng.

"Được , nhận thua. Lần gặp nguy hiểm, nhất định sẽ chạy , tuyệt đối manh động."

Ian thuận thế buông tay, Chu Quỳnh rời khỏi vách tường, xoa xoa cánh tay tê rần.

Cô nghiêm túc : "Hai trường hợp đều là tình huống lạc quan."

" nếu một ngày dồn đường cùng, thể lùi, thể trốn, bắt buộc chiến đấu thì ?"

Ian khựng một chút.

Ngay đó, kéo tay Chu Quỳnh đang cầm d.a.o, dí mũi d.a.o thẳng yết hầu .

"Vậy thì tấn công đây. Rạch từ yết hầu , hướng lên mà xoáy."

Chu Quỳnh chằm chằm hõm nhỏ giữa xương quai xanh của , ghi nhớ vị trí.

" một kích tất trúng."

Tay Chu Quỳnh Ian mạnh mẽ nắm c.h.ặ.t, cô vẫn giữ tư thế mũi d.a.o hướng về phía , hỏi:

" thể tiếp cận đối phương gần đến ?"

"Cô thể giả vờ yếu đuối, tiến đến gần đối phương, ngã . Kẻ bạo lực thể tay tàn nhẫn với kẻ yếu, nhưng sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t."

"Sau đó, tùy cơ ứng biến."

Ian nắm lấy tay đang cầm d.a.o của cô, hướng về phía mà đ.â.m lên.

 

Loading...